Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Lâm Niệm Sơ mím môi, không nói gì.

Bây giờ cô ấy cảm thấy vô cùng tủi thân, tủi thân không thể chịu được, một câu cũng không muốn nói với anh ấy.

Vẻ mặt Hoắc Ti Yến cũng bình tĩnh lại, anh ấy cảm thấy mình sắp bị cô ấy chọc tức đến chết rồi.

Không khí trong phòng thử đồ đột nhiên trở nên vô cùng yên lặng.

Yên lặng đến đáng sợ.

Có thể do nghe thấy tiếng động vừa rồi nên người phụ nữ vừa vào thử đồ kia còn chưa thay xong quần áo đã vội vàng chạy ra ngoài.

Thấy Hoắc Ti Yến không còn trong cửa hàng, cô ta lập tức hét lên với Nam Khuê: “Ti Yến đâu? Cô giấu anh ấy ở đâu rồi?”

Nam Khuê đưa hai tay trống không của mình ra: “Tôi đâu có làm gì, tự anh ta bỏ đi mà.”

“Đi? Đi chỗ nào?” Người phụ nữ hung dữ nói.

Nam Khuê chỉ cửa: “Đi ra ngoài, có thể chê cô quá chậm, quá mất thời gian.”

Người phụ nữ kia vô cùng tức giận, nhưng vì muốn đuổi theo Hoắc Ti Yến nên cũng không so đo nhiều với Nam Khuê.
Advertisement

Nhân viên thấy người phụ nữ này định rời đi thì lập tức đuổi theo: “Thưa cô, quần áo cô mặc còn chưa thanh toán.”

“Ghi dưới tên tổng giám đốc Hoắc, một cái váy mà thôi, sợ bản tiểu thư quỵt nợ sao?”

“Thật xin lỗi cô, tổng giám đốc Hoắc chưa từng nói ghi dưới tên ngài ấy.”

Người phụ nữ kia tức giận rút thẻ từ trong túi ra đưa cho nhân viên.

Sau khi mua xong, cô ta cầm thẻ rồi lại đùng đùng tức giận đi ra ngoài.

Bộ váy đen Hoắc Ti Yến tùy tiện chọn mà cô ta đang mặc cũng vô cùng xấu.

Ngay cả đôi tình nhân mới vào cũng thảo luận: “Quá xấu, mắt nhìn kiểu gì vậy, vậy mà lại chọn bộ váy xấu như vậy, nhìn cô ta vừa béo vừa đen.”
Advertisement

Nam Khuê nghe xong cười xấu xa.

Sau đó cô lấy điện thoại gửi WeChat cho Lâm Niệm Sơ: “Niệm Niệm, cậu và tổng giám đốc Hoắc cứ từ từ tận hưởng thế giới hai người đi, tớ đi trước.”

Không gian trong phòng thử đồ vốn không lớn, Lâm Niệm Sơ vừa nghe thấy tiếng chuông di động thì định lấy ra, lúc lấy ra không may đụng phải tay Hoắc Ti Yến.

Cô ấy lập tức rụt tay lại.

Hành động này khiến Hoắc Ti Yến vô cùng không vui: “Sợ chạm vào tôi như vậy sao? Không muốn ở chung với tôi như vậy?”

Thấy Lâm Niệm Sơ cúi đầu mím môi không nói, Hoắc Ti Yến càng tức giận hơn: “Nói chuyện!”

Nhưng anh ấy càng nói thì cô ấy càng yên lặng, càng không muốn để ý đến anh ấy.

“Lâm Niệm Sơ…” Lần này Hoắc Ti Yến tức đến mức gọi cả tên cô ấy.

Anh ấy dùng sức nắm cổ tay Lâm Niệm Sơ, cổ tay trắng nõn của cô ấy lập tức đỏ ửng.

“Anh muốn tôi nói cái gì?” Cuối cùng lần này Lâm Niệm Sơ cũng ngẩng đầu.

Nhìn đôi môi mềm mại của cô ấy, nhất là khi thấy dáng vẻ động lòng người của cô ấy khi mặc bộ váy gợi cảm này, Hoắc Ti Yến đã sớm không nhịn được, hơn nữa anh ấy cũng không cần nhịn.

Anh ấy là bạn trai của cô ấy, anh ấy nên dùng quyền lợi bạn trai của mình mới phải.

