Bí Mật Người Chồng Quỷ - Tác giả: Vũ Du

Advertisement

Chương 16 : Người phụ nữ kì lạ

Bà nội cười : “không có gì, đây là quà cháu gái tôi tặng, thứ này chắc là không để cho ông xem được, dù gì cũng là tín vật đính ước của người ta”

Chủ nhà kinh ngạc nhìn tôi một cái, “cô Vân kết hôn rồi á? Sao tôi lại không biết nhỉ?”

“không có gì đâu, đây là chuyện xảy ra trong hai ngày qua” tôi lén trừng mắt, nếu như để ông ta biết tôi kết hôn với một con ma, chắc chắn ổng sẽ đái cả ra quần

Nghĩ thôi tôi cũng thấy khó chịu, người ta kết hôn có thể lấy giấy chứng nhận kết hôn, tổ chức tiệc cưới, còn tôi thì sao? Như thế này là kết hôn rồi đó hả

Không biết vì sao, tôi cảm giác chủ nhà sau khi nghe chuyện tôi kết hôn, ông ta cứ kì kì, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi một cái

Tôi có chút khó chịu, để bà nội nói chuyện với ông ta, còn mình thì chạy đi đến chỗ bảo vệ

“cô Vân, hôm nay thật ngại quá, tôi không biết cô Vân đây còn là một cao nhân” chú bảo vệ lúc sáng tôi ra ngoài chào hỏi tôi bây giờ vừa thấy tôi thì chạy qua, lập tức thay bằng một sắc thái tôn trọng

Tôi vẫy tay, “không có gì, chuyện này bây giờ sao rồi?”

Bảo vệ thấy tôi hỏi thì nhìn chủ nhà, sau đó kéo tôi sang một bên khẽ nói : “người hôm qua chết là người thân của anh Lưu, vì thế chuyện này mới làm to như vậy. thật ra từ nửa tháng trước đã có 3 người gặp nạn rồi, chỉ là chuyện này bị ỉm đi mà thôi”

Tôi chau mày,nửa tháng trước đã có 3 người bị hại? chuyện này rốt cuộc là sao? Vì sao bình thường tôi không hề cảm nhận được?

Càng ngày tôi càng cảm thấy,chuyện này bên trong nhất định có gì đó bất thường, rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì, vì sao chuyện xảy ra lâu như thế này rồi mới phát hiện?

“cô Vân,cô có thể cho chúng tôi mấy lá bùa bình an không? Mấy anh em chúng tôi làm ở đây cũng rất sợ hãi” bảo vệ nói khẽ

Tôi nhìn mấy ông bảo vệ, bọn họ đều là người bình thường, chuyện này nhất định sẽ làm họ lo sợ, hơn nữa có mấy người tối qua còn đi làm, áp lực tâm lý rất lớn

“vâng, lát nữa mấy chú đi với cháu, cháu cho mỗi người một lá bùa bình an” tôi gật đầu

“cảm ơn cô Vân”

Tôi không nói gì, lén nhìn chủ nhà một cái, ông ta cứ kì kì, nhất định phải để ý tới ông ta mới được

Bà nội sau khi nói chuyện được mấy phsut với chủ nhà thì chúng tôi định quay về

Lúc lên lầu, bà nội nhìn về hướng cổng tiểu khu một cái liên tục lắc đầu, “ nghiệp mà bản thân tự tạo ra rồi cũng sẽ phải gặp báo ứng”

“bà nội, bà cũng nhìn ra rồi à?” tôi nhoẻn miệng cười

Bà nội nhìn tôi gật đầu nói “đương nhiên, vừa nãy bà nhìn thấy trên mặt ông Lưu kia có một tia hắc khí, trong tay có hắc khí, xem ra hắn nhất định đã làm điều gì đó, nếu không cũng không có cái dáng vẻ này”

Advertisement

Tôi đứng từ tầng hai nhìn xuống chủ nhà, ông ta vẫn đứng đó,không biết nói gì với bảo vệ, sắc mặt vô cùng khó coi

Tôi lắc đầu, thật ra chủ nhà tên Lưu Bình, ông ta ở vùng này cũng xem như là người có tiền, nhưng có một câu nói rất đúng với ông ta, đàn ông có tiền liền trở nên hư hỏng, Lưu Bình chính là loại người như vậy.

Bình thường thích tìm phụ nữ không nói, còn thích đánh vợ của mình, hơn nữa càng ngày tôi càng cảm thấy ông ta có gì đó không đúng, đặc biệt là lúc nãy khi vừa nhìn thấy chiếc vòng ngọc của tôi, ánh mắt của hắn khiến tôi không thoải mái

Vừa nhìn thấy Lưu Bình tôi biết hắn đã gây phiền phức lớn, hơn nữa còn là bản thân chủ động gây ra, người như thế này tôi cũng không cần mở miệng nhắc nhở

“Du Du, con vẫn cần học nhiều lắm” bà nội đột nhiên nói

Tôi không phủ nhận, quả thực tôi vẫn còn phải học rất nhiều, bản lĩnh bây giờ của tôi, có thể đối phó với mấy con ma bình thường, nhưng gặp phải con nào lợi hại, tôi cũng chỉ đành bỏ chạy

Làm nghề này của chúng tôi, mỗi một vụ làm ăn đều đang đánh cược với tính mạng của mình, bản lĩnh mà lớn thì tỉ lệ sống sót cũng lớn

Lúc về nhà, tôi phát hiện trước cửa nhà có một người phụ nữ, cô ta mặc một chiếc váy dài màu trắng, cứ đứng trước cửa nhà tôi nhìn ngó

“cô là?” tôi nghi hoặc quan sát cô ta, rất xa lạ, trông cũng xinh đẹp đó

“tôi…” cô ta vừa nhìn thấy tôi thì sắc mặt lóe lên tia hoang mang,, “tôi mới chuyển đến, ở ngay sát vách, vì thế nên định đi chào hỏi một chút, làm quen hàng xóm, tôi là Lý Hân”

