Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 748

Cuối cùng Cố Thanh Hy ra ngoài.

Hai tay nàng trống trơn, vẻ mặt vừa âm u vừa thất vọng.

Quản gia nịnh nọt: “Vương phi nương nương, không biết trong đó có thứ người thích không ạ? Nếu có, nô tài sẽ sai người đưa đến Noãn Các ngay”.

“Không có, dẫn đường, ta muốn đến thư phòng”.

“Thư phòng…”

“Sao nào? Ta không đi được à?”

“Vương phi nói đùa, người là nữ chủ nhân của phủ Dạ Vương, chính vương phi của vương gia, chỉ cần người muốn đi thì người có thể tới bất cứ nơi nào trong phủ Dạ Vương, nô tài sẽ dẫn người đến đó ngay lập tức”.

Bên cạnh, mấy tên hạ nhân nói nhỏ: “Tàng Bảo Các bị lục tung cả lên nhưng không thiếu một món nào, không biết có phải là do vương phi không thích món nào hay không”.

Những lời này Thu Nhi nghe thấy.

Nàng ta nhíu mày.

Với tính tình của tiểu thư trước đây thì không nói, nhưng với tính tình bây giờ, Tàng Bảo Các có nhiều đồ tốt như vậy, sao người ấy có thể không lấy thứ gì cả?

Lẽ nào tiểu thư lại đổi tính nữa ư?

Trời ạ, sao tính tình của tiểu thư lại thay đổi thất thường thế?

Nàng ta vừa mới chấp nhận, tiểu thư lại tiếp tục thay đổi.

Khi đến gần thư phòng, quản gia dè dặt nhắc nhở: “Vương phi nương nương, vương gia vẫn chưa ngủ, lúc này ngài ấy đang đọc sách trong thư phòng, có cần báo với vương gia một tiếng không ạ?”

Cố Thanh Hy vốn định đến thư phòng tìm tòi hư thực sau khi Dạ Mặc Uyên đi ngủ.

Nhưng vừa nghĩ tới các tộc dân của Ngọc tộc, nàng vẫn cắn môi đi về phía thư phòng, để lại một câu.

“Không cần thông báo, tất cả các ngươi lui xuống đi, ta sẽ tự đi vào”.

Thu Nhi cái hiểu cái không.

Thì ra tiểu thư vẫn quan tâm vương gia.

Cuối cùng tiểu thư cũng đã thông suốt, biết cần phải lấy lòng vương gia.

Quản gia vung tay lên, tất cả hạ nhân đều lui ra, Thu Nhi cũng thức thời lùi lại, đứng ở xa đợi Cố Thanh Hy.

“Kẽo kẹt…”, cửa thư phòng mở ra.

Cố Thanh Hy cười giòn giã: “Vương gia, chàng chưa ngủ à?”

Dạ Mặc Uyên ngồi trước cửa sổ, đốt đèn đọc sách đêm, nghe thấy lời Cố Thanh Hy thì không thể không ngẩng đầu lên: “Trời đã khuya rồi, nàng tìm ta có việc gì không?”

Cố Thanh Hy không khách sáo ngồi trước mặt hắn, mắt thỉnh thoảng dò xét xung quanh, miệng lại cười đáp.

“Sao nào, ta không có việc gì thì không thể đi tìm chàng?”

Nàng vốn chỉ nói bừa một câu, nhưng Dạ Mặc Uyên nghe vào tai không hiểu sao lại cảm thấy mập mờ.

“Nàng đang mang thai, ở trong phòng nghỉ ngơi cho khoẻ, đợi ta ghé qua Noãn Các là được”.

Advertisement