Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)


Đám tôi tớ bưng năm bàn cờ Linh Lung đặt trước mặt Trạch Vương, Diệp Phong, Kỳ Thánh và hai vị tài tử của Triệu quốc.

Cố Thanh Hy lại ngồi đối diện với họ, lấy một đấu năm.

Cố Thanh Hy bĩu môi với Diệp Phong: “Tiểu Phong Phong, ván trước chúng ta ngang tay, hay là ván này hai ta cược một trận?”
Đôi môi mỏng lạnh lùng của Diệp Phong phun ra một câu: “Không có tiền”.

“Ta vừa thắng được kha khá từ trong tay tên ngốc Vương gia, ta đưa ngươi ít, hai ta lại…”
“Bốp…”
Trạch Vương đấm mạnh lên bàn cờ, đau đến hắn ta nhe răng trợn mắt.

“Cố Thanh Hy, miệng cô ăn nói cho sạch… sạch sẽ chút”.

“Sạch sạch sạch, sạch cái đầu nhà ngươi, duỗi thẳng lưỡi đi đã rồi hãy nói”.

Lồng ngực Trạch Vương phập phồng lên xuống, trên mặt gồ lên gân xanh, ai nấy đều có thể thấy được hắn ta vẫn đang phẫn nộ như thế nào.


Trạch Vương bị Cố Tam tiểu thư sỉ nhục như vậy, hắn ta có thể nhịn đến giờ đã rất giỏi rồi.

Nếu là họ, e rằng đã sớm bùng nổ.

Mã công công vội vàng bảo người dọn xong bàn cờ, lớn tiếng nói: “Trận thứ hai là thi đánh cờ, thời hạn là một nén nhang”.

Cố Thanh Hy cầm lấy một cây mía, cứ thế cắn, vừa ăn còn huýt sáo với hai vị tài tử đến từ Triệu quốc.

“Hai người các ngươi có muốn cược tiếp với ta không?”
Thường Chân, Thường Bình giật giật khóe miệng.

Người phụ nữ này là con ma bài bạc sao? Câu nào câu nấy đều nhắc đến chữ cược.

Ván vừa nãy họ thua, hại Dịch công tử chơi với nàng ta bảy ngày, trong lòng họ đã sớm cực kỳ áy náy rồi, sao còn dám cược.

Thường Chân lắc đầu, thành thật nói: “Tam tiểu thư, chúng ta tới để tham gia đại hội đấu văn, không phải đến đánh bạc.

Chúng ta xin nhận tấm lòng yêu quý của cô, mong Tam tiểu thư tìm người khác”.


“Đúng là hai con mọt sách, chán chết”.

Cố Thanh Hy ngẩng đầu nhìn về phía Dịch Thần Phi tao nhã như tiên, mở to hai mắt, cười nói: “Dịch công tử, ván hồi nãy, ngươi sẽ không đổi ý đó chứ?”
“Đương nhiên sẽ không, chờ đại hội đấu văn kết thúc, Dịch mỗ tùy tiện Tam tiểu thư sai khiến”.

Mọi người đều ngổn ngang trong gió.

Nghe đồn Dịch Thần Phi công tử làm người hiền lành, không ngờ lại hiền đến mức này.

Hắn ta là đại tài tử nổi tiếng khắp thiên hạ, cũng là nhân vật lớn số một số hai của nhà Nho, thân phận cực kỳ cao quý, lại bằng lòng chơi với một cô gái xấu xí.

Lẽ nào hắn ta không nhận ra Cố Thanh Hy đang sỉ nhục mình sao?
Cố Thanh Hy lén đá lông nheo với hắn ta, coi Dịch Thần Phi như tiểu quan trong lầu xanh.

Dịch Thần Phi dở khóc dở cười.

Đây là đang đùa giỡn hắn ta trước mặt mọi người ư?
Tiêu Vũ Hiên cả giận nói: “Ta biết ngay mà, xú nha đầu kia chắc chắn là nhìn trúng Dịch Thần Phi, ánh mắt nàng ta bị gì vậy, hắn ta có gì tốt?”
“Đại ca, chúng ta cảm thấy Dịch công tử rất tốt mà, vừa tốt tính, học thức còn uyên bác, vẻ ngoài cũng đẹp nữa”.




Advertisement