Tôi bình tĩnh nhìn Lý Hân một cái, sau đó gật đầu, không phải tôi lạnh lùng, mà với người lạ, tôi không cần nhiệt tình, ai mà biết người trước mặt rốt cuộc là tốt hay xấu

Lý Hân sau khi thấy tôi không có phản ứng gì, cô ta cũng không đi, vẫn cười nói : “hôm nay tôi vừa chuyển đến, thật sự không có ý gì khác đâu”

“ừm” tôi đáp một câu rồi mở cửa

Sau khi cửa mở ra, tôi lấy dép lê cho bà nội thay, sau đó chuẩn bị đỡ bà vào trong, nhưng Lý Hân ở đằng sau khẽ đẩy tôi một cái, giống như là muốn đi vào trong

Tôi có chút cáu, quay đầu nhìn Lý Hân, cô ta rốt cuộc là sao, đứng trước cửa nhà người khác tôi đã không muốn nói rồi, bây giờ còn hành động như vậy,có phải là hơi quá đáng rồi không?

Advertisement

May mà bà nội đi vào rồi, tôi đứng trước cửa nhìn Lý Hân, “cô Lý, còn có chuyện gì à? Sức khỏe của bà nội tôi không tốt, cần phải nghỉ ngơi”

Lý Hân nhón chân, nhanh chóng liếc vào trong nhà, “không có gì, tôi chỉ tò mò muốn xem xem mà thôi”

“cô Lý, lẽ nào cô không biết làm như thế này là rất bất lịch sự sao?” tôi gần như đang cắn răng nói chuyện với cô ta

Lý Hân cuối cùng cũng ý thức được bản thân vô cùng vô lễ, cười ngượng ngùng, “tôi không có ý gì, chỉ muốn xem xem mà thôi”

Tôi chau mày, trực tiếp đóng sầm cửa lại, người phụ nữ này tôi tiếp xúc ít một chút thì tốt hơn

Những cái khác không nói, nếu như cô ta thật sự đên để làm quen, tuyệt đối sẽ không có hành động như vừa nãy. Từ chuỗi biểu hiện vừa nãy của cô ta, tôi có thế nhìn ra người phụ nữ này không đơn giản.

Tôi vừa đóng cửa thì Tô Lạc Trạch nhảy ra

Tô Lạc Trạch lơ lửng trên không trung, khuôn mặt phẫn nộ nhìn tôi : “Vân Du, em đúng là không đáng tin, ông già kia vừa nãy muốn sờ anh, đúng là buồn nôn mà”

Hóa ra là chuyện của Lưu Bình, lúc đó tôi đã né nhanh, nếu không Tô lạc Trạch e là còn tức giận hơn

“Được rồi, không phải tôi đã né rồi sao? Anh sợ người ta sờ anh á, không nhìn lại mình đi có gì đáng sờ chứ” tôi nói

Tô Lạc Trạch cũng không thể vui vẻ, anh ta càm ràm “Vân Du, nói gì thì nói giờ anh cũng là chồng em, lẽ nào em cứ thế nhìn người khác sàm sỡ chồng mình? Anh chưa thấy người nào tàn nhẫn như em”

Tôi trừng mắt nhìn anh ta không nói gì, ai rảnh mà quan tâm anh ta chứ, bây giờ đầu tôi toàn là hình ảnh người phụ nữ đó, cô ta rốt cuộc là ai, muốn nhìn cái gì chứ?

Không biết vì sao, ánh mắt của tôi nhìn lên người Tô Lạc Trạch, hình như từ khi quen biết người đàn ông này, thế giới của tôi cứ loạn hết lên, anh ta chính là khắc tinh đời tôi sao?

Tô Lạc Tranh bị tôi nhìn cho phát sợ, “nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy trai đẹp bao giờ à?”

Xì, Tô Lạc Trạch đúng là không biết xấu hổ, tôi nhìn anh ta làm gì, tôi là đang khinh bỉ anh ta

“ có điều người phụ nữ kia rất quen mắt, dường như đã gặp ở đâu rồi” Tô Lạc Trạch đột nhiên nói “nhất thời không nhớ ra”

Đầu tôi lóe lên một tia sáng, Tô Lạc Trạch đã từng gặp? lẽ nào cô ta đến đây vì Tô Lạc Trạch?

Tôi bất chợt liếc nhìn Tô Lạc Trạch, mẹ nó, trên người annh ta rốt cuộc ẩn chứa điều gì, hắn đã chết rồi, sao người sống vẫn còn nhung nhớ anh ta chứ?

“tên họ Tô kia, trên người anh rốt cuộc ẩn chứa điều gì?” tôi hỏi

Sắc mặt anh ta thay đổi, dường như nhớ ra điều gì đó, “không có gì, em biết ít đi thì tốt hơn, anh không muốn lôi em vào, tránh làm hại đến em”

Tôi nghi ngờ nhìn Tô Lạc Trạch, rốt cuộc là bí mật gì, sao cảm giác anh ta cứ kì lạ thế nhỉ?

“cô gái đó là người tình của chú tôi” hồi lâu sau anh ta mới lên tiếng, “tôi gặp cô ta một lần, không ngờ rằng, tôi chết rồi hắn cũng không tha cho tôi, không thể không nói, sự hấp dẫn của thứ đó thật lớn”

“thứ gì?” tôi hỏi

Tô Lạc Trạch nhìn tôi, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc khó hiểu của tôi, tôi đột nhiên cảm thấy, tên Tô Lạc Trạch này cũng rất đáng thương

Anh ta đã chết rồi, hơn nữa hồn trời cũng không biết đi đâu rồi, bây giờ còn có người không tha cho anh ta

Nếu như không phải đi theo tôi, Tô Lạc Trạch sẽ có kết cục như thế nào chứ?

