Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 357

Mặt mũi Cố Thanh Hy tràn đầy khinh thường, nàng không có chút ấn tượng tốt nào về ma chủ.

“Tỷ có vẻ có thành kiến rất lớn với ma chủ”, nam tử áo đỏ vuốt mái tóc đen mượt mà, bâng quơ hỏi.

Cố Thanh Hy cười khẩy.

“Thành kiến có thể không lớn sao? Nếu hắn ta không biến thái thì sao có thể nuôi mấy tên kỳ chủ biến thái như vậy?”, nhìn họ hại Diệp Phong thành bộ dạng gì rồi kìa.

“Tỷ tỷ, tỷ là người đầu tiên dám công khai mắng người của ma chủ, có điều… ta rất thích”.

Cố Thanh Hy ôm vai hắn ta với điệu bộ như huynh đệ tốt, cười đáp: “Tiểu đệ đệ đẹp như vậy, tỷ tỷ càng thích đệ hơn. Đi thôi, tỷ tỷ dẫn đệ đi mở mang tầm mắt”.

Nam tử áo đỏ nhìn lướt qua bàn tay nhỏ đặt trên vai mình, ý cười hiện lên trong đôi mắt phượng hẹp dài như yêu nghiệt, hắn ta để mặc cho nàng dẫn mình đi về phía núi Lạc Hồn.

Nụ cười của hắn ta có phần ngơ ngẩn, nhưng hắn ta lại nói rõ từng chữ một: “Tỷ tỷ, tỷ nên nhớ tỷ ôm ta hai lần thì cần phải chịu trách nhiệm với ta, nếu không… ta sẽ tức giận lắm đấy”.

“Ồ… Tức giận lắm sao?”

Cố Thanh Hy đưa tay nhéo khuôn mặt anh tuấn của hắn ta.

Mặt hắn ta vừa mềm vừa mịn, quan trọng là còn đẹp, sờ rất thoải mái, Cố Thanh Hy không nhịn được bóp thêm vài cái.

Nam tử áo đỏ để mặc cho nàng bóp mặt mình, đôi mắt phượng hẹp dài phản chiếu đôi mắt trong veo và sáng ngời của Cố Thanh Hy.

“Trừ tỷ ra, chưa từng có ai dám bóp mặt ta cả”, hắn ta cười một tiếng, cả rừng tre lập tức trở nên ảm đạm mờ nhạt.

Cố Thanh Hy nhìn hắn ta từ trên xuống dưới.

Đám người Ma tộc chưa bóp hắn ta sao?

Chẳng lẽ là do hắn ta quá đẹp, những người đó không nỡ?

Hay là hắn ta theo một vị kỳ chủ tốt?

Cùng là người hầu, khí chất trên người hắn ta so với Diệp Phong quả thật chênh lệch quá nhiều.

Diệp Phong toát lên khí chất ưu thương, ngay cả hơi thở cũng đau buồn, hắn ta sống rất dè dặt, cô độc và tuyệt vọng.

Còn người này… Hắn ta toát lên một vẻ đẹp dịu dàng, tuy lười nhác, tự do nhưng trên mặt không hề có vẻ hèn mọn.

Có khi nào…

Hắn ta không phải người hầu không?

“Tiểu đệ đệ tên gì vậy?”, bất kể có phải là người hầu hay không, Cố Thanh Hy đều không muốn hỏi quá nhiều, dù sao cũng là quá khứ của người ta, nếu thật sự là người hầu sẽ làm lộ vết sẹo đau khổ của hắn ta.

“Tư Mạc Phi”.

“Họ Tư? Họ này rất ít gặp, sau này ta gọi đệ là A Mạc nhé?”

“Chỉ có người nhà của ta mới được gọi ta là A Mạc”, hắn ta nhắc nhở thêm một lần nữa.

“A Mạc”, Cố Thanh Hy ngọt ngào gọi một tiếng, kéo tay hắn ta đi về phía núi Lạc Hồn.

Đôi mắt u tối của Tư Mạc Phi thỉnh thoảng lại nhìn lướt qua mười ngón tay đan xen nhau của hai người, đôi môi đỏ như cánh hoa hồng nở nụ cười, như thể hắn ta rất thích được Cố Thanh Hy kéo tay mình.

Advertisement