Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 231

“Cứu trợ?”

“Chính là đi thăm bà hắn thôi, nếu bà hắn có gì cần giúp đỡ, ta cũng có thể giúp một chút”.

Ông chủ thở phào nhẹ nhõm, ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Thì ra cô nương có ý tốt, thật ngại quá, ta đã hiểu nhầm cô nương, ta sẽ dẫn cô qua đó, nhưng số bạc này ta không thể nhận”.

“Cầm lấy đi, nhà thúc cũng không dễ dàng gì”.

Cố Thanh Hy mua một ít vải và thức ăn, rồi đến thôn Tiểu Hà với ông chủ quán mì.

Thôn Tiểu Hà nằm ở ven Thành Nam, nơi đây non xanh nước biếc, không tranh với đời, nhìn từ xa, dân làng đang bận rộn trên cánh đồng lúa, trẻ con đang chơi đùa vui vẻ thành từng nhóm.

Thấy ông chủ dẫn nàng đến, nhiều người xúm lại hỏi han, có thể nhìn ra được người dân ở đây chất phác giản dị.

Rất nhanh, Cố Thanh Hy đã đến cuối thôn.

Cuối thôn vắng hơn đầu thôn rất nhiều.

“Cô nương, cô nhìn đi, căn nhà đó là nhà của Diệp Phong”.

Cố Thanh Hy ngẩng đầu nhìn đến, trước mắt xuất hiện một căn nhà tranh dột nát ở đằng xa.

Căn nhà tranh rất đơn sơ, vỏn vẹn chỉ có hai gian phòng nhỏ, lại còn xập xệ, khiến người ta không khỏi lo lắng nó có thể sập bất cứ lúc nào.

Khoảng sân của căn nhà tranh khá rộng, phơi khá nhiều dược thảo và dưa muối.

Ánh mắt Cố Thanh Hy bị thu hút bởi một bà lão.

Đó là một bà lão hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc giản dị, trên quần áo có nhiều vết vá, nhưng được giặt sạch đến bạc màu.

Bà ta đang vá quần áo, nhưng mắt có vẻ bị bệnh nên chỉ có thể dùng tay sờ vá lại, lâu lâu lại che miệng ho.

“Bà lão đó chính là bà của Diệp Phong”.

“Cảm ơn đại thúc”.

“Được rồi, cô tự mình đi đi, ta ở chỗ ruộng hoa màu này, có việc gì thì gọi ta”.

Lời nói của ông chủ quán mì rất khóe léo, nhưng Cố Thanh Hy có thể nghe ra ông ta không yên tâm, vì vậy mới đứng ở một bên quan sát nàng, cảnh cáo nàng đừng có làm gì bà của Diệp Phong.

Cố Thanh Hy không khỏi buồn cười lắc đầu.

Hũ nút như Diệp Phong mà nhân duyên thật tốt.

“Chào bà bà, ta là Cố Thanh Hy bạn đồng môn thâm giao của Diệp Phong, nghe hắn nói về bà, liền đến thăm bà”.

Cố Thanh Hy mới đến gần, Diệp bà đã phát hiện ra, bà ta mò mẫm đứng dậy, có vẻ hơi ngạc nhiên khi nghe thấy những lời của Cố Thanh Hy.

“Cô là bạn đồng môn thâm giao của Tiểu Phong? Nó còn nói với cô về ta?”

“Đúng vậy, chúng ta cùng nhau tham gia đại hội đấu văn, sau đó hắn vào học viện Hoàng gia, không chỉ trở thành bạn đồng môn của ta, mà còn trở thành bạn cùng bàn của ta, bà bảo có phải là rất có duyên không”, Cố Thanh Hy cười nói.

“Cô nương mau ngồi đi, nhà chúng ta có chút đơn sơ, cô nương đừng khách sáo”.

Diệp bà mỉm cười, lấy tay áo lau ghế đá, niềm nở tiếp đãi Cố Thanh Hy, còn mò mẫm rót nước cho nàng uống, hận không thể đem hết những thứ tốt nhất trong nhà ra.

“Nhà chúng ta nghèo, đến trà cũng không có, chỉ có thể để cô nương chịu thiệt uống nước trắng”.

“Bà không phải bận tâm, ta là tới thăm bà, nói chuyện với bà, lát nữa sẽ rời đi”.

Advertisement