Thật ra tôi cũng có thể nghĩ ra, chú của Tô Lạc Trạch chắc chắn không phải là một người tốt, hơn nữa anh ta giàu như vậy, chú anh ta nhất định cũng không vừa, nếu như muốn mất tiền nhờ người đối phó với Tô lạc Trạch cũng đơn giản

Nghề này, không chỉ có mỗi tôi và bà biết trừ tà, còn vô số người khác nữa

“Tô Lạc Trạch, anh yên phận ở nhà đó cho tôi” tôi nói, đã dính đến đống rắc rối này, xem ra chỉ có thể bảo vệ Tô lạc Trạch

“bọn họ vì sao không buông tha cho tôi chứ? Vì sao không chịu buông tha cho tôi” Tô Lạc Trạch lẩm bẩm, hiển nhiên là không bỏ những lời tôi vừa nãy nói vào tai

Rốt cuộc là thứ gì, vì sao Tô lạc Trạch chết rồi cũng không buông tha

Buổi tối, bà nội chuẩn bị xong mọi thứ bắt đầu tìm lại hôn trời của Tô Lạc Trạch, còn Tô Lạc Trạch lúc này đã bị bà nội dùng bùa phong ấn lại

“Du Du, lát nữa có chuyện gì xảy ra thì con nhanh chóng chạy đi, tuyệt đối không được ở lại, biết chưa?” bà nội dặn đi dặn lại

Tôi bất lực gật đầu, tuy tôi không biết làm sao để tìm được hồn trời, nhưng nghĩ thôi cũng biết không phải là chuyện đơn giản, nếu không bà nội cũng sẽ không cẩn thận như thế

Tôi lén nhìn Tô Lạc Trạch một cái, trong lòng vô cùng phức tạp, nếu như không gặp Tô Lạc Trạch, tất cả mọi thứ sẽ khác phải không?

Đáng tiếc là thời gian không thể nào quay lại được, tất cả đã không hể nào thay đổi

Bà nội nhanh chóng bắt đầu vứt bùa lên không trung, sau đó hai tay kết ấn đặt trước ngực, miệng liên tục niệm chú, đáng tiếc là tôi nghe không rõ, chỉ cảm giác bên tai cứ có tiếng ù ù

Đột nhiên, gió thổi lớn, tim tôi thắt lại, tôi đóng cửa sổ rồi, sao lại có gió chứ?

“xi xiiii..” không khí đột nhiên truyền đến âm thanh kì lạ, khiến tôi có chút ớn lạnh, đèn điện bắt đầu sáng rồi tắt , trên mặt Tô Lạc Trạch và bà nội đều rất đau khổ

Tôi bất chợt ôm lấy cánh tay mình, nhiều năm qua, cảm giác này tôi chưa bao giờ có, nhưng bây giờ tôi lại có thể cảm nhận được rõ ràng, tử thần dường như đang ở bên cạnh tôi

Cảm giác giống như sụp đổ, không phải chỉ tìm lại hồn trời thôi sao? Sao giống như liều mạng vậy?

“không!” tôi hét lên, bởi vì tôi có thể cảm nhận được rõ ràng, nguy hiểm đang không ngừng tiếp cận bà nội và Tô Lạc Trạch

Tô Lạc Trạch bị bùa phong ấn, hoàn toàn không thể cử động, còn bà nội thì đang ở tình thế nguy cấp, nguy hiểm đang cận kề bọn họ, tôi phải làm sao?

Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, lẽ nào cứ thế nhìn bà xảy ra chuyện sao?

Không, tôi tuyệt đối không cho phép

Cũng không biết dũng khí ở đâu ra, tôi lấy sáo ngọc ra quan sát kỹ bà nội và Tô lạc Trạch, nếu như thật sự có thứ gì đó dám làm hại bọn họ, tôi tuyệt đối sẽ không nương tay

Xung quanh hai người đột nhiên lóe lên một tia sáng đỏ, một giây sau nguuy hiểm cũng đã đến, tôi cũng cử động, sáo ngọc chính xác đánh lên trên ánh sáng đỏ, ánh sáng đỏ lập tức nhanh chóng khuếch tán

Tôi lạnh lùng nhìn vào hư không “cho dù là ai, hôm nay đến rồi thì đừng hòng đi”

Sát khí lan tỏa trên người tôi, nhiều năm rồi, lần đầu tiên tôi muốn giết một người

“Hahaha” trong không khí truyền đến một tiếng cười khanh khách, khiến cho màng nhĩ của tôi vô cùng đau đớn

“ngươi cũng dám ngăn cản ta? Hôm nay các người phải chết hết”

Tôi lạnh lùng ngó khắp nơi “ra đây cho tôi”

Rất nhanh, trong không khí xuất hiện một bóng người, nhưng sau khi tôi nhìn rõ, thì không kiềm chế nổi mà hít một hơi thật sâu

Cô gái này, không có mặt, nói chính xác thì da mặt đã bị lột, bây giờ chỉ còn lại máu thịt, và bộ xương trắng

Tôi ớn lạnh, đây rốt cuộc là ai? Sao lại thê thảm vậy

“sao? Sợ rồi à, vừa nãy chẳng phải rất dũng cảm sao? Biết không? Khuôn mặt này là bị mấy tên giả mạo như các ngươi lột đó, nỗi đau đó tôi mãi mãi nhớ trong lòng” cô ta càng nói càng kích động, ngay cả âm thanh cũng tràn đầy run rẩy và phẫn nộ

Tôi nhìn bà nội, bà vẫn đang niệm chú, xm ra lần này chỉ còn lại mình tôi rồi

Tôi hít một hơi thật sâu. “oan có đầu nợ có chủ, cô tìm chúng tôi cũng vô dụng”

“hahaha, thật là nực cười, nếu như không phải những tên như các ngươi, tôi sẽ biến thành như thế này sao? Cô biết không, khuôn mặt là thứ quan trọng nhất của một người phụ nữ, nhưng cô xem đi bây giờ tôi có cái gì?” cô ta hét lên, ngữ khí tràn đầy sự đố kị

Tôi không khỏi chau mày , tôi biết cô ta đố kị cái gì, lần này phiền phức lớn rồi

Một người phụ nữ không có mặt, tuyệt đối sẽ rất khó nhằn, tôi nhớ bà nội từng nói, trước lúc một người chết, oán khí càng nhiều, thì năng lực sẽ càng lớn, giống như là Tô Lạc Trạch

Lúc đầu nếu tôi không thu phục Tô Lạc Trạch, thì tôi chắc chắn sẽ rơi vào nguy hiểm

“các ngươi chết hết cho tôi, tôi muốn các người chết cùng với tôi, tất cả” cô ta một lần nữa gào lên,nói xong thì cô ta xông về phía tôi.

