Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 410

Diệp Phong ngửa đầu lên nhìn Cố Thanh Hy, đôi mắt trong trẻo ứa nước mắt: “Cô có biết đó là cuộc sống như thế nào không? Đặt mình vào hầm băng tối tăm, ngay cả chết cũng là một yêu cầu xa vời, thở cũng đau, đau lắm…”

Cố Thanh Hy khó hiểu, Diệp Phong nói cho nàng biết những chuyện này để làm gì?

Lẽ nào hắn ta nghĩ quẩn, muốn tự tử?

“Ta biết ta không thể chết. Nếu ta chết, mười người bị nhốt cùng ta cũng sẽ chết, tất cả mọi người trong khu nô lệ cũng sẽ chết, phụ mẫu thân sinh của ta cũng sẽ sống không bằng chết”.

“Mười ba năm, ta đã chịu đựng suốt mười ba năm, ta liều mạng rời xa Lan kỳ chủ. Khi Ma tộc tuyển người mới, chỉ cần cầm kỳ thư hoạ, thơ từ ca phú đứng đầu, bất luận là thân phận gì đều có thể ứng tuyển. Người trúng tuyển sẽ được làm quản sự nhỏ ở tổng bộ Ma tộc. Ta dao động, coi đó là cơ hội duy nhất”.

“Thế là ta đã chăm chỉ đọc thi thư, chăm chỉ học cầm kỹ. Ngày hôm đó ta đạt hạng nhất, ta khổ sở chờ đợi, nhưng ta không đợi được tin tốt, ngược lại nhận được tin kỳ chủ muốn sủng hạnh ta”.

“Tối hôm ấy ta đã bị tra tấn suýt chút nữa mất mạng, nằm trên giường suốt hơn một tháng, sau đó ta mới biết thì ra là do Giang Húc dẫn Lan kỳ chủ đến, Lan kỳ chủ thấy ta đánh đàn giỏi, còn có tài hoa nên không muốn thả ta đi”.

Diệp Phong cười chua xót, tiếp tục nói: “Vào bữa tiệc trung thu năm nọ, Lan kỳ chủ có tâm trạng tốt nên đã ban bố đặc xá, chỉ cần võ công đủ cao, có thể một mình đấu với tám vị cao thủ sẽ được thoát khỏi thân phận nô lệ và người hầu, trở thành một kỳ thủ”.

“Ta lại dao động, nhưng ta chỉ là một người hầu, làm gì có võ công, vả lại có ai chịu dạy ta võ công đâu chứ? Ta nhìn lén người khác tập võ, thừa dịp trời tối người yên bắt chước theo, học được vài chiêu”.

“Khi ta còn chưa học được gì đã bị Giang Húc tố giác với Lan kỳ chủ. Tất cả mọi người đều tưởng ta sẽ bị phạt tiếp, nhưng Lan kỳ chủ không chỉ không đánh ta, ngược lại còn đích thân dạy ta võ công”.

“Khi đó cả núi Vọng Hồn đều xôn xao, mọi người đều hâm mộ ta, chỉ có ta biết cái gọi là dạy ta võ công chỉ là bẻ gãy xương của ta hết lần này tới lần khác thôi, hơ… Ông ta bảo chỉ khi nào bẻ gãy toàn bộ xương, xương mới mọc lên mới thích hợp tập võ, nực cười ta còn tưởng là thật”.

“Vậy võ công của ngươi là do ai dạy?”

Mặc dù võ công của Diệp Phong không cao nhưng cũng không tính là tệ, đặc biệt là âm công của hắn ta có thể gọi là tuyệt vời.

“Không ai dạy cả, ta đánh đàn nhiều nên tự lĩnh ngộ”.

Không thầy dạy cũng tự biết?

Vậy thì thật lợi hại.

Nếu có người dạy hắn ta, với thiên phú võ học của hắn ta, hắn ta rất có thể sẽ trở thành một cao thủ.

Cố Thanh Hy nhìn vào tay trái của Diệp Phong, năm ngón tay, cổ tay và cánh tay trái hắn ta bị bẻ gãy ít nhất cũng phải mười lần, vậy nên tay trái của hắn ta không có nhiều lực.

“Tay trái của ngươi bị bẻ gãy lúc đó hả?”

“Không phải, là do ông ta thích nghe tiếng xương gãy, ta cầu xin ông ta đừng bẻ gãy tay phải của ta, nếu bị gãy thì sẽ không thể hầu hạ ông ta nữa, không biết ông ta nổi lòng từ bi gì nên mới không bẻ gãy tay phải của ta”.

Cho đến nay hắn ta cũng không biết tay trái của mình đã bị bẻ gãy bao nhiêu lần.

Cố Thanh Hy cười xì một tiếng, trong mắt tràn đầy tức giận.

Nổi lòng từ bi gì chứ, chẳng qua là đang nhắc nhở Diệp Phong phải ngoan ngoãn nghe lời ông ta, nếu không thì chỉ cần ông ta muốn, ông ta có thể khiến Diệp Phong sống không bằng chết bất cứ lúc nào.

Ghê tởm.

Advertisement