Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Chu Cẩm gật đầu: “Dĩ nhiên là con đã nhìn ra.”

“Cho nên khi biết thằng bé tìm Nam Khuê giả làm bạn gái, con cũng không vạch trần, thầm nghĩ đây có thể còn là một cơ hội.”

“Mẹ, vậy sao mẹ nhìn ra?”

Mộc Uyển thở dài, giải thích: “Là Kiều Kiều phát hiện, vừa rồi Kiều Kiều tình cờ gặp được Nam Khuê, nên lôi kéo Nam Khuê đi lên đây với mẹ.”

“Kết quả lúc đi xuống, chắc là bạn trai thật sự của Nam Khuê đến đón cô ấy, Kiều Kiều cũng không biết chân tướng sự việc, cho rằng Nam Khuê phản bội anh trai nó, đã làm loạn lên, sau đó Tiễn Nam tới, chính miệng Tiễn Nam nói thằng bé và Nam Khuê là giả, chỉ là tìm cô ấy giúp thôi.”

“Bây giờ Tiễn Nam đang dẫn Kiều Kiều đi xin lỗi Nam Khuê, cho nên mẹ mới bảo con đừng gọi điện thoại.”

Chu Cẩm nghe xong, im lặng không nói.

Có lẽ đời người chính là như vậy, nhiều lúc trùng hợp muốn ngăn cản cũng không ngăn được, đúng là tạo hóa trêu người.

“Đợi lát nữa bọn chúng trở về, coi coi như không có chuyện gì, tuyệt đối không nên nói với Tiễn Nam chuyện mẹ vừa mới đau ngực.” Mộc Uyển nghiêm túc dặn dò.

Chu Cẩm gật đầu.
Advertisement

Suy nghĩ của mẹ, đương nhiên cô ấy biết.

“Lần này nếu không phải mẹ bị bệnh nặng, thằng bé vì muốn mẹ vui vẻ, cũng sẽ không nghĩ ra biện pháp ‘bạn gái giả’, mẹ biết, thằng bé muốn mẹ vui.”

“Nếu biết chuyện vừa rồi, nó chỉ biết tự trách mình.”

“Mẹ…” Chu Cẩm lập tức nhào tới ôm lấy Mộc Uyển: “Mẹ yên tâm, con cũng yêu em trai giống như mẹ, bất kể khi nào, con đều sẽ bảo vệ các em ấy, bảo vệ gia đình chúng ta.”

Năm đó lúc cha qua đời, cô ấy đã hứa sẽ bảo vệ mẹ mình và bảo vệ em trai và em gái của mình.

Mặc dù khi đó chỉ mới mười mấy tuổi, nhưng cô ấy sẽ dùng cả đời để giữ lấy lời hứa đó.
Advertisement

“Chỉ là làm khổ cô rồi, Tiểu Cẩm…” Mộc Uyển nhìn cô ấy, muốn nói lại thôi: “Nếu như có thể, mẹ hy vọng con không cần vất vả như vậy, con cũng đã qua ba mươi rồi, không cần luôn phải lo lắng cho chúng ta.”

“Đã đến lúc suy nghĩ một chút về chuyện cưới xin của mình, nhiều năm như vậy, không có gặp được người mình thích sao?”

Chu Cẩm nằm trong lòng Mộc Uyển, làm nũng như khi còn bé: “Mẹ, con vẫn chưa vội, hiện tại cũng không phải xã hội phong kiến trước kia, phụ nữ nhất định phải kết hôn sớm, phụ nữ hiện nay đều hướng tới sự tự lập, lấy điều kiện như con, cho dù không kết hôn cũng rất tốt, hoàn toàn có thể sống cuộc sống mình muốn.”

“Con bé ngốc, nói nhảm nhí, con là con gái, tương lai nhất định phải kết hôn, phải có con của mình.”

“Bệnh của mẹ, lần này đã thành công, nhưng khi còn trẻ đã để lại quá nhiều mầm bệnh, mẹ cũng không có nguyện vọng nào khác, chỉ mong muốn trước khi ra đi có thể nhìn thấy con và Tiễn Nam kết hôn, có một gia đình hạnh phúc của riêng mình.”

Chu Cẩm cười rồi khóc: “Mẹ, lời này mà để Kiều Kiều nghe thấy thì sẽ nói mẹ thiên vị, vì sao không nói muốn nhìn con bé lập gia đình chứ?”

“Kiều Kiều từ nhỏ tính cách vừa mạnh mẽ vừa bướng bỉnh, lại có các con che chở, con bé sẽ không chịu thiệt thòi gì, mẹ đối với con bé rất yên tâm.”

“Con và Tiễn Nam là người mẹ lo lắng nhất, con nhìn bề ngoài mạnh mẽ, thật ra trong lòng mềm yếu hơn bất cứ ai, vì cả nhà chúng ta mà hy sinh cuộc sống của bản thân, mẹ rất thương con.”

“Tiễn Nam cũng là một người đàn ông bướng tính, đàn ông nhà họ Chu ai cũng thâm tình, ông nội con, ba con, lại đến em trai của con, thật vất vả mới gặp được người thích, kết quả người ta đã có chủ, với tính cách của em trai con, sợ là muốn tìm bạn gái nữa cũng rất khó.”

“Mẹ, đừng nghĩ nhiều như vậy, nhiệm vụ chủ yếu của mẹ bây giờ chính là dưỡng bệnh thật tốt, tĩnh dưỡng thân thể tốt, chỉ có như vậy mới có thể đợi đến ngày kết hôn của ba chị em chúng ta con.”

Hai mẹ con nói những lời ngọt nào.

Cuối cùng, Chu Cẩm gối đầu lên gối của Mộc Uyển, ngủ thiếp đi trong vòng tay của bà ấy.

Dưới lầu, giây phút Nam Khuê nhìn thấy Chu Phượng Kiều và Chu Tiễn Nam rất ngoài ý muốn.

“Chị dâu, à không, chị Nam Khuê, thật xin lỗi, