Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
“Kiến Thành…” Cô ta đưa tay, vô cùng đáng thương giữ chặt tay Lục Kiến Thành: “Anh muốn đi sao?”

“Nếu em đã không có việc gì thì anh cũng không tiện ở lại nữa, càng không thích hợp ở qua đêm. Lúc trước anh đã từng nói, anh đã kết hôn, em chưa kết hôn, anh ở lại không tốt cho cả hai chúng ta, Nhu Nhu ở lại với em là được rồi.”

“Có việc gì gọi cho anh.”

Phương Thanh Liên nghe xong thì gần như bật khóc: “Kiến Thành, anh cũng tin vào những bức hình kia đúng không?”

“Anh cũng cảm thấy em là một người lăng nhăng, là một cô gái hư hỏng có thể tùy tiện cặp kè với nhiều người đàn ông khác nhau đúng không?”

“Hu hu… Không phải đâu, Kiến Thành, những tấm hình kia đều là giả, dù là ở trong nước hay ở nước ngoài em cũng chỉ yêu mình anh.”

Phương Thanh Liên khóc lóc thảm thương, nhưng lúc này Lục Kiến Thành chỉ thấy phiền lòng.

Vì anh rất muốn rời khỏi đây, tình trạng của Nam Khuê khiến anh rất lo lắng.

Lục Kiến Thành đẩy tay Phương Thanh Liên ra, môi mỏng lạnh nhạt nói: “Là thật hay giả không quan trọng, anh sẽ giúp em áp chuyện này xuống.”

“Anh nói cái gì? Không quan trọng?” Phương Thanh Liên không thể tin được nhìn Lục Kiến Thành.
Advertisement

Sự quan trọng của một người phụ nữ sao lại không quan trọng với một người đàn ông chứ?

Người đàn ông nào không muốn một người phụ nữ trong sạch chứ?

Vậy mà anh lại nói là không quan trọng.

Cho nên anh thật sự không muốn cô ta sao?

“Kiến Thành, anh không cần em nữa sao?” Phương Thanh Liên ngẩng đầu, nước mắt không ngừng chảy xuống.

“Anh có vợ.” Lục Kiến Thành nghiêm túc nói.

“Vợ?” Phương Thanh Liên cười lạnh: “Cô ta tính là vợ sao, chỉ là một công cụ bằng người mà thôi, vì sao anh tình nguyện muốn cô ta mà lại không cần em chứ?”
Advertisement

“Kiến Thành, em có chỗ nào không bằng cô ta chứ?”

“Em rất tốt, nhưng cô ấy là vợ của anh, anh nhất định phải chịu trách nhiệm với cô ấy.”

Đột nhiên lúc này Lục Kiến Thành nhớ đến những gì ông nội nói lúc trước.

“Con bé là một cô gái nhỏ, ly hôn, còn không có công việc, mẹ thì qua đời nhiều năm, anh em ông bà nội ngoại không có một ai, có thể nói là xung quanh không có người thân, con nghĩ xem, nếu con bé ly hôn thì sau sống như thế nào? Phải đón nhận những lời chế giễu của mọi người ra sao?”

Đúng vậy, anh không thể nào tưởng tượng được.



“Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi sớm đi.”

Lục Kiến Thành nói xong, không chút do dự, dứt khoát rời khỏi bệnh viện.

Vừa lên xe anh đã gọi điện thoại về nhà hỏi tình hình của Nam Khuê.

Nhận được câu trả lời chắc chắn: Thiếu phu nhân rất ổn, mọi thứ đều như thường ngày, không có chút khác lạ.

Nghe vậy, trong lòng Lục Kiến Thành cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng lúc thấy Nam Khuê, Lục Kiến Thành mới biết cái gọi là bình thường này khác thường bao nhiêu.

Lúc anh về, Nam Khuê đang ăn cơm tối.

Cơm tối rất phong phú, một bàn đầy đủ, hơn nữa đều là đồ cô thích ăn.

Lục Kiến Thành cũng đang đói, sau khi rửa tay cũng vào bàn ăn cơm với cô, Nam Khuê ngồi bên trái, anh ngồi bên phải.

Bàn ăn tương đối lớn, hơn nữa sau khi hai người có ngăn cách, bàn ăn càng thêm trống trải.

Từ khi Lục Kiến Thành về nhà đến khi anh rửa xong tay cho đến khi anh ngồi xuống bàn ăn, toàn bộ quá trình Nam Khuê đều như không thấy anh.

Từ đầu đến cuối vẻ mặt của cô đều lạnh nhạt, yên lặng ăn đồ trong bát mình.

Thậm chí cô cũng rất ít khi gắp đồ ăn.

