Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 465

Một tiếng “rắc” vang lên, Cố Thanh Hy không kìm được cơn giận trong lòng, chém thẳng vào eo hắn ta.

“Á…”

Giang Húc la hét thảm thiết.

Tứ chi bị chặt thì cũng thôi, bây giờ còn bị chém ngang eo, điều đau đớn nhất là chém ngang eo sẽ không chết ngay mà sẽ chết từ từ vì đau.

Cảm giác nhìn mình chết vì mất máu, muốn chết nhưng không chết được, muốn ngất cũng không ngất được còn đau đớn hơn gấp nghìn vạn lần so với lăng trì.

Cố Thanh Hy lạnh lùng ra lệnh: “Canh chừng hắn ta, không được để hắn ta chết trước khi máu chảy hết”.

“Vâng”.

Hai tay hai chân bị chặt, phần eo cũng bị chặt đứt lìa, Giang Húc đã hoàn toàn thua trong tay Cố Thanh Hy, mặc dù vẫn còn thở nhưng cũng chỉ thoi thóp chịu hết mọi đau khổ thôi.

Diệp bà bà được Diệp Phong an táng tại thôn Tiểu Hà cùng với tất cả người dân thôn Tiểu Hà.

Cố Thanh Hy thắp ba nén nhang, an ủi: “Chuyện cũ đã qua rồi, nén đau thương”.

“Ta không sao, hôm nay là ngày đại hôn của cô, cô mau về đi, đừng để Dạ Vương đợi quá lâu, cũng đừng để khách khứa đợi quá lâu”, Diệp Phong ngước lên, nở nụ cười gượng gạo, không muốn Cố Thanh Hy lo lắng vì chuyện của mình.

Bộ dạng của hắn ta càng khiến Cố Thanh Hy lo lắng hơn.

Ám vệ liên tục thúc giục: “Vương phi, giờ lành đã sắp đến, chủ tử giục người về nhanh lên ạ”.

“Ta biết rồi”.

Bàn tay mảnh khảnh của Diệp Phong vuốt ve bia mộ, nhìn lướt qua thôn Tiểu Hà tàn tạ, hoang vắng không một bóng người, lòng hắn ta đau nhói.

Nơi này đã từng tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, tiếng trẻ con cười đùa, các cụ già đan giỏ hoa bán kiếm tiền, các nữ nhân tụ tập tốp năm tốp ba bên bờ sông giặt đồ, còn các nam nhân thì ra đồng làm việc, nhưng giờ đây… nơi này không còn một chút sự sống.

Mấy trăm người dân thôn Tiểu Hà bị tàn sát chỉ trong một đêm vì hắn ta.

Bà cũng chết thảm vì hắn ta. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Diệp Phong cố dừng suy nghĩ, lén lau nước mắt trên khoé mắt.

Hôm nay là ngày đại hôn của Cố Thanh Hy, dù thế nào hắn ta cũng không thể làm phiền nàng nữa. Nếu hắn ta tiếp tục ở lại đây, nàng cũng sẽ không yên tâm, dù sao thì Lan kỳ chủ đang không rõ tung tích, ông ta có thể đến gây rối với hắn ta bất cứ lúc nào.

Diệp Phong lên tiếng: “Bây giờ ta sẽ đi theo Phù Quang đến Tu La Môn, cô mau về bái đường đi”.

Cố Thanh Hy nhìn bầu trời, nàng đã ở lại đây rất lâu, với tính tình của chiến thần, có thể nhẫn nại đến bây giờ đã là cực hạn, nếu tiếp tục trì hoãn thì chỉ sợ hắn sẽ nổi khùng.

“Được rồi, đợi sau này có cơ hội, ta sẽ đến Tu La Môn thăm ngươi”.

“Ừm, chúc cô và Dạ Vương răng long đầu bạc”.

Cố Thanh Hy cười ngượng ngập: “Lời chúc phúc thì bỏ đi, Phù Quang, ngươi phải đưa hắn về Tu La Môn an toàn nhé?”

“Chủ tử yên tâm, chưa kể chiến thần còn phái nhiều người theo hộ tống, dù chỉ có một mình thuộc hạ cũng có thể đưa hắn về an toàn”.

Advertisement