Ánh mắt tôi lóe lên tia lạnh lẽo, cắn rách ngón tay , nhanh chóng quét máu lên trên sáo ngọc, sau đó sáo ngọc bừng sáng, khiến cho tôi không mở nổi mắt

Tôi nheo mắt lại, tay trái nhanh chóng kết ấn ở ấn đường, miệng niệm chú, sau đó sáo ngọc nhanh chóng bay lên đánh lên người cô ta,nhưng mà cô ta nhanh chóng né đi, sáo ngọc lập tức rơi xuống

Tôi không quan tâm những thứ khác, tay trái nhanh chóng đẩy về phía trước, một phù ấn xuất hiện trong không trung, giống như mọc thêm mắt bay về phía người phụ nữ đó

“aaaa” cô ta gào lên thảm thiết, rơi xuống mặt đất

Tôi nhìn cô ta, “còn không biết hối cải sao? Oan có đầu nợ có chủ, ai hại cô thì cô đi tìm người đó”

Cô ta không cam tâm, oán khí trên người càng ngày càng nặng

“lựa chọn đi, sống, hay là chết” cô ta nói

Được thôi, tôi thật sự có chút bất lực với người phụ nữ này, đến lúc này, cô ta vẫn không hối cải, xem ra tôi thật sự phải ra tay rồi. tôi không dám dùng sự an toàn của bà nội để đánh cược

“các người chết hết đi” cô ta một lần nữa lơ lửng trên không trung

Tôi vừa nãy động thủ khiến cho sắc mặt bà nội trở nên xanh xao

“hự….” bà nội phun ra một ngụm máu tươi, sau đó từ từ ngã lên sofa

“bà nội!” tôi cảm giác hơi thở của mình như ngừng lại, sao lại thế này? Bà nội sao đột nhiên lại phun ra máu chứ?

Tô Lạc Trạch nhanh chóng tỉnh lại, anh ta nhìn sắc mặt của bà thay đổi “sao vậy?”

Tôi không quan tâm gì cả, nhah chóng chạy đến bên bà nội, lúc này sắc mặt bà vô cùng xanh xao, cơ thể liên tục run rẩy

“bà nội, bà làm sao thế?” tôi đột nhiên sợ rằng bà sẽ rời xa mình

Người phụ nữ kia nhìn thấy chuyện này thì cười lớn “haha, ông trời cũng đang giúp tôi, các người chết hết đi”

Tô Lạc Trạch chau mày, anh ta nhìn tôi một cái, sau đó đánh nhau với người phụ nữ kia

Tôi hoàn toàn không quan tâm những chuyện khác, đối với tôi mà nói, bà nội mới là quan trọng nhất, nếu như lúc này bà nội xảy ra chuyện, thì tôi chắc chắn sẽ không bao giờ tha thứ cho mìn

Tôi không hiểu vì sao bà lại trở thành thế này, nhưng tôi biết, bà nội có thể xảy ra chuyện bất cứ lúc nào

Tôi đỡ bà nội nằm trên sofa, không bao lâu bà nội từ từ mở mắt ra, bà nhìn Tô Lạc Trạch một cái, trong mắt lóe lên tia dị thường

“sao lại thế này? Sao lại thế?” bà nội lẩm bẩm

“bà nội? sao thế?” tôi vội vã túm chặt tay bà, “đã xảy ra chuyện gì rồi”

Bà nội lắc đầu, bà lo lắng nhìn tôi, “Du Du, con không thể thoát nổi, rốt cuộc thì cũng không thoát được, cô ta đã quay về rồi, đã quay về rồi”

Tôi kinh ngạc, ai quay về rồi? vì sao tôi lại không thoát được?

Vì sao từ sau khi tôi gặp phải Tô Lạc Trạch, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn rối loạn, bà nội nói như vậy rốt cuộc là có ý gì?

“ lão thái bà, sao bà lại biến thành thế này, sự kiêu ngạo ngày trước đi đâu mất rồi?” đột nhiên một âm thanh lạ lẫm vang lên trong phòng

Tôi nhìn vào góc tường, một người đã xuất hiện từ lúc nào

Một giây sau, tôi không kiềm chế được mà hít một hơi thật sâu, nếu như là kẻ địch,muốn lấy mạng của tôi, vậy thì bây giờ không phải đã chết rồi sao?

Sau một hồi quan sát cẩn thận, tuy người đó đội nón, nhưng từ âm thanh tôi có thể phân biệt được, đây là một người phụ nữ, mà tuổi tác cũng không còn trẻ

Tôi nhìn bà một cái, người này chắc là quen biết với bà, lẽ nào bà và người đó có ân oán gì?

