Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 819

“Quan Âm nương nương có nói đứa bé trong bụng ngươi là nam hay nữ không?”

“Có, là nữ hài, giống ta”.

Dạ Hoàng thở phào nhẹ nhõm.

Nữ hài thì tốt rồi, nếu là nam hài, nói không chừng chiến thần sẽ cướp ngôi vua cho con hắn.

“Được thôi, muốn trẫm tìm đôi mắt trái tim giúp ngươi cũng được, ngươi giúp trẫm đuổi giặc trước đi”.

“Hai bên thực hiện cùng lúc sẽ tiết kiệm thời gian, để ta vẽ hình đôi mắt trái tim cho người xem. Đúng rồi, đôi mắt trái tim mà Quan Âm bảo ta tìm có lịch sử nghìn năm, là một món đồ cổ, người đừng tìm mấy thứ lung tung đấy”.

Cố Thanh Hy nâng bút vẽ hình đôi mắt trái tim.

“Tỉ lệ phải bằng nhau, nhiều một tấc không được, thiếu một tấc cũng không được, phải giống nhau như đúc”.

Dạ Hoàng cau mày: “Phức tạp thế à? Vừa phải có lịch sử nghìn năm, vừa phải có kích thước bằng nhau, cái này khó tìm lắm”.

“So với giang sơn Dạ Quốc, hoàng thượng cảm thấy cái này khó tìm hay giang sơn khó thủ?”

Dạ Hoàng nổi giận.

Nói trơn tru thật, sao lúc trước hắn không biết miệng nàng lại lanh lợi như vậy?

Hắn cầm bức tranh lên xem đi xem lại, không khỏi khó hiểu: “Lạ thật, sao ta lại thấy đôi mắt trái tim này quen thế nhỉ? Có phải nó là một viên đá quý có màu đỏ rực như đá máu, đỏ như sắp rỉ máu không?”

Cố Thanh Hy kinh ngạc: “Sao thế, người đã gặp nó rồi hả?”

“Cái này… Trẫm cũng không nhớ, nhưng hình như trẫm đã từng nhìn thấy nó lúc nhỏ, bởi vì nó có hình trái tim, nhìn rất đẹp, chỉ là nó có màu đỏ rất đáng sợ nên trẫm còn nhớ đại khái”.

“Vậy đôi mắt trái tim này ở đâu?”

“Lâu quá rồi, trẫm không nhớ, chỉ biết là từng nhìn thấy một lần hồi nhỏ”.

Cố Thanh Hy giật bức tranh lại, lập tức trở mặt: “Hoàng thượng cố gắng nhớ lại xem, nếu hoàng thượng không nhớ mình đã từng nhìn thấy đôi mắt trái tim ở đâu thì ta cũng sẽ không nghĩ ra cách dụ chiến thần đánh giặc”.

“Ngươi… Ngươi đang uy hiếp ta đó à?”

“Người thích nghĩ thế nào thì tuỳ, dù sao thì lỡ như giang sơn có mất cũng không liên quan đến ta, ta vẫn được ăn ngon mặc đẹp như thường”.

“Cố Thanh Hy, ngươi láo xược!”

“Ai bảo ta là hoàng thẩm của người, ai bảo ta là thê tử của chiến thần làm gì, vậy nên dù ta có láo xược thì cũng có tư cách kiêu ngạo. Nếu người không phục thì cứ đi tìm Dạ Mặc Uyên”.

Nếu không phải vì ngại thân phận của nàng, Dạ Hoàng rất muốn ban cho nàng một dải lụa trắng để nàng tự tử ngay bây giờ.

Bỗng nhiên, hắn chợt hoàn hồn: “Hình như trẫm nhớ ra rồi, là Đương Đương công chúa. Hồi nhỏ Đương Đương công chúa có đeo đôi mắt trái tim trên cổ, nó đỏ như sắp rỉ máu, rất nhiều người cười nhạo muội ấy, sau đó Đương Đương công chúa nổi giận, không chịu đeo sợi dây chuyền đó nữa, kể từ đó không còn nhìn thấy nữa”.

Advertisement