Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)


Phá gia chi nữ này lại chắp tay ném hẳn hơn một trăm vạn lượng bạc ra ngoài, nàng có biết hơn trăm vạn lượng bạc có ý nghĩa thế nào không?
Đó chính là số bạc đủ để một gia tộc đứng bên bờ vực phá sản có thể quay trở về thời kì vẻ vang một lần nữa.

Cố Sơ Lan tức giận hét to: “Hai mươi vạn lượng bạc của ta đâu? Cố Thanh Hy, ngươi mau trả hai mươi vạn lượng bạc đó lại cho ta”.

“Sao, ngươi lại muốn quỵt nợ hả? Giấy trắng mực đen ta vẫn còn giữ ở đây đấy, nếu sau này không chơi nổi thì đừng có mạnh miệng, cược thua, chậc chậc chậc, mất mặt lắm”.

“Đó là do ngoại công để lại cho ta, ngươi phải trả lại cho ta”.

“Được thôi, ngươi cứ đi cáo quan chỉ cần người cáo thắng thì ta sẽ trả lại cho ngươi ngay”.

“Cha…”
Cố Sơ Lan uất ức nhìn Cố Thừa Tướng, đôi mắt ngập nước đầy đáng thương kia như đang lên án Cố Thanh Hy là một kẻ tội ác tày trời.


Từ khi trở về từ ngôi miếu rách nát đó, Cố Thanh Hy khiến nàng ta phải mất mặt không biết bao nhiêu lần, nàng ta không thể kiêng kị quá nhiều được nữa, nàng ta chỉ muốn lấy lại hai mươi vạn lượng bạc, số bạc đó là thứ để mẹ con bọn họ nương nhờ nửa đời sau.

“Đứa con gái bất hiếu này, ta không tin ngày hôm nay ta không dạy dỗ được ngươi, người đâu, lấy gia pháp ra đây, ta phải đánh chết ngươi ở đây”.

“Ai dám đánh chết tươi Dạ Vương phi của bổn vương?”
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm lại êm tai chậm rãi vang lên.

Ngay sau đó, rầm một tiếng, cửa lớn bị người đá mạnh ra.

Ngoài cửa là một đám thị vệ ánh mắt sắc bén, khí thế lạnh lẽo thấu xương.

Thị vệ xếp thành hai hàng ngay ngắn đứng hai bên để đón một người bước vào.

Mọi người cùng chuyển tầm mắt sang đó.


Chưa nhìn thì không sao, vừa trông thấy thì tất cả mọi người đều giật mình.

Không ngờ lại là… Chiến thần Dạ Vương gia…
Sao hắn lại tới nơi này?
Họ thấy chiến thần đang ngồi xe lăn, được một thiếu niên tuấn tú đẩy xe chậm rãi đi tới, trông thế trận rất lớn.

Chiến thần đeo chiếc mặt nạ quỷ, không thể nhìn rõ mặt mũi, nhưng khí thế của hắn đầy nghiêm nghị, tản ra hơi thở chết chóc mà người sống không nên đến gần.

Cố Thừa Tướng cực kỳ hoảng hốt, máu trong người suýt chút nữa đông lại, hai chân mềm nhũn, vội vàng quỳ xuống theo quán tính, hô to.

“Vi thần gặp qua Dạ Vương gia, Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế”.

Người trong phủ Thừa Tướng đều bị dọa sợ, vội vàng quỳ bộp xuống, lòng nôn nóng bất an.

Không phải người ta đồn là chiến thần vương gia bị bệnh nguy kịch, rất ít khi ra ngoài ư? Sao lại đột nhiên giá lâm đến phủ Thừa Tướng thế này?
Những lời hắn nói là sao?


Advertisement