Đệ Nhất Vương Phi - Thiên Quân (FULL)

Chương 880

“Cô là vương phi, chúng ta chỉ là thuộc hạ, bảo vệ cô là trách nhiệm của chúng ta, cô hoàn toàn không cần phải lo cho chúng ta!”

“Đúng vậy, trong bụng cô còn có con của vương gia. Nếu cô xảy ra chuyện gì, dù chúng ta có xuống suối vàng cũng không còn mặt mũi gặp vương gia”.

“Nói nhảm nhiều như thế làm gì, hướng Đông Bắc của trận pháp khá yếu, các ông chạy qua hướng Đông Bắc hết đi”.

Lúc nói, nàng đánh bay toàn bộ dây mềm để tạo thành một khu vực an toàn cho họ, còn một mình nàng thì ngăn cản tất cả những sợi dây mềm chằng chịt đang đánh tới.

Sở dĩ nó được gọi là dây mềm bởi vì nó không nổi bật, giống như dây đàn nhưng độ mềm và dẻo vô cùng cao, ngay cả kiếm sắt đen cũng chưa chắc có thể chém đứt nó.

Huống hồ dây mềm còn đan xen chằng chịt trong sát trận tuyệt thế thượng cổ trận Nhu Tràng, uy lực còn lớn hơn gấp một nghìn lần.

“Phụt…”

Cố Thanh Hy lại bị tia sáng cứa vào lưng, ngay cả xương cũng lộ ra ngoài.

May mà nàng không bị dây mềm cắt trúng, nếu không cơ thể nàng đã bị cắt thành hai nửa.

Có nàng bảo vệ, ba ông lão tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi nhìn thấy nàng bị thương đầy mình, máu me đầm đìa, trái tim họ như muốn tan nát, vội vàng tiếp tục ngăn cản dây mềm.

Họ nghẹn ngào bảo: “Vương phi, cầu xin cô, cô đừng lo cho chúng ta nữa, chúng ta đều đã lớn tuổi, sống quá đủ rồi”.

“Cầu xin cô, đừng quan tâm chúng ta, có ai không… Các ngươi mau tìm cách phá trận đi chứ!”

Các ông lão trong trận gào khóc.

“Sao các ngươi lại nói nhảm nhiều thế nhỉ, còn sức thì lo mà giữ lại để phá trận đi kìa!”

Cố Thanh Hy đau sắp chết luôn rồi.

Nàng chỉ đang cố gắng chống đỡ bằng một hơi.

Kể cả trước đây, nàng cũng rất ít khi bị thương nặng như vậy.

Vết thương này như có hàng nghìn lưỡi dao chém vào người nàng.

Điều thảm hại hơn cả lăng trì đó là những tia sáng này cắt sâu tận xương, nàng cảm thấy như xương của mình đều bị cắt đứt.

Chết tiệt.

Rốt cuộc mắt trận nằm ở đâu, tại sao nàng tìm mãi không thấy?

Dạ Mặc Uyên bố trí trận pháp bá đạo như vậy ở đây để làm gì?

Cho dù là cao thủ cấp bảy, trận pháp này cũng có khả năng gi3t ch3t họ.

Hoa lão gia tử ở ngoài trận hoàn toàn không màng hình tượng của mình, ông ấy vừa phá trận, vừa gào khóc: “Cháu gái, lão nhị, lão tam, lão tứ, mọi người nhất định phải cố gắng, ta sẽ tìm cách cứu mọi người ngay. Mắt trận đâu rồi, rốt cuộc mắt trận đang ở đâu, tại sao ta tìm nãy giờ vẫn không tìm được mắt trận, á… Các ngươi mau giúp ta tìm mắt trận ở đâu đi chứ!”

“Phụt…”

Lại một ông lão kiệt sức bị dây mềm làm bị thương, cánh tay ông ấy bị cắt đứt lìa, nếu không nhờ Cố Thanh Hy giúp đỡ kịp thời, có lẽ họ đã mất mạng.

Advertisement