Rõ ràng đồ ăn trước mặt rất phong phú nhưng từ đầu đến cuối Nam Khuê chỉ gắp chút đồ ăn tước mặt mình, về phần những món ăn khác cô không đụng chỉ một chút, ngay cả bàn cô cũng không xoay dù chỉ một chút.

Sau khi phát hiện Lục Kiến Thành ngồi vào bàn ăn, tốc độ ăn cơm của cô rõ ràng nhanh hơn một chút.

Thấy cô cúi đầu ăn, Lục Kiến Thành chủ động gắp một con tôm đặt vào bát cô: “Ăn nhiều một chút, em quá gầy.”

“Hôm nay tôi không muốn ăn tôm.”

Sau khi khách khí nói, Nam Khuê tiếp tục ăn cơm.

Lúc này thậm chí cô không còn tâm trạng nhìn người đàn ông này.

Nhìn thì sao chứ, cũng không thể thay đổi bất cứ việc gì, ngược lại chỉ làm cô cảm thấy đau lòng hơn.

“Vậy ăn chút cá.”

Lục Kiến Thành gắp cho Nam Khuê một miếng đã bỏ hết xương.

“Cảm ơn!”

Cô vẫn lạnh nhạt như cũ.

Sau đó Lục Kiến Thành liên tục gắp đồ ăn bỏ vào trong bát Nam Khuê.

Nam Khuê đều nhận hết, không hề từ chối.

“Tôi ăn xong, anh cứ từ từ ăn.”

Nói xong Nam Khuê bỏ bát đũa xuống, đứng dậy đi lên tầng hai.

Cho đến lúc này, Lục Kiến Thành mới phát hiện những đồ anh gắp cho cô đều bị đặt chỉnh tề ở một góc trong bát, một chút cũng không đụng vào.

“Cô ấy ăn nhiều cơm không?” Lục Kiến Thành hỏi dì Bội.

Dì Bội thởi dài: “Ban nãy chỉ ăn được gần nửa bát, đồ ăn cũng không ăn nhiều, tôi hầm canh cá thiếu phu nhân thích cô ấy cũng không ăn chút nào.”

“Tôi đã biết, dì đi xuống đi.”

Lục Kiến Thành đứng dậy, múc một chén canh cá rồi mang lên tầng hai.

Lúc anh lên tầng hai, Nam Khuê đang tìm đồ ngủ để đi tắm.

Thấy anh đột nhiên đi vào, cô hơi giật mình nhưng sắc mặt nhanh chóng trở nên bình thường.