Hoắc Ti Yến cúi đầu, hung dữ hôn mạnh lên môi Lâm Niệm Sơ.

Hành động vừa nhanh vừa chuẩn.

Lúc Lâm Niệm Sơ muốn phản kháng, anh ấy đã giữ chặt tay cô ấy lại, cô ấy hoàn toàn không thể cử động.

Lâm Niệm Sơ ngẩng đầu, chỉ có thể bị động nhận nụ hôn của anh ấy.

Anh ấy hôn rất mạnh, không chút nhẹ nhàng, giống như đang phát tiết.

“Buông ra, khốn khiếp, anh thả tôi ra.”

“Hoắc Ti Yến, thả tôi ra.” Lâm Niệm Sơ phản kháng vô cùng mạnh mẽ.

Lúc này Hoắc Ti Yến dù chưa thỏa mãn nhưng vẫn buông cô ấy ra, đồng thời nhẹ nhàng xoa khóe miệng mình, không hiểu sao, rõ ràng chỉ là một động tác bình thường nhưng khi anh ấy làm lại vô cùng quyến rũ.

Sau khi sửa soạn lại xong đầu tóc và quần áo, Lâm Niệm Sơ mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh của cô ấy nhìn anh ấy, dù cứng rắn nhưng vành mắt đã đỏ bừng.

“Khóc?”

Thấy cô ấy như vậy, Hoắc Ti Yến cảm thấy đau lòng không nói rõ, sức trên tay cũng nhẹ hơn nhiều.

“Ai khóc? Còn lâu tôi mới khóc.” Lâm Niệm Sơ lập tức phủ nhận.

Hoắc Ti Yến thấp giọng cười, một tay giữ cổ cô ấy, buộc cô ấy phải đối mặt với mình, giọng nói mang theo ý cười: “Làm sao bây giờ? Tôi cảm thấy ngay cả khi khóc em cũng rất đẹp.”

Không thể không thừa nhận, khi nghe câu này, cơn tức trong lòng Lâm Niệm Sơ bay hơn một nửa.

Quả nhiên phụ nữ thiên về cảm giác rất nhiều, dù có tức giận đến đâu, chỉ cần đàn ông nói một hai lời ngọt ngào cũng sẽ hết giận.

“Lúc khóc đều là nước mắt, nhìn vừa gớm vừa xấu, đẹp chỗ nào? Xấu xí chết đi được đấy.” Lâm Niệm Sơ nói.

Hoắc Ti Yến lại bá đạo nói: “Tôi nói đẹp là đẹp.”

Cảm giác che chở không chút quan tâm này khiến trái tim Lâm Niệm Sơ cảm thấy ấm áp.

Trong lòng cô ấy nhẹ nhàng đi rất nhiều, cô ấy nhẹ kéo ống tay áo Hoắc Ti Yến: “Cho nên những lời anh vừa nói là để dỗ em, để em không tức giận nữa?”

Hoắc Ti Yến hỏi lại: “Anh làm chưa rõ sao?”

Lâm Niệm Sơ lập tức gật đầu.

Rõ, vô cùng rõ.

Lúc này Hoắc Ti Yến cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn bộ váy sa mỏng trên người Lâm Niệm Sơ, giọng nói vô cùng bá đạo: “Sau này không cho phép em mặc váy như thế này nữa!”

“Váy thế này thì sao chứ, em thấy rất đẹp nha!” Lâm Niệm Sơ cười, cố ý nói.

Ánh mắt Hoắc Ti Yến tối đi nhiều, nếu như không phải đang kiềm chế thì anh ấy hận không thể xé nát chiếc váy trên người cô ấy rồi ném đi.

“Vừa ít vải lại vửa mỏng, em nhìn mớ vải trước ngực có thể che được cái gì?” Nói rồi lại nhìn về phía đùi Lâm Niệm Sơ: “Còn chỗ này nữa, ngắn không tưởng.”

Lâm Niệm Sơ cố ý làm như không hiểu, ranh mãnh cười: “Ngắn chỗ nào chứ, đây là độ ngắn bình thường, còn nữa…”

Cô ấy cố ý nháy mắt: “Đây không phải là thứ mà đàn ông mấy anh thích nhất sao? Nếu mặc bộ này đi trên đường, đảm bảo khả năng quay đầu là 100%.”