Lúc này Tô lạc Trạch đi đến bên cạnh tôi, sắc mặt kì lạ, cứ nhìn người phụ nữ đội nón đó, còn ma nữ không mặt lơ lửng trên không trung cũng nhìn người phụ nữ đội nón kia run cầm cập.

eyJpdiI6ImNNM1dmaWxNaVlVN1dhYkUrSVU2RVE9PSIsInZhbHVlIjoiQkZtbHlBV2hcLzRKYVpvdjk4ZE9GYVwvMnQ3Tkt4Tk04Q0hvVDZReFlkNWppaG9KaDNiVFRxQjAyK2RUR2xaZU0zSTRZM0ZXYzZSeDBlXC84WThDNk1kVlNEelYxZWpyblVqZFgzNkF1ZzdlR0R4SmFHNnRrZTZjN3ZDNWVxbnpoNFwvZ09ZUFNUSk9MQjRpVk5ENG5Ic0VRU3JDY2xmWTFsVld0a240eU1CZWhXVCtRUCtIMW1PaUcyWkJ5YTBxXC85ejgxNzhWNzdrZUxza3BkK0luNEV3N1RsczZrUkZmWWVhSGwybysrUHkwNkVOSTZzaHhubmlENU16U1dFRmsyNzg2S2hwVnVsbVlYcTR6VVJwNXVIekxDQT09IiwibWFjIjoiMmVhYWE3ZWFlYmEwZTdhMmRjMGZlMGU4N2QwZDg4YzlmMTQ4OTVmYTU4NmRjODk5MzQ4YzMzMjM5MmE4NGUwNiJ9
eyJpdiI6Im8yOWFcL2RORktlM2pPeHY2aFNseWRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InU2eW9SWXRBbk9Wa05OeHIxZituTGFXRFJ3KytzNGExa0I5cFFrZ2RhaUpkZHpRVG1TWGlKY3BkWmJ6bFg3NlwvNE5GUVZJT21wSURFd2JOUTM2cGd5dGdcL2lvSVlGeFF5MUhGbGFwWnRLM3V3ZmZnRmZIelVIcm1mSm9qUUFYdVpxNDdMUUljaTE4TUw5YnI0NDFubHlORFFuQWJEQXd2eGtHOFwvQlkreFNXbkZtaTI3MzRNQzNpeUFKcHRsOXNMaiIsIm1hYyI6ImMyMjhkMTJlMDNlMmM1Zjg1NGM4MDMwOWEyNjlmMjVkOWQ3ZjE2YWQ4ODdlYmI2NjMwNjFmZmM4NzlkZDBiMmIifQ==
eyJpdiI6InF6Q1JsOW9ScEVPaHFxZlJYNkVIakE9PSIsInZhbHVlIjoieE92eGNmdHBNRWwyM0MxbzdhUjY0UmpDN3pEc1lXQTJlc2VrMmJhT2d3Qml2ZGdRV2JIVWtmc00yeFwvYzh6cm9BMEtIU1JnN3lLaThYZ2NsRVl1QlhyclpTOHU2elNwVWJIYUlnbVlhSVZPQXlKbzZtNWFCU0NjQXdVcVZPdmh6Vzgyc3VTWXBkeUVRRkwzN0x0NDFDdklKalFaQ3p2MVwveituQzhWVDY0aWowTFo1azRIQ3BVTU94QjJWUWU5UkgxZTN4ajNJMUV0MHhkXC9uUCtUQldFQ3ljQlZSaFlXQzJyUHQ0MlJuOUp4dE1LVDdPOVFCSnRxMlFrUlljWDBGRzNqZHRLVUxoTGlEU0VOQzBMV0E1WmpaamwzajBIc0hKXC8xbVdwcjNVY1hwYzFxMVpLS0dCT2p1Z2x6NStOTXZKWFkrMVwvR2p4WEZSd0Rod01lRVJ4R1RDcEwwQ3hMZDUwK2czNGdCMFhIMlZZME43UkhwZFY3NEFwTHBRSWZXVFg1M0lJMGtJdnVUTHJWWUJVc0QzOTJVTHE5MjNMTnB5QUpsXC9YNWtJV3RLdWJCdU5DZGRXN0JcL1hqQXFyeGt5ejJVQTU4SCtiWEU1ZGdcL1lzemFlN3pBZTVuMVd3cHYxK1BmVXpJcUZCQjZ5OVVPeTRXYWZxNElqVVVEWDZYU1MyM2pSSmd1dWlDTWROU0d6OWpaS3ZlR1VGS1BvZWRiV3hoUnZ5UDhqajBFOXIwTlNvRHRZUmtjdzJURGlvbUUzWTJGbzhLUzFsamt5UE92dmlkU3YxSGt2bm1VVUN2YXp3aDgwZGQxS0FHYmNaZm1jT0Z3U2N5aW1vTXd5MTQwRFRuYnF1QmZxNmNlVWdrMHFlSWJcL2hQVnpRUVdiSk5UVDBYXC9lVlhcL1ZaMGhHRT0iLCJtYWMiOiI1YzBiMmIyMTJkYmI5MTZiOGY1NzM0M2U1NzA5MTRmYTNkZGJmMjVmZDYzOTA2MjRmNDM2MzhmMDc2OTA3MTIxIn0=
eyJpdiI6IkViMnMxZWxrMTJQN1BsU29QbjNBWmc9PSIsInZhbHVlIjoiQ3FiMitpT1M3Q3F1S0wzemxGbHVJR2lWR1Fhakp1NzI5Mm9aWDRGallQclZhVVljRlV0ZVVTY05vaDkxMlcyT0MxYm1qWDlQR1NjUDZ0cWo2VURvKzZ6YXh5SHlFb280ZnUrMDdGMWZiXC8rb2o4MnVSWVhjRGZnRWhsOGhYQmoyY2w1V0drNTF4U21IdGRYV2NuV0FvTHh0cCt0S2ZBUkdkdGt4bFZlRVJPZFwvblhKNmxkSUVvTUJjRFB2NkQ2TG15VjMzTTZTRDlqUmxYSHVSMVlIajlmS1RHSm9cL3Fkbm4wZmh6YjFTbDlOVGp5R2FDRVl4dEdiZllISXlTYTNIWkRoSWpyc2pwaVcweno4VlpUcDVtUHpyd3R2UUtwenBWWkpIKzE0SDlTandtYkJPclZCYVpJeVVub2EwSkI1T280eWhEK2d3RXRmd093ajdRRFk2am5UN25ucW9wT2VQZndcLzA0N1FuamJ0dW9VZld6XC9FT0pxR1M0VUsrVjgyd2xwTDVCdUV1V2FQb2Zia1pLRTlJODk1b1ljb2FzZVpmb3lVV1JaUWxleDNRRWorTGQ1VHVLMWt0cVh3XC9sMXFRTkRvTkkyYm5vOHhBd2RKZjdcLzZ2RG9DMEg4WGpNa1NtMDRsZnJKdXNEWm5oeVdHeVZtS2E1QlhvcktjaWljUG9makFzUlhydUFOdEVTUVVBMWVwMTVHRElTaHJFajNEUDQzOFp0UGNBUzdSaFV2U05qVXhIMEtURzZXK0pyUmdnRSIsIm1hYyI6IjZlOTZiZTA4MTY2MzQ5OThhMjhkZDI1NWNjNWRhZTQ3ZTRjNGExYmIxY2M4MWZkYjc4NDkxZjg0YjZlODI3MjYifQ==
eyJpdiI6Ik0xWDFXV1lZdmhXbFpRUzhSR1wvZnFRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InBqaHR4aE5xeXM4VFdFUFhKU1dLSFpXeGtvVTFpTTBVVGpQSlJKSCtCVmpoQytTTVBnTk9aMDFPODUrVGlpSVhPeG5JN25kQ3JJVEF4TTVrOUV3MXB6MU9ud3JROW9iZHFESXJsc3czUjZRXC9JbGNWcytwRW1ONUFrK1BvQnFDUUZOSk9XdUhlR2F4bncwZ2VpYytYb3ZEdm1vck0rdDlrS3BNK2lvd3FUN3NaZW94RkdqeDFFS28rak9aenN0XC9nclVjUUFGckpNa3JTaDIxR3dRdDducm5lNk9RY0w0WVE3enZINkF6ZGIxQyt6WGRld3Q2Z2tTcEI1alcwT2VQSVVLU2N5N2JmS2FxRkNmeG5MaGNpU2dkbDUwNHhPcVUzbzhtc01HTDJxMjQ9IiwibWFjIjoiYTZmNmZhMjI1ZmI0ZmNlNmZhMWE4OTQ0MGQwZjg4YzI4NGRkZWViOGY1ZWExZmM1YmQ5NzJmZmI2ZWVjNzcxMSJ9
eyJpdiI6IjRyb29mY0VRMGU0WElHajRwK1haM3c9PSIsInZhbHVlIjoiMWpvK01NOWxJNmtreEQ4YWtlWHdEYXFnYnFjaDJ5S3F5MU81c0JxdDVaNGtST1ZJbVQ3TzkxWm9WY2pKUkhMYU9obUpFRXBGMTNpY1JvUGtwUmRuV3Byc1wvQVRiZlNWVXdydndKYWlPOXByVlFoZEo4MlFrK3diQjAyK1VyZklEcU4wNGRheFVqSkZ1dVljbHA3YndXb2NkREFUeXAxNFJvTG1ldDUrM0RQVVFCY211c3l3dUZxcG9lZWo2a3gwU05YNGZiRTZVd1d3MVNzZ0FYUTFJUXBSdTFsSzBBOG8rQXpvbVpGV1diWXdCVEJRdk1SbEF2XC9oeUJiVlhpMTNoS3dsd3IyektSZ295OG91VXlKdnhmNVIzQlVEWElUWks5MjBMaHRGNTVxWT0iLCJtYWMiOiIyMWI5ZDc4YTg5YmM5YzE1MjlkNGJlNDRkZTA5YzhlOGNhZWExMzI3ZmJlNzQ5YTU3ZWViZjIzMTZjM2M1NDlhIn0=
eyJpdiI6IlwvMHcrZ0JQTG03NkUwbFNyaWN5b0dRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5KZmlZaW1MbUF4Q3V1ZllOdFRsOWRqOWo2THNqaHM4WGJGMjJlXC9kS3g2b1hBQWZzMzMrdHl5c3hySldUREVtRVJpeCs2MDEra1E4N0l5RVBrcEVTM0hEYjZ0Z0JDVlB6QzZ5SVNXYkVqQ2RZS2RaajZPV1R1a01KeGVzQnBSYXdEQnViU3pjR2t1ak9taXFWOXpoa29PcFE3SUV6a1hycXJXQkNnaVFibkxPK3RSZGNaVFwvaTFZTXVLSnRETkRRcU50SzVtcVNESW41SFl5YVhkQjZaeVBOYXFmSXVcL0lcL05takloWG8wejJxdTNrZFdnTzJndCtiRWJwM2EyY1lseVd1SFwvV2UzTGo5Y3k4T3Jncncwc1RsWGpLVmQrcnRFeHNGSzV5Sk0rQ3RaeHRPOXJkc0hcLytUS2h5UVJlWlFPYTQyNkhzbFEya05zR05TSUFYK05qT1h6bno0U0V5TSs5bmVUcFZvSWptSTR3SkxSWkFwcWtUZ1E3bVVaTzIxZWpPTmRmaUdoRFRySEVHR1NLNHNFY2xxUGxIM1BGc3RLdTNvb0tZaFZWaVNJZWNkemhVRHBGTE0wZXVzQ2NBaGtDcGY5Mm5wanRNYWR6eFhwdEFyVmlqUk45ZUJPSWU4WEZYSmNiNGZ2KzNDS00rWkdwQkxJQ3NvZVJQb3dRS3FXZzJ0dWdkS1JuQUZFYUVTMmNYVlNIaW5ZK0ZcL2VvN1RmUkJvSUF4b2hVQ2R0SjFhYnRLeGJMbmRFU2hpRFhjcnBDYzhndEk1ems5b1wvMStCVWlKcjlaWnVCbElVRTRucWxsZkMzOVEwKzJjeERYMm9rQ0pJZndrUVNESXBQV01tVyIsIm1hYyI6IjVmOTFiYzg3MTllMDA0NjU4NzQxZGQxYzE3ZDE0MjI2OTgzYjg4NjljMGMwM2U1Nzk0ODJlOGNkNjM3YjkwMzMifQ==