“Dì Bội nói buổi tối em không ăn, không phải em rất thích canh cá sao, anh mang lên cho em, nhân lúc còn nóng mau uống đi.”
eyJpdiI6IncrQ1lWNlV3cEhoUWJNam0wWXRIenc9PSIsInZhbHVlIjoiSFpMZWd0cWpDMTV4RHF4eThJcHUxTlBXMlk3VXI3ZzZwQ1wvTTVHbGtNRmJHWnRlcjB2cXNvT3ZxbW94ejdDenUiLCJtYWMiOiIzMjc0OWFkZTY1MmZmN2Y5NDljNzQ3NmQ5Zjk2YzljNmQ0NTg2YzM4OWU5ODYzZGU3MjU3ODY2MzQzYjkxMTA3In0=
eyJpdiI6InU2WlFkcDJ2SHBsb01TRUgwdTlFdkE9PSIsInZhbHVlIjoiOGNxMUdVMUhpVmNaWDN0WTNZdGlKZTBoNm9TQ3JKUXpUMkcwTDVuZE9HQ21UM1VlcjNrVk1kV0FpSzZwRjhsaW5GaDBpMStIVlZkMWZEVkRodzJSc09DUEJNSmRyd1FNdVU2YzZGZWNvcnB5QzRPbzA3TUp4ZjdRSHBcL3ZMS1RBVlQ2a0ttU2dscHVMSG03UmowSThqZytmSElOR0w5dko1N3M5cTBTR2lOWCtlb1lzXC9tXC9GMlhwaWh6dnJjYzNrSmtEOFUxaUlkSWVlXC9hTUltdG5PeWlaTkhRZWNmdHJoU0JKNnlcLzl6N0toZzZjRUZSSjRienl5TWNQbXJcL0ZHTXZqbFpGRFRhV1V6bHdsODl5UkZlZ1E9PSIsIm1hYyI6IjFkMDljZTg4M2M1YzY3YzQzMDE4NDIxOGI4ODQ0NzRiN2ExYTBhNjA1NjgwMzJhY2ExNzcxZjE4YjdjZWRlM2YifQ==
eyJpdiI6IlRYOWRVaWlwS3ZXMUQ1ZzFuZEpvMnc9PSIsInZhbHVlIjoiclQwTzdaUFwvOTVqMWI2ejV2MjVUR2FQa2lES2RXRFFDaUp5S08zWHl1Tkp6QWg2WmUxSFJCQjV3UVBKbnYxRlgiLCJtYWMiOiI2NmZmYjgyNjM4YTNlN2QyYWM5MjAzYmEzNTE5MDAzNmJjZmJkYTE5NmNlZWJhN2NkYTgxN2I5MTBhNTg3M2Y4In0=
eyJpdiI6InBDSW1DcUxFZUxIN1JlMzV0TTJvRWc9PSIsInZhbHVlIjoiZFh2UnBkMjc4OTA3TTltQnk0cmRPakFVaHRGSzJ4cG00Zk5aVXcwVmJITzI1MjJhd09Sa1Y3dWhsTGxrTmQ1Mllzd1orcXN5dTZiZ0NJeVVuWDREN3FGSWZjVUJyU1FxOHkwRGF1ZHVKaTBUWTNjXC9QZVM2U24xRTJYb0R2OE42IiwibWFjIjoiNTkxZGMyYTQ1MTE2ZGQxZmE3ODY3MTQ0MjZkNjcwMDJmZDEwMTAwMDY0NWMxZThjNjgwOTVkNjFiY2E1YjdiZSJ9
eyJpdiI6ImNhbnowdnB4NzFDRzBOeUd4WHF3NFE9PSIsInZhbHVlIjoiZkZJS3FNTVJua3A4OEJiejNTYm4yZ2dmTVBLSjVTdStYektiakJoY3c0eVwvTkZYcXpiNHliZWxIOEtnV3hGRG8iLCJtYWMiOiI1NWRhZWUxMTg1ZmMwYjQ5NDdhYjkyZGIwMzViM2Y5ZDhjYzQ0NDk2MWY5ZDM0MTEzNzljY2I4N2VjOTMwZjdkIn0=
eyJpdiI6IkkwclJqY1JYZlN3eEtacFJCNzEybWc9PSIsInZhbHVlIjoicXk5MStnMGYyWStsZ2J2VG9JRXhCcWc3RWt2eXRXazB4S3RheTlWYkFmSHI3V2JMajN1TTY3OTdPTmpJNzcyVXBKbnBrUzZQQkV4RDlrTTZwQ0loa0hacWFRWDFLUTNBMmNWVnlpV0psS3RuZGI1bXVXdlc2Nmd3NExjeldybjRcL0NnVkZZdEs1R3BnQW12UTN1cVRFVWNuYWNoeGdLZVZcLzJNcjVaRVBEdzVvWGFEcHQyZ1NZeSt2MFJFVUcrWGxGeHdISDAreHFpVlU0WmxGdkREa2ZnPT0iLCJtYWMiOiIwNThmZDliNGY3Mjc0NmFkODE4NmUzNzg2YTE5ZGI0YWVjMDA4MTFjOGQyOWFhOGFiNzAwODY5OGEzMThjN2E1In0=
eyJpdiI6InFWeHdoblpoSTBHOGlTd29PeUxtN0E9PSIsInZhbHVlIjoiVzdxZHdGXC9VM1pOcFwvWXBPRERoeEVEclR3VEc3aDBZRjdHUFA0V0hwXC9hUW4rZVpBNnpua2FyMzhTSmFvR080OSIsIm1hYyI6ImYwMjkyZGJmZjgyMTk1ZDFlY2IzYTgwMWUwNWI1NDIwNDQ1YjFkNTlmYmMyNTRmYTg3NTU2NWQxZWE4YmY2MzcifQ==