“Vớ vẩn.” Hoắc Ti Yến đen mặt, giải thích: “Không có người đàn ông nào mong người phụ nữ của mình hở cho người khác nhìn cả, người phụ nữ của anh càng không cho phép hơn.”

Anh ấy nhìn Lâm Niệm Sơ, tiếp tục nói: “Sau này không được mặc như vậy, hai người đàn ông bên ngoài ban nãy còn nhìn em chằm chằm đấy, em không biết à? Anh hận không thể khoét mắt của họ xuống mới đúng.”

“Cho nên, Hoắc Ti Yến, bây giờ anh đang ghen sao?” Lâm Niệm Sơ cười hỏi.

“Đúng, ghen.”

Anh ấy gật đầu, dứt khoát thừa nhận.
eyJpdiI6ImhUd2FrY0liY2VyemQwZ1YzbERQdFE9PSIsInZhbHVlIjoiK1wvckZGUDIwQlpBdEtUc2NcL2tSaEttd2JER1pxd09hTDJOWEFcL1lnVDBcL2VKT2FjaTM1WkFmaTFnbUxtQ3lBT1EiLCJtYWMiOiIxYzhkZjdlOTc5ZjYyM2Q3NDlmM2ExNDAwZjc3ZWNiYmVmODY0NDc4N2RmMzFkOTcyMTg0M2RhNzJlNDc3ZDMxIn0=
eyJpdiI6IlUweER1NXBxa1o4eHd1bkk5d3JoT2c9PSIsInZhbHVlIjoiM2xqZ091S1duS2JFeE00bHl3dWFBODg2VTZaZGhtbFpLWlhieGtJeFA4SnZQQmxUcFgxMTRyNHZMUGZXQmkybkkyN05MNTFcL3ZjSTVYY1hKYkpvS1oxOTFUTGRYcGpKM3lUcVl3Sm9xWGJoVDl4XC91RTAwOTZMMlM0aTNYc0FlWiIsIm1hYyI6IjFkYzBhYzMyNmVhODU4MmI4M2VjZTUxYzZkNzk3OGI3YzkxYzRkM2VhMGMyODhlMmQ0ZDUwZTVkYjFjZTFmMjMifQ==
eyJpdiI6ImY4eCtoaUJsZ3FYTUxVczNBRlJuRkE9PSIsInZhbHVlIjoiZGM0aWJaZStaZnBBK203UFUzaEdZYUFjS2ZobXF1dmsxclNNaDBUVEtOVFBUMXZ0eFBIZHBabittUytENVwvOFQiLCJtYWMiOiJjNjY3MGU0MjZkZDE5NTY4MWQyZjViYjUyZjE1NTk2OTA2MzNmYjk1NzVlNmJlNTdmODJkMGQ1ZDBhY2QwYWJhIn0=
eyJpdiI6IlR6RVA5cDN5cFFSSGZzN0UzWmFRYXc9PSIsInZhbHVlIjoidkMrMVhjQnAybWxBVmptS2tORHdyWHhTQk5XUnBcL2pKS3Bhdm1KMEh6bks2amduWGtBTFFzTFNsR1A5RmNNdTNpWEdaVU5NdFVBeVo3bVByS0NpdlFZbjNBVXdpVlVkQTRUbWN1NEpCTTh0S3pFaXB4Sk84dHpvaGhxSkg4Rk4xaEJNRkJJSmlnTlV0QlFVdEl1dk44NVVIZHVcL3BMendiTjdKKzI2S1duakFKTStjYXNMb0ZzaFVzMnNJNHphS2p0K1ZHZXE1NVlyVXhneW1MYmYzTzJiUjRydWRRMGpvXC9WUHVEc3haKzBFQno0S2tQdWJMOXRsT2lHTE91ekNOaEJiaHJwRE5kUFNXcnpSRTlNXC91Yk9pRmk3aUlYNVU5dUtua3kyRTFDWmc4PSIsIm1hYyI6ImNkMDllMDZkNTA5ZWRiODVjZGRlYjE1ZGFkNDQzNDY4ZThkZWYzZDc0YWVhYjljM2FiYTU0ZDM1MWI1MWIyMjgifQ==
