Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 701

Dạ Mặc Uyên ôm ngực, nghiến răng nói một câu: “Đuổi theo, dù có đến chân trời góc biển cũng phải tìm được họ”.

Độc của hắn chưa giải hết, lúc này khí độc dâng lên, toàn thân Dạ Mặc Uyên lạnh như băng, hắn lạnh đến mức run bần bật, trên người còn mơ hồ đóng một lớp băng dày khiến hắn không thể không tiếp tục giải độc.

Nạp Lan Lăng Nhược khép quạt Huyền Cốt lại, dẫn các trưởng lão Đan Hồi cốc vừa chạy đến đuổi theo Cố Thanh Hy.

Vì những trận chém giết mà gió ở núi Hồ Lô Huyết thoang thoảng mùi máu tanh.

Vốn dĩ có rất nhiều thế lực tụ tập, bây giờ chỉ còn lại nhóm thuộc hạ của Dạ Mặc Uyên, người của Thiên Phần tộc và Mẫu Đơn kỳ chủ không biết đã đi đâu mất.

Bạch Ngọc cốc.

Nơi này nằm trong núi Thập Vạn, bên ngoài cốc được bố trí rất nhiều pháp trận và kết giới thượng cổ, người ngoài hoàn toàn không thể tiến vào.

Trong cốc trăm hoa đua nở, bướm bay ong múa, gió mát thổi nhè nhẹ.

Trong một căn phòng ở phía Đông Nam của Bạch Ngọc cốc.

Bảy vị trưởng lão trong cốc hợp lực, hao hết công lực cả đời để trị thương cho Cố Thanh Hy.

Lần trị thương này kéo dài suốt ba ngày ba đêm.

Cố Thanh Hy đang hôn mê chỉ cảm thấy như có hai loại sức mạnh đang xé xác nàng. Sức mạnh này giống với ngũ mã phanh thây, chẳng qua ngũ mã phanh thây là kéo ra ngoài, còn hai sức mạnh này là ép vào trong.

Đợi đến khi tỉnh lại, nàng đang nằm trong một căn nhà tre thanh nhã.

Bên ngoài thỉnh thoảng vọng vào tiếng trẻ con cười đùa và tiếng nam tử chẻ củi.

Cảnh tượng trước khi hôn mê tràn vào trong tâm trí nàng, nàng đưa tay tìm viên Long Châu màu xanh to bằng con chim bồ câu trong ngực mình.

Vì giúp nàng bảo vệ Long Châu, Diệp Phong đã không tiếc liều mạng nhảy xuống Biển Máu, rơi vào kết cục không còn hài cốt.

Dạ Mặc Uyên giải độc được một nửa, tình hình không rõ.

Dịch Thần Phi bị thương nặng thoi thóp, không rõ sống chết.

Cố Thanh Hy đột nhiên ngồi dậy, ngay cả thở cũng cảm thấy đau.

Không phải nàng đang ở núi Hồ Lô Huyết sao?

Lan kỳ chủ đâu, chết rồi sao?

Sao nàng lại ở đây?

Đầu nàng rất đau, vì sao sau khi Diệp Phong rớt xuống núi thì nàng không nhớ gì nữa.

“Rắc…”

Cửa lớn được mở ra, một thiếu nữ tuổi xuân cầm theo thức ăn đẩy cửa đi vào, vừa nhìn thấy Cố Thanh Hy, trên mặt nở nụ cười thân thiết, bước nhanh đến bên cạnh Cố Thanh Hy.

“Hy tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng tỉnh dậy rồi, có chỗ nào không khỏe không, ta đi gọi các trưởng lão”.

“Đây là đâu, ta là ai?”, Cố Thanh Hy cảnh giác nhìn nàng ta.

 

Advertisement