Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 565

“Bốn tên ngốc này tưởng mấy cây cỏ dại này là linh dược, hái là có thể kiếm được tiền à? Nếu linh dược dễ hái như vậy, sao núi Tầm Long có thể có những cây cỏ dại này ở khắp nơi chứ?”

“Ta cứ tưởng Cố Thanh Hy thông minh lên rồi, không ngờ vẫn ngu ngốc như trước. Haiz, xem ra ta đã đánh giá cao nàng ta”.

“Kệ đi, họ thích hái cỏ dại thì cứ để họ hái, chúng ta mau tiếp tục tìm kiếm kho báu đi. À đúng rồi, tuyệt đối đừng đi về hướng Đông Nam, ở đó có rất nhiều thú dữ, học viện chúng ta đã có vài học trò bị ăn rồi đấy”.

“Gì cơ… Con gì mà hung dữ, còn ăn cả thịt người thế?”

“Ta cũng không biết là con gì, trông nó rất kì lạ, chưa gặp bao giờ, nhưng tốc độ của nó rất nhanh, cứ gặp người là cắn”.

“Vậy thì ta không đi hướng Đông Nam nữa, chúng ta đi hướng Tây Bắc đi, nghe nói ở đó có rất nhiều bảo vật”.

Ánh mắt Cố Thanh Hy chợt loé, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển.

Những nơi có linh vật chắc chắn sẽ có thú dữ bảo vệ.

Hơn nữa chuông Phá hồn của nàng vẫn luôn dẫn dắt nàng đi hướng Đông Nam, lẽ nào nơi đó thật sự có bảo vật?

“Tiêu Vũ Hiên, đi thôi, chúng ta đi hướng Đông Nam”.

“Không phải họ vừa nói hướng Đông Nam có thú dữ sao? Vả lại hướng Đông Nam có rất ít người, ngộ nhỡ đám người Đông Phương Triết đuổi theo thì phải làm sao?”

Cố Thanh Hy nhếch môi cười, trong mắt tràn đầy mưu mô.

Nhóm người Tiêu Vũ Hiên tự dưng cảm thấy lạnh sống lưng, nha đầu này đang có ý đồ gì?

“Liễu Nguyệt, Vu Huy, hai người các ngươi tiếp tục hái thuốc, nhớ là hái ở nơi đông người. Tiêu Vũ Hiên, ngươi đi theo ta”.

“Hả… Chúng ta đã hái nhiều như vậy mà vẫn hái tiếp ư?”

“Đúng vậy, chúng ta đến núi Tầm Long để tìm kho báu, nếu tiếp tục hái thuốc, chúng ta sẽ không có thời gian tìm bảo vật”.

“Chẳng phải bảo vật có ở khắp mọi nơi sao? Họ không biết phân biệt hàng, ta tin rằng các ngươi đều có đôi mắt tinh tường. Khi nào ta quay lại, mỗi người các ngươi phải hái được ít nhất hai bao tải lớn. Nếu không hái được, hậu quả sẽ nghiêm trọng lắm đấy”, Cố Thanh Hy đang cười, nhưng trong nụ cười lại hàm chứa sự uy hiếp.

Không đợi Liễu Nguyệt và Vu Huy đồng ý, Cố Thanh Hy đã kéo Tiêu Vũ Hiên rời đi.

Tiêu Vũ Hiên đã đạt tới tầng bảy võ đạo, chỉ cần đột phá tầng chín là có thể tiến vào cấp một nên đương nhiên thính lực rất tốt, hắn ta vừa đi, vừa nhỏ giọng hỏi: “Nha đầu xấu xí, có người bám theo chúng ta, hơn nữa còn có sát ý”.

“Ngươi yên tâm, có mối quan hệ với chiến thần, những tên khốn đó không dám manh động đâu, chúng ta cứ đi tiếp là được”.

Đây là một thung lũng, địa thế hiểm yếu, hai bên đều là hào, rất khó đi lại, hơn nữa còn có sương độc dày đặc.

Cố Thanh Hy và Tiêu Vũ Hiên ăn đan Tị Độc mới có thể đi lại tự nhiên trong thung lũng.

“Nha đầu xấu xí, chúng ta cứ đi đi lại lại trong thung lũng này, rốt cuộc là đang định đi đâu?”

Làm sao nàng biết phải đi đâu?

Advertisement