Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)


“Oán niệm của muội đối với hắn cũng khá nặng nhỉ”.

“Hắn hàng đêm lưu luyến trăng hoa, nữ tử bên cạnh thay hết người này đến người khác nhưng nhất định không chịu cưới người ta, đã hại biết bao cô nương, tiểu thư, người nhất định đừng để hắn lừa”.

“Ngươi thì biết gì chứ”.

Lời đồn xưa nay đều không đúng sự thật, ít nhất trong mắt nàng, tên tiểu tử họ Tiêu đó đủ để đưa Trạch Vương lên chín tầng mây.

Nghĩ tới sự an ủi vừa nãy của Tiêu Vũ Hiên cùng với vẻ đồng tình lướt qua trong ánh mắt của hắn ta, Cố Thanh Hy lại khẽ mỉm cười.

Ngoài Thu Nhi ra thì Tiêu Vũ Hiên là người đầu tiên không nhìn nàng bằng ánh mắt chán ghét.

Trên dọc đường đi, đám hạ nhân nha hoàn lũ lượt bàn tán.

“Các ngươi nói xem, Tam tiểu thư ra ngoài một chuyến sau khi trở về có phải lại càng ngốc hơn rồi không? Trang điểm thành một bông hoa Khổng Tước, dọa cho Trạch Vương sợ hãi đến nỗi bỏ chạy”.


“Đúng thế, mặc dù Trạch Vương không thích Tam tiểu thư, nhưng hôn sự là do tiên hoàng chỉ định, Trạch Vương có không muốn thế nào cũng đành phải cắn răng cưới nàng, nghe nói lần này Trạch Vương tới là để cầu hôn đó”.

“Trời ơi, Tam tiểu thư cả đời này coi như bỏ rồi, Trạch Vương không chịu cưới nàng, sau này còn ai sẽ lấy nàng nữa”.

Cố Thanh Hy cuối cùng đã đợi được thánh chỉ hủy bỏ hôn ước.

Cả phủ Thừa Tướng rộng lớn đều nhìn nàng bằng con mắt đồng cảm, chỉ có nàng là lòng đầy vui sướng.

Nhưng rất nhanh, trong cung lại truyền tới thánh chỉ nữa.

“Tam tiểu thư phủ Thừa Tướng ôn nhu hiền thục, thông minh xinh đẹp, ban thưởng hôn ước cho Dạ Vương, mùng một tháng sau cử hành đại hôn”.

Nghe được tin tức này toàn bộ phủ Thừa Tướng đều ngây người.

Ban hôn cho Dạ… Dạ Vương?

Dạ Vương không phải chính là chiến thần vương gia sao.

Nếu như là mấy năm trước, có thể được gả cho Dạ Vương là trời cao ban ơn, nhưng hiện tại… Dạ Vương trúng độc, mạng sống không còn được bao lâu, nghe đồn hắn chẳng sống được qua nổi năm nay.

Hơn nữa, Dạ Vương hỉ nộ vô thường, âm độc tàn bạo, giết người như ma, thành thân với hắn không phải là muốn chết sao?
Cố thừa tướng tinh tế phỏng đoán thánh ý.

Con gái thứ ba của ông ta không những ngoại hình xấu xí mà còn chẳng biết được mấy con chữ, Dạ Vương tay nắm trọng binh, quyền thế ngợp trời, hứa gả con gái của ông ta cho Dạ Vương chẳng phải là để sỉ nhục Dạ Vương trắng trợn ư?
Trước đây, tuy hoàng thượng không hợp với Dạ Vương, nhưng ít nhất bên ngoài vẫn còn duy trì chút quan hệ, việc ban hôn sự này e là hoàng thượng muốn chính thức tuyên chiến với Dạ Vương rồi.

Khóe miệng Cố Thanh Hy nhếch lên, ba cọng lông đen sau ót dựng đứng lên.

Hoàng đế của Dạ Quốc lại thích ban thưởng hôn nhân cho người khác thế ư?
Khó khăn lắm mới hủy được một hôn sự thì lại đến một cái khác, đây là không gả được nàng đi thì không cam tâm sao?
Mã công công tới truyền chỉ cười nói: “Hoàng thượng đã nói rồi, hôn sự của Tam tiểu thư được tiên đế ban tặng, hiện tại… hiện tại Trạch Vương đột nhiên nhiễm bệnh hiểm nghèo, e là không sống được bao lâu nữa, vì không để chậm trễ thanh xuân của tiểu thư cho nên mới hủy bỏ hôn ước này”.

Cố Thanh Hy cười khẩy.




Advertisement