eyJpdiI6InlLV2JlNFlEYUptdlY2ZXdHa1U5eGc9PSIsInZhbHVlIjoiRVFKMFk4YUVsRVJMb2lKU0F0UXhvY2NBc0JkNVRFYWREU3orVGh2eVFiOG16bXBlcG1iQUN3SE8yRFpaMzhXcyIsIm1hYyI6IjQ0NDQ0MGZjNjgwMDJlMDVhZDFhODg1YWI3ODE5ZWU2ZDBjOGE4ZTRmNzRjODE4YzFkZTU1NWUzMDQyZGM1YWUifQ==
eyJpdiI6IlwvYXpkXC9VRTFteldMM0xNd1QyRUYwdz09IiwidmFsdWUiOiI4UzhVXC9xZFlDV2JlVTZTektLcFRuWkJrUGZsS1wvTkdJTUVMSHZWUHFXXC9yOEk5UXI1SlJFaGRncFdVSzJPbVBpRmVYQ054ZWNEZ2FBWlZmRmlFeDI5QT09IiwibWFjIjoiMWUxZDM5MzBjNTc0NGMzYmI5ZmM2MGI4NThhMjNjMWRiNzZlMTUzNTllY2ZhYmU1MjQzMmJlMjUxZmUwODJhYSJ9
eyJpdiI6IitYa0NhdmJBTU1KUmtCa3p3XC85VjdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlwvY2htU2hQYkFSWjUwb1hIT1l6RHNYYnJlT010cXQ4VGN1T3JWNmd0cFlaanpIcU5CaWQxdkowT01BazBzWERCIiwibWFjIjoiZGMxNGI1NGQ5YjY3YzlkZTc4MzYxNjlhNjVlNjQ1M2QzOGZhMGRjMDUzZTNmNjkzMWRmYWZlM2QwNDUxOWFlZCJ9
eyJpdiI6InUxZk1UMGpYSUo4bDFUTWhUMVhzUWc9PSIsInZhbHVlIjoibXhvU1dlTGRMQmwwblNFMTNhU1Q0Vm9NZDdtem5kSGNlclEzMXZTK2NLa1wvVXBzOWJDZGllOGtXWnprZ2FvNHFjdXFxa1VkU3d0VFhVZXlFVTc2WnlhdE1mUGp2aHY0OExMaWM0cHcwRUR3dURmTHJkeVhDZnU3Nk5JMDUwUTlDIiwibWFjIjoiNTU0ODZmNjI3MzA5OTA2NTkwMmY5OGZiYmI1ZTk3NTc3NDU5NTI0ZmU5ZDhlOWE1NjU3MWFmNWMxNGRjMTI5NCJ9
eyJpdiI6Ikc1M2phWlRma0JJYWlhd3ZZeHFJbmc9PSIsInZhbHVlIjoieXBjeXBwdUcrMTJhUDdxNjhnTFwvbzBrd3p0MkZabHFFM25MdTVhaEdkOFZ0d08rcGlLRzYxNDR6ODZtR1Bja1QiLCJtYWMiOiI0NzFiNzI3NmJkNTZkNzBhYjgxZjlhY2NlMDJiYWVmMjNhODk3MzM2NDU5NGZiZGEzZTk0ZTdlNTIwM2NmNjI3In0=
eyJpdiI6IjRKYnMwdFYyKytDUlVLNGJidTlQeUE9PSIsInZhbHVlIjoiYVJBNGIzNHlQZEhJTklnK0J4ODNDaHNoenpiREJMMitISlVGck1LRUpoejJZU29GQndZdVwvZWF0eHB5NVFMSVFKamJzUjlwMFowQVVXQWJVRVZ1clhFYzJrQStWc3VNYldMY1I3ZzdHUDJDMkxNODFYYVZZUThQRkh4R2YyazhiNjRjU29jWFM1dEp5cDYzclRac3MwV213MFFkVDN2M1BZdm9kdzFYdHdOWGphMGUrRlUxMGttOURqK3F6NDFtaW1vSHl3Um15YVVmaHpSb1Y2MlRHdEU3RDc5UytFcEFKTnJcL25yTGFURm9hekdhUFpkdFFGa1UzeXBPUkJQWU5ocDhqZ2JYbXJiTlVhc3p4ZjZnWmtYQlY2Mk1relwvQTRpUTZUbXF0bERNN0xyYjVqOFdtUnNBMm8rV1krRmxSbitoT002MlA3WjhaclJ6ejFOUzVMdmZcL0p1cUd1dG4yOEdjR0pDQVRtbnNxZkVlK3p5VkVxYVwvcGZ0SEU1RDQ5VTkiLCJtYWMiOiI2ZmNhMjU5ODEzNTUwZmQyZTI0ODYzYmU5ODAxNjRmYTU0ZGU5N2ViNWRkNjJhYzM2ODcyZDEzODE5ODc0ZWVjIn0=
eyJpdiI6IkM4RFdMWDBXSlpCM0grSFRGa3ZVTXc9PSIsInZhbHVlIjoiTTF4aWc0YTNWaUoyeTI2RmcrV1J1ZXUzSVIyZ21BUUFVd1JqSE82Z3VXMnN1XC9GU3RBNzRtdVFjN3FCc0tDSEYiLCJtYWMiOiI4OWE1NmJmZjEyNTc5YmMwNGFjYTdmZWI5YmY4M2RhZWQ5NWZhMjZmNWM1OGZkY2MzNjYxYmU0N2M1Y2JkZjg5In0=
eyJpdiI6ImdDcytDSzd6K252VlVOUDRSSFd6Tmc9PSIsInZhbHVlIjoiS2JQVCs3ZFd5NlNsVU9Idkt5aGZLWUkxXC9iTmFBTzZGRCtUbWN3WHM4Ymw3TVFFSDkxVnR0cmJZZDg0ZEF0WGJSWXZyMERhdys4TlwvcE0yZnVsN2RoajNWTjVXU09PSjBzUk5IWm5mOVlpWXhMT2p3eTh6aXVZXC9WdU9XTXJRRHpUZDM0bG5mQlg2cmgyRFBoR3hRSTRIMVJQczMzUDJJVDRsaVdiVERiangxM3JYaFJVV3lMczFHd3l3d09EcE9nbzBGdkhvWlBcL1dNZEN0SmhFZXFydVwvV2N1dW81K2lVM1Z2akVyRldhTnRBPSIsIm1hYyI6ImJlMTkxZDExMTM0Njk4ODQyYWQ5NmI3ZWVmZDE2YzU1NDhlMmNlNmNkZmU1MWVhNTBiZjRkY2I3OGVjYTRjMWMifQ==
eyJpdiI6InUxNHBTdXRYQnZOR3NlcnFZaVltcnc9PSIsInZhbHVlIjoiTDlxMzJYQTc0V0FVMnlrbDJcLytTTzZsek9pWEVjNXk2NTh6RDZ0OUhqQW5Kenl5ZnhudUlZakJQZVY5N1FhQkYiLCJtYWMiOiI3M2VkMjM3ZGNlMWIzNTAwOGZhNWM3ZWFjZjllYjcxMTUwYzBhZmE0M2ZlNDU1MzI2MDgxZjdlYmFkMDk4Y2UyIn0=
eyJpdiI6IkF1aUJSRVpBSE5qN1NzSXVvcnF5OUE9PSIsInZhbHVlIjoiU3VDRHA3eVNsUTc2NzFOSUNZbTVLaXFud043bHp4R29aVG1BSjQwbStkSFR1OHY3WmFzcXFGdjVMelRGN1RGWUl2bHY4eTB5VzJYaFJjc25WTFFhditvWnZSZGx0OHVHVDJXSmpWaTFtN2JmRmlaWmhTcnJBMEdmQ0l1WnNDM295T09Hbzh0clwvdlloSG5RSEw0b0h6SVFzQ01RSGp0TjF1ZHlJcTViM3F6aFMyRlV3TXg0VDc1cXFmWDdSUGU1bDczRnVwbFVLcVloQnhOeVJQYXVCOXc9PSIsIm1hYyI6IjdmMmY0ZDU0Mjg2MjYwZTk0M2NlNWVkYzUxM2YyZGZkZjA4MTY3YzAxZWU5NDg3NGIxMWU2ODdjODNkNzY5MWYifQ==

“Em không muốn mặc bộ này.” Lâm Niệm Sơ trực tiếp từ chối.
Advertisement
';
Advertisement