Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 1108

Nếu như không có cách nào đối phó với Băng Long cấp bảy, e là không thể lấy được Long châu thứ sáu rồi.

Cố Thanh Hy vắt óc, cố gắng nghĩ tới công dụng những thứ mình đang có nhưng cũng chẳng tìm được cách gì xử lý Băng Long.

Thực lực chênh lệch quá nhiều.

Dù là Dạ Mặc Uyên hay ma chủ ở thời kỳ đỉnh phong thì cũng chưa chắc có thể đánh lại nó.

Huống hồ gì là nàng…

Muốn có được viên Long châu thứ sáu, chỉ có thể né tránh Băng Long, hoặc đấu trí.

Cũng không biết Thần Phi đại ca và con dân Ngọc tộc ra sao rồi.

Lòng Cố Thanh Hy nóng như lửa đốt.

Nhưng hiện thực lại khiến nàng không biết làm sao.

Bên ngoài bỗng có từng tiếng nổ truyền đến, tai còn thấp thoáng nghe thấy âm thanh trò chuyện.

Cố Thanh Hy đột ngột mở mắt, tia lạnh lùng bắn ra.

Lỗ tai nàng giật nhẹ, nghe rõ mồn một tình hình bên ngoài.

“Lục soát, tìm cho kỹ! Không được bỏ qua bất cứ chỗ nào”.

“Tướng quân, hình như phía trước có một hang núi”.

“Còn ngây ra đó làm gì! Vào xem bọn họ trốn bên trong không”.

Tiếng bước chân không ngừng tiến về phía hang núi mà Cố Thanh Hy đang ẩn nấp.

Tính cách Cố Thanh Hy có dễ chịu thế nào cũng không thể nhịn thêm nữa.

Nàng đang vội đến cực Bắc mà đám người này lại bám dai như đỉa vậy.

Nếu bọn họ xông vào, thế cũng đừng trách nàng không nương tay!

Lúc Cố Thanh Hy chuẩn bị sẵn sàng, bỗng dưng có giọng nói non nớt và quen thuộc cất lên.

“Tống tướng quân, ta vừa cho người lục soát hang động đó rồi, không có gì cả, mọi người đi chỗ khác tìm thử đi”.

“Thuộc hạ bái kiến Thái nữ điện hạ. Thái nữ điện hạ, yêu nữ đó rất xảo quyệt, không chừng đối phương đi rồi lại quay trở về, hay cứ để thuộc hạ đi xét thử”.

“Tên ngu xuẩn, ngươi đang nghi ngờ năng lực của điện hạ ta sao? Hay là hoài nghi ta bao che tội phạm?”

Tống tướng quân giật mình hoảng sợ.

“Thuộc hạ không dám, thuộc hạ sẽ rút ngay!”

Đám đông ùn ùn rời khỏi đó, chỉ còn lại một đội thị vệ.

Thái nữ mệt mỏi phất tay: “Vì tìm kiếm hai tên gián điệp, hiện giờ ta khá là mệt mỏi, phải nghỉ ngơi ở đây một lúc, các ngươi qua đó tiếp tục tìm đi”.

“Điện hạ, e rằng một mình người ở đây không an toàn”.

“Có gì mà không an toàn? Chung quanh đây đều là người của ta, chỉ cần ta hét lên một tiếng thì các ngươi sẽ lập tức tới. Hơn nữa, ở trên lãnh thổ quốc gia, ta còn cần lo sợ gì đây?”

“Chuyện này…”

Advertisement