eyJpdiI6Ijd4S0UzMExiditHN2NtT2lPbURZd3c9PSIsInZhbHVlIjoidFdcL0YyVFwvR25TMkt1ZmpqM0FMZ3RPdlFUa2l4WFhGUTUyWUxpejhiNzY0djUzTHk0TVc3cjZ4VlpjZ2FMU09aUmdWNXZBYzJXQVdqdnhqYXlqNGkyVDVNbnhPcVg0RFJzMnUrZGJ5eHJkYTh6WGF2MTNVcmNGcmhKUDNDM3NmdyIsIm1hYyI6ImU2ZjU4OTc3OGY0NDkwMmJiMDc4YWU5ZTBhNzhlNzQxMzk0ZGFlOTM2ZWNlMWY2NTEwY2ZmYWI3YWQ1NDhhYWYifQ==
eyJpdiI6ImJxcDQrYnVDeWNvYlFvV0dSdlwvbDNBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InNVWFpRejh3aHNpQzhUQzVwTTQ5TFdkUjdrZ2JHcVwvMzg5TU9LVHdyd1grU21PNFFneXQwd1ZtbG9cL2NrXC9LRTAiLCJtYWMiOiJkMWNhNzJiM2NmYTJhNDA3NTUzNWIzNzhmNzNiOTQ3ZjBmMjdjZjk0MDI3NTcyNmU5N2MwMTRmOWRkMDU1ZGIyIn0=
eyJpdiI6Im41WWRGZUI0WGluSVwvY0tTSUJTWU9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBcL0ppczQrSWRoQzVcL2dEQWh1OWw3ek1QUmYxNXBCTHBkMkZBV3YrYmYwbTZ5VUw1Vm9aekxJcnl6d1ZFdHQzQWM4RzNDekFsY2VsUldUb2tqRGpsUDB4UCszdkk0VzM3eWRKaHV2MTJ1VTVVVGRXUERSczdBWjkyU01LUUNFNm13am5qRkh3bldxR3AzNDU5R3VrMzFOWmhcL3Q3WXZ2UUNPUzNQVUZOYXhzbUZcL2FaSjM4amlYVGZSaTJobUxQTGpsYm5ZbDk2bHM3aVNDand5OXUrQnF6c3NsbXNjZWVhT2ZCd1lSTkNIVWhNeGVLZ01mRlFMOGlKY29QektNVVc4V0FOdWZIOXZZQmdRQnhJd0ZJbW9zMHZsck4zUEwwTE1DSU9ZbFZ2MDBPcz0iLCJtYWMiOiI0MTEwOGQxZmEwNjIyZWIyNmZkMmE2MDdlODc2YmQ0NzUyYmRmNDgzYTI4Y2MyY2YwYTQwMjY2MGZjZDdiZTk1In0=
eyJpdiI6IlZoTzNrc21CdDNNXC80Wk1cL1lXN2VQUT09IiwidmFsdWUiOiJZRXVQTmZsYUp6TUpINEgxS2NTeGZlUEgrQloxSUZ3Y2Q5Vk9hMzBvV1kzQVN6WUdyUW9CcEtuZEdGSjIzQ3N0IiwibWFjIjoiMTlhNDNjZDI3YTY4YzNlZDA4YjdkYjkxNmM5MzkyMmMxNThkZDJiZWFmODU2NGU3NTA3ZmM1ODYyYzI1MWMwMiJ9
eyJpdiI6ImhPcXZLMmtObVVkY29FWWo0NVA0T1E9PSIsInZhbHVlIjoiaVJ0OG9DRFwvd3d2am1GSWlxZmpRNTF1SDUzQzNnaldkREhQK3FZRzkyQktzdVgyTzRjUUxiMFQ2WURzcHVFUnhYTEJHMlwvRVV0SzlLVVlXZzJXb3RKZTlCUmJ0ZGVkXC9TYU1zVnZUeEdjaGM9IiwibWFjIjoiNGRkODVkYmM3NmZiMjQ2MDNkZjBmNTMwYTIzMmRmYmUyZGRkNTZiNmYzNjEwNmUxMjg2NGU3NzhiMjNkMDc1ZCJ9
eyJpdiI6IlFBMkFqSTFoZEVjMTlVblFUTDFraXc9PSIsInZhbHVlIjoicDBCcnpFODB4WGRcL1F1dW05dDVDaHorM1RMOTZlQTNrWkpJOWp4VDlJRlwvMGVzTDBPN0d4ZHVOcFwveU9lWDF6ZSIsIm1hYyI6IjZmZGE0MDQwZGYzYTFmMWU2MzQ5MWY3M2JiMmUyMGFkZDkzOTJlNmUwYjg0NzQxOTY1NzVjZTY0N2NlMjcyZjAifQ==
eyJpdiI6ImZ5ekgrRGhwN1d4VElWUjdSREk0U0E9PSIsInZhbHVlIjoibDdUd1c2ZWwyRmN2RTNleXZyNVB2enhyT0h3MHNrUmNBSFZtSFwvTjhJK25mU1dGeDdZT3ZuR3BQVFZvOWg5WjQwZ1ZQN0p6b0xzXC9ObUhQRHk1SXVUTXNYWHJ6QlBQbmR5aWUydWcyOTlZSzlrdExaVjFoZmZkK3ByZDhock9KUmlISkRlZE9FYmx3eUJUdXBSVnZGTU0wSDlJNDB1dU1PblF5RlBTWEJGREJKdllmXC9YZDF4OTJcL0t1U0h4VHdha0x2MUIxYlZFKytuVGVkSjhpWnhzOVE9PSIsIm1hYyI6ImU2N2UzOTgyYzlkYzg2MGViMDUxMjYzNGVhYThlMDYyNTY4NjcxY2ZhMDg4ZDgyMGE0NGJlYTI3ODJlZTM1NDcifQ==

“…”
Advertisement
';
Advertisement