Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)


“Nói thật đi”.

Sắc mặt Cố Thanh Hy nghiêm túc, khí thế toàn thân nghiêm nghị, nhìn chằm chằm vào Thu Nhi như đang nhìn thấu mọi thứ của nàng ta.

Thu Nhi tự nhiên cảm thấy sợ hãi, đứng trước mặt nàng, thậm chí đến một câu nói dối cũng không dám.

Chỉ đành thật thà kể lại: “Lúc đi mua y phục về đã gặp phải nha hoàn sát sườn của Ngũ di nương, cô ta nhất định bắt nô tỳ giao y phục ra, nô tỳ không chịu liền… liền bị trừng phạt một chút”.

“Ầm…”
Cố Thanh Hy ném cái bánh mỳ trong tay đi, trên mặt dâng lên nộ khí, nhặt cái dùi gõ trống chạy đến sân trong, gõ ầm ỹ cả lên.

Thu Nhi hoảng sợ đến nỗi suýt chút nữa là bật khóc: “Tiểu thư, người làm gì vậy, có phải người chê chất liệu y phục mà nô tỳ mua không tốt, nếu như người không hài lòng, nô tỳ sẽ đi mua một bộ y phục cao cấp hơn khác về”.

“Tiểu thư, người đừng gõ nữa, còn gõ tiếp thì sẽ kinh động đến người trong phủ đấy”.


“Tùng tùng tùng…”
Cố Thanh Hy gõ rất vang, không hề có ý định dừng lại.

Người trong phủ đều bị kinh động.

Ngũ di nương chửi mắng: “Cố Thanh Hy, cô điên rồi à, sáng sớm ngày ra gõ cái gì mà om sòm lên vậy, cô không muốn ngủ lẽ nào người khác cũng phải thức với cô sao?”
Cố Thanh Hy ném cái dùi trống trong tay đi, giơ tay lên bốp một tiếng, hung hăng cho Ngũ di nương một cái bạt tai, có vẻ vẫn chưa hả giận, nàng lại giơ tay lên cho thêm một cái bạt tai nữa.

Hai cái tát đánh rất dùng lực, mặt của Ngũ di nương sưng đỏ tấy lên bằng tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mười đầu ngón tay in hằn trên má.

Hí…
Đám người còn đang mơ ngủ vì cái tát này mà lập tức toàn bộ tỉnh táo.

Tam… Tam tiểu thư… lại dám… lại dám đánh Ngũ di nương…

Trời ơi, bọn họ không nhìn nhầm đó chứ?
Ngũ di nương là thiếp được lão gia sủng ái nhất đấy.

Ngũ di nương bị đánh đến nổ đom đóm mắt, suýt chút nữa là ngã quỵ, bà ta ngơ ngác bưng gương mặt sưng phù, thấy mọi người đang nhìn bà ta bằng ánh mắt khác thường.

Ngũ di nương không nhịn được nữa, quát ầm ỹ lên: “Ngươi dám đánh ta à?”
“Ta đánh bà đó”.

“Phản rồi phản rồi, người đâu, lôi Tam tiểu thư xuống cho ta, hôm nay ta nhất định phải dạy dỗ nó thật tử tế”.

“Ai dám”.

Cố Thanh Hy đã không còn vẻ yếu đuối trước đây, toàn thân tản phát ra bá khí bề nghễ thiên hạ.

Ánh mắt của nàng quá đỗi lạnh lùng, lạnh đến mức không có một chút nhiệt độ nào, bị nàng nhìn trúng, đám người hầu không khỏi toàn thân run rẩy, tựa như bước một chân vào địa ngục vậy.

Cố Thanh Hy lạnh giọng quát: “Mẹ ta chính là ngự muội của tiên đế, phong hiệu Chiêu Lăng công chúa, còn ta lại là con gái ruột của công chúa, Tam tiểu thư dòng chính của phủ Thừa Tướng, Dạ Vương phi tương lai, Ngũ di nương là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là một di nương ti tiện thấp kém của phủ Thừa Tướng mà thôi, đừng nói đến hôm nay ta đánh bà, cho dù hôm nay ta có giết bà cũng không ai dám làm gì ta cả”.




Advertisement