Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 1086

“…”

“Mà thôi, nể tình ngươi tặng ta phù gia tốc, còn nói cho ta biết bí mật của Oa Nhân Quốc, lần này tỷ tỷ bỏ qua cho ngươi, đợi một ngày nào đó tỷ tỷ đây có hứng thú sẽ chậm rãi dịu dàng sủng ái ngươi, đảm bảo khiến ngươi chếnh choáng như say rượu”.

“…”

Ôn Thiếu Nghi chắc chắn một điều.

Hắn ta hiếm khi tức giận, nhưng đi cùng với nàng.

Hắn ta không cách nào kìm nén cảm xúc của mình.

Nữ nhân này quả thật không phải con người, nàng là cầm thú.

Điều khiến hắn ta được an ủi phần nào là, sau khi Cố Thanh Hy đùa giỡn hắn ta xong thì sẽ lấy một bộ y phục từ trong nhẫn không gian ra mặc vào cho hắn ta, lúc này mới giảm nhẹ lúng túng của hắn ta.

“Viên thuốc ngươi vừa uống chính là thuốc độc do chính ta luyện chế, trong vòng hai ngày nhất định phải uống một viên thuốc giải, nếu không ta đảm bảo ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong”.

Cố Thanh Hy dám phù phi hành lên người Tiểu Cửu Nhi, vỗ vỗ cơ thể của nó, nói: “Dậy đi, dựa theo bản đồ, chạy với tốc độ nhanh nhất”. Tiểu Cửu Nhi ngóc đầu, đôi mắt lim dim ngái ngủ, khẽ lầu bầu: “Người ta còn buồn ngủ mà”.

“Mười con heo nướng, chỉ cần ngươi đưa ta đến cực Bắc trên bản đồ trong thời gian ngắn nhất, ta nướng mười con heo cho ngươi ăn”.

“Có thể nhiều hơn chút hay không”.

“Không thể”.

“Chỉ nhiều hơn một con”.

Cố Thanh Hy không chút khách khí gõ nó một phát: “Còn dám cò kè mặc cả, bây giờ ta lập tức nướng ngươi”.

“Xì xì xì…”

Tiểu Cửu Nhi vừa kháng nghị vừa duỗi eo, dùng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, từ một con rắn nhỏ như chiếc vòng tay dần dần biến thành một con rắn lớn chín đầu dài mấy trăm mét.

Tốc độ của Tiểu Cửu Nhi vốn đã nhanh, bây giờ lại dán phù phi hành trên người, tốc độ lập tức tăng lên cực hạn, chớp mắt đã đi được không biết bao nhiêu dặm.

“Ồ… tốc độ này… Ôn Thiếu Nghi, phù phi hành của ngươi có thể sử dụng mấy lần”.

Ôn Thiếu Nghi bị tốc độ bay nhanh như gió làm cho không mở mắt ra được.

Trong gió lớn thét gào, Cố Thanh Hy loáng thoáng nghe thấy Ôn Thiếu Nghi nói một câu: “Một lần”.

Chỉ một lần…

Tuổi thọ cũng ngắn quá rồi.

Ròng rã ba ngày ba đêm, Tiểu Cửu Nhi không hề nghỉ ngơi, điên cuồng bay nhanh, mãi đến tối ngày thứ ba mới dừng lại.

Cố Thanh Hy và Ôn Thiếu Nghi bị Tiểu Cửu Nhi lắc lư suốt dọc đường, xương cốt toàn thân đều rã rời.

Hai người một rắn mệt mỏi nằm trên mặt tuyết thở hổn hển.

Advertisement