Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)


Tốc độ viết của Cố Thanh Hy quá nhanh, viết xong bài này lại đến bài khác, bốn người còn lại lần lượt buồn bực ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thanh Hy.
Không biết trong đầu nàng đang muốn làm cái gì.
Đến Dạ Hoàng cũng nhìn ngây người.
Cố Thanh Hy viết thơ không cần nghĩ sao?
Tròng mắt Tiểu Lý Tử đảo vòng tròn, cúi người xuống nói: “Hoàng thượng, cho dù năm đó tiên thơ cũng không thể xuất thủ thành thơ, Cố tam tiểu thư rõ ràng đang cố ý làm loạn, nô tài cho rằng phải đọc thơ của cô ta lên cho mọi người cùng nghe”.
Dạ Hoàng hài lòng gật đầu.
Tiểu Lý Tử càng lúc càng hiểu ý của hắn ta.
Dạ Hoàng ho nhẹ một tiếng, cất cao giọng nói: “Cố tam tiểu thư tốc độ nhanh như vậy, thiết nghĩ thơ viết ra cũng rất đẹp, chi bằng mọi người cùng nghe xem Cố tam tiểu thư viết thơ gì trước đi”.
Gần như tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của nàng.
Thuận theo tiếng ngâm nga của thái giám, toàn trường im lặng không một tiếng động.
“Cây nho rượu ngon chén dạ quang, dục ẩm tỳ bà tức khắc giục.


Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến mấy người về?”
Xôn xao…
Học viện hoàng gia rộng lớn vang lên tiếng gục ngã liên tiếp.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, đến bốn người đang múa bút cũng dừng lại nhìn về phía Cố Thanh Hy.
Một bao cỏ mà có thể viết ra bài thơ có lý tưởng hào hùng, túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến mấy người về như vậy sao?
Bọn họ nhất định là nghe nhầm rồi.
“Độc tại tha hương vi dị khách, mỗi phùng giai tiết bội tư thân.

Dao chi huynh đệ đăng cao xử, biến tháp thù du thiếu một người”.
Bài thơ này nói lên nỗi buồn cô độc của người sống tha hương du tử, viết rất tinh tế sâu sắc, gặp được ngày lành ngày hội lại tăng đôi nỗi nhớ người thân.

Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Hay cho một câu mỗi phùng giai tiết bội tư thân…

Trời ơi, tai của họ đang xuất hiện ảo giác sao?
“Bích ngọc trang thành nhất thụ cao, vạn điều thùy hạ lục ti thao.

Bất tri tế diệp ai tài xuất, nhị nguyệt xuân phong tự tiễn đao”.
Bốp…
Thường Chân và Thường Bình kinh ngạc đến nỗi bút lông trên tay đều rơi cả xuống.
“Từ thủ trung tuyến, du thử thân thượng y.

Lâm hành mật mật phùng, ý khủng trí trí quy.

Ai ngôn tấc thảo âm, báo đắc tam xuân huy”.
Từ phu tử kinh hãi chỉ về phía Cố Thanh Hy bộ dạng uể oải, toàn thân không ngừng run rẩy, trong cổ họng dường như có hàng ngàn hàng vạn từ nhưng không nói ra nổi một câu.
Ông ta chấn động, hoàn toàn chấn động.
“Ly ly nguyên thượng thảo, nhất tuế nhất khô vinh.

Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong thổi hựu sinh”.


Advertisement