eyJpdiI6IjN3dVwvQURcL1lVajJ3XC9wQnRoYWZwNVE9PSIsInZhbHVlIjoiVUhpMVJPaHNGb2RuWmRQSm5VYUVZYnlQSGNBN3MycWpFbUJFMDE5V050UjkydWhPU1Bmd2pWcE9hbGdySlE2endmSDN0eW1kK1NpSGphQWl5OTh2SDhVbUFFYzU5WXFHWlVDN1dWNmNCUUFCNWNISXdJNFUycXJ6SlwvSFBvbVRDRHZUc3NINUlyQUxqVUorODkzdVVzXC9oXC9lTWF3UUZLb2RIY3FpY2ZIdVBqaTNSVEF1SjVqMUFcL0d2eUNoUGFTdE9PUVlzeU16XC9MODgyRG9vU0FHcW95Q2hIZEVXd1pMaGlrUlZJZUJiWjJFdjFHUWFPSWtpSDBCYnM5WG1pcE5FNFJjZFZ0aXFCRGIrOWhPM1JZeEpGdFF6blZucVo2cHZ2TjY5bnBNVGxRVVVQTG9qWEZHdTRvcVlwWUdGZlwvbjVaYkVyVEd1WW5wZEdPbmFraHVzZ3VJUnRJMVA5bk1kcWtuVkxvdU1DU1hlcDZPUGk3VzlSUHByQVVHNUo5V3ZEakc5a0swaTNSQnBHY1h4RTFVYTc4Zz09IiwibWFjIjoiYTYzNzMwMjZlOWNkODlmN2Q4ZDdmZmNmZjQ3NzYxYTI3ODFhYzdkYmE5MmIxYzUyOTk3MTRlZGNiNTk5MzVkYSJ9
eyJpdiI6ImEzNzBVanNCXC83TWQzbFwvbTBpV3dmdz09IiwidmFsdWUiOiIzdklQTVUwVis0dHM4d0NVRVp1Um1ic2F2RERPN1pHRGZ4RUNxTVJVQytCRHlqV1d5a0Vwd0ZWejhBQmxLMk1yZ3lXSzEwRnhJRjBBdjlUXC9EOWgwZWlod1RlU3BVOXFVSXpiaHlOSHp1ZHFZU2t3XC9kYlBmaFwvN1JBSkd1RmVuVnpSWkFIYnN0NkxBUEtPcEtcL3lEdUJueEdNZDg2dlNyemFVQUwyc3RKd3R4UmxnMnl2a1piVG9HSU1MRGh1R2NQSUZvY2paNUcyaEpJZGlQTFwvNFpWcHRvSDVMWWx1cU1aakFVM0Z2SzRhMStjRnZvN1RVMjJ6R1hXalUwcTEra2kiLCJtYWMiOiIyNzA2NWQ1YmU3YjIwZjM2OWYwNTdjYzI3YTYxZWQ3NjNjN2QzODNhYjkxY2FkYzYyOTc1ZWUzYTQ4MmFkZjJjIn0=
eyJpdiI6InR5UGxJSERoRGMwdnZKaFJFYjB3YUE9PSIsInZhbHVlIjoidGlabDRvZTJRSnhqcXExQ0lIODRuc2RQeXdiTmJzWkVqZWVRV0hqblN4YVNmSGduTUxFSUNqK0g2SEtXQm9VQjN0TG9oWEQ0ZjZqNGpLM1wvVVdLRjZtd0p2QjUxVTRCZXN3cjZnXC9vK1wvWXVqcTJ5Tlp0aHpLcjYrZmU3WlRYcWFtaUZFem93aEZHbmVqMnVBUzVUM1A2TStxUUl4WmdSS0JqUndMNzI0Y2NvUmVrcHpYSExXdHNCcjhvQ05jUmhyRXdxU1FPMDVIWVwvWWdwT3VZMlFxb0VcL29LaDQzeUY3S1ZtNkhXMmtHZkVoS1AwVU1wV2pZV0k0cDRreTlcL1RUVlBxZ1lvajVvRmdjUmFcLzFYa2loTitqdlp5TWlOV2JwUnVuelBiZWQ4ck5iNUNtQzloQkxJbVFqbWlBcTRwUEFoVGVacDVMTUt0M2FjMlJGbVdmOWJpRjY0d1RhZWIxQXhkdFNJcTMyRHh2N2x4RjI2UTdGY3FmMUtNWEFORjFPQkdad1BCSEZ3QVl2bnlDMFZXbEpPdkE9PSIsIm1hYyI6ImI3YzdjMzMzMGMzNmQzNWM4ZTRjZTdkYzkwZGU0NmJhNzM3MDk4MDI5ZDVlZjc5OWViOGRlZmNhODY2NTRhZGEifQ==
