Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)


Đau, đau đầu, đau toàn thân, đặc biệt là vùng bụng dưới liên tục dấy lên những thay đổi lạ thường, không ngừng giày vò Cố Thanh Hy.

Nàng rùng mình dữ dội, là một đặc công cao cấp của thế kỷ 21 kiêm y sĩ hàng đầu thế giới, sao nàng có thể không biết những gì đang diễn ra trong cơ thể mình là thế nào.

Tư duy còn đưa được sắp xếp lại, bên tai đã vang vọng tiếng lẩm bẩm đắc ý.

“Tỷ tỷ, tỷ đừng trách muội, muốn trách thì chỉ có thể trách tỷ không có tài không có đức, lại chẳng xinh đẹp.

Chỉ bởi vì là con của chính thất nên từ nhỏ tỷ mới được định là Trạch Vương phi, người có khí chất hào hoa phong nhã như vậy, sao tỷ có thể xứng được chứ”.

“Di nương đã dụ những người đàn ông trong phủ Thừa Tướng đến rồi, những tên đó sẽ đến ngay thôi.

Tỷ yên tâm, Thiên Nhật Tuý mà tỷ trúng phải chắc chắn sẽ khiến tỷ sung sướng tột cùng”.

Những ký ức vừa xa lạ vừa quen thuộc tràn ngập trong đầu khiến Cố Thanh Hy trở nên tức giận, cực kỳ tức giận.


Chỉ là một con kiến nhỏ bé mà lại dám bày kế hãm hại nàng.

“Đợi qua ngày hôm nay, cả đời này ngươi đừng hòng nghĩ đến chuyện trèo lên người Trạch Vương…”

Cố Sơ Lan vốn vẫn đang đắc ý, giờ phút này bỗng nhiên hốt hoảng, đồng tử co rút lại, sắc mặt thay đổi, nàng ta bất giác lùi lại vài bước.

Cố Thanh Hy, đáng lẽ ra đang hôn mê bất tỉnh vì trúng Thiên Nhật Tuý, vậy mà lại đang đứng trước mặt nàng ta, hơn nữa còn nở một nụ cười u ám, nụ cười đó giống như đến từ địa ngục Tu La khiến người ta không khỏi rùng mình.

Một tiếng “răng rắc” vang lên, cũng không biết Cố Thanh Hy di chuyển như thế nào.

Năm ngón tay của nàng đã uốn thành móng vuốt túm lấy cổ họng của Cố Sơ Lan.

Sức lực đó giống tường đồng vách sắt, khiến nàng ta không tài nào thoát ra được.

“Liệu ta có thể trèo lên người tên Trạch Vương quèn kia không thì không rõ, nhưng ngươi, chắc chắn không có cơ hội đó rồi”.


Cố Thanh Hy khí thế lẫm liệt, trên vầng trán tràn đầy sự kiêu ngạo, Cố Sơ Lan vô cùng kinh hãi.

Từ khi nào ả tiện nhân này lại có khí thế mạnh mẽ như vậy?
Ngay sau đó, nàng ta càng hoảng hơn, bởi vì Cố Thanh Hy đã lấy một bình Thiên Nhật Tuý khác từ trên người ra, đổ vào cổ họng nàng ta, cười như không cười, nói.

“Thứ tốt như Thiên Nhật Tuý, sao ta dám hưởng một mình chứ”.

“Ngươi…ngươi muốn làm gì…”
“Ngươi muốn gì thì ta muốn làm đó thôi”.

Bàn tay trắng muốt thon dài chạm vào vị trí nhạy cảm kia của Cố Sơ Lan, sau đó tao nhã cởi bỏ khăn che mặt của nàng ta ra đeo lên mặt mình, khinh thường liếc nhìn Cố Sơ Lan đang cực kỳ hoảng loạn, thân hình nàng lướt nhanh như gió trốn đến phía sau cây cột, lạnh lùng nhìn một vài nam tử cường tráng đang bẻ tay răng rắc, thô tục tiếp cận.

“Không phải nói là một xú nữ (cô gái xấu xí) sao? Sao lại trông xinh đẹp thế này?”
“Mặc kệ đi, dù sao vừa có tiền vừa có mỹ nhân, hà cớ gì không làm”.

“Dừng lại, ả tiện nhân kia vừa rời đi, các người mau đi tìm ả đi, là ta tiêu tiền thuê các ngươi đấy, a…các ngươi dám đụng vào ta, ta sẽ bảo di nương giết các ngươi…”
Đêm tối không trăng không sao, u ám mờ mịt, trong một ngôi miếu đổ nát, vài bóng người đang sột sà sột soạt, không ngừng trình diễn những cảnh tượng bỏng mắt.




Advertisement