eyJpdiI6IjR6THRVbFc5c25MSThSeVpzNlIzY0E9PSIsInZhbHVlIjoiRWZ5TnlTK1R4WXFFZXdEWWI3TUhtbW1HRG1TdEZTRFljWXVhWVdnUWtjR1RJOWorcDFvSXI4dE9jT3ZHSEQrSDRUdWtqMG5qekZIUkNOQVRsWkRhTFpOeFhPZTRoYkxXcmRQUW1rT2pKK1hrQWVyVGRNakhzV0xDU0JnalNRSVwvUVlzMTlIM3ZtZ1VGbTd1aXhkejRESHQ4aVIzNTRFMkU1SzYyMCtvOER5ejBlZFFEd0ZTUW8rTEljZVVzWWNrbklobE9rOVVUQThtY3Y2dVwvT1NtXC9GQTdxWUlSc2ZIdXFsNEZINEFNTnd6V0VhOVJGRzhTS2xUa2s0N0Z4QlJaZFlRS3hISTRjV3hmWEhlWUg2MWtCS0l5TzQzS2FWdndLZVdWY0RWV2d6VnNpZWtUbll5SjJvUnRqK3hWMjZ2Q3JJV09oNktBU1NhMzZ4Sml5akgrMVV4Q2gwbGE0TUhLWk9ldng3SFdMOXBBTFpkWjJ4cnlpWDhlUHNTNTZXVUdOZG9xcXp0ZGJuUVRHUVVpWUtoSHd4Wk1CdXVNVmhsN09hRFVNQk54aGFJeVFLQVEzUmN0TlBjKzVQbmpIQUc5T0pjMXdGSEhIRXBEb1ZCZ2E5UnN5a1BZcXpBQ3Zva1RNSm5JbDRydDZEeU09IiwibWFjIjoiZWM4ZTYyNWQxMDEyYmYxNjQ3OTU2MTQyODg0ZTRmNjJjNzE2MWQwMGVmOWY0MjBjMWYzMGIwMTlkNjJkM2YxZCJ9
eyJpdiI6Ijd0S2gwWlVLTG02U3FTbHlxeWRGd2c9PSIsInZhbHVlIjoiRHh4TzF5ZXF5ajFEMXBBZzJ4YzVUdzVHN2llS2prM1hsTVlRTDROTys0WllnaWhcL25VcnJ6XC8wOHU2REx0cElVUGRHWmQ0M09HMDlUTkl3cFBZTExsdjVNRGRvOWtTb3g2Z2c1UjcweUtvT3dRKzNJYlZKaHJjY0tLcEV3bE1FbndyV0dodU1rd2taR3dETldKNlFFS0t4MFhrY2dPU0dxVXp4RTc5SXdlZFZVS0I0b3R5aTB2MzVXMUtLeWg2UG1sdmRHWXZXU0JKWkVsZUlKODQ0N1hpZ0F2bnFjREdGV1NVQWI2eHVjeUQ3bHNvclFUSFhIZXM3QndRc1FnaTQ2KzFkVTRkK2JiOG9TR0VYRndoTzkxY0U4dU10RXJ2MzdLeUIwZ3loeDM1dU5NZmtXMFVWRWVDZnl0R2FOQWZxNlBsWXhNNXF5N3JhYkNcL1wvekRQMmp3a3EyZ0s1NlA0V21mYUFaMjFtdUM0VGJwV2JGMkhCSEIyK1UrWks0Y3I0VyIsIm1hYyI6ImI5OGU0ZjhkOGJmMjM4Y2RjNGJiZjY3YTUwYmUyNmYxMzM1Njc0NmY2Njk4NjA1NWZkMTRkZTE3MGNkY2U4YzAifQ==
eyJpdiI6InBkMlA5YkVEd3pQNzRreUhTSTRHWUE9PSIsInZhbHVlIjoiU1NjeXFXZjA4K1VTMDFyd0VEN1F6S0gxa2pxRzk2M2xpUFVsU29Sc0RVZkF4eUJvS01hbzhqSFwvd0dzZHc3dUQwNEhRcUdSakMzSUVJQXd1ZnJ5dW5GakRGamtrcmdndUlGdkg5SWliN2hNNGk5RjhPM0JLMjBKRjQ3Rm1OcWs5SnV6RDNqbGRWM2w1MzlVXC9pZUFySGp5NnBheUpxblBoR29OcnkzM3JCa2hzWk1uZG5LVG1NVWRpOGs3V21mSnpwaFd1RWwzXC9vYUVuMENUZE51UHFlOG40VjJBSWlxQUcwakRkbGFPbTVBTVJnWFVKblZZRUtCQ0ZYUm11dHVRUWt1TnpZWWpwOUhqWGdFb3h5SDl6dVE9PSIsIm1hYyI6IjRmNjQ5MjFkZWJlOGE1Y2UzZGNmZGE2MDljZjgyNWE2NTljZTU0NmI3YWUwNDJjYzlkZjMzZWM0OWU1NTUwMTYifQ==
eyJpdiI6IllOMDlGV1ZHZ0Vod0RvcVFZa2o1Mnc9PSIsInZhbHVlIjoia0Z1NHVRMzFBXC96dFhhNFFTOEVLWUV0K0Q4cEJTV2hhVzZjUjQ2NGtvSkk2U2dLM2tVa2JKZTBpQnlWYlYwRUlaZzFMVk5MZmlKd2Y4QXZUZFIyeEFieUdVNDNvcXhFOW5kK0g4Z1JOb0l5Y1BOZHQxK0VyXC9OZzVNTlIwVTB1dFd0WTJhd0FTbGZjdlN2XC94Vk5NT3JPbWNwTmlNXC83WnlYWHZCN3BmZkd1NnVyK0VScXZNQ0s5V29XK0MzWkt4SGk5V0x5enEyOEJ5d1ZOV3BVRTh6TTJzZTRQXC9Fdml0SEZOVzFmY3FWbVFCWklpK2RqOTJ4YkpZOFhMWlZxaWNHZ2pqRnJ4dDB3UjhvT1Y2ejRyeUhSdXpIQmRJV1g3dEhQd1U0akJ0NTkzR2d2eStGNk11MjNlOXJIcEN1dlF4XC9UUWxwWFZtdzRwRDM4NklOcXpwZXpneEtlTkNoUEhFeE1NVWtWU1pOXC8zbGZ4dFdnOTdFT0w4dzVndTdFK2YzZCIsIm1hYyI6ImU4NTMxNWFiZTllOWZhYzVhYTVkOWVmMTk4NDIwMmMzMDU0OTU0NDk0NWM3YzBkNmRmMzQ3MjZhMmRjOWQ4MDYifQ==

 

Advertisement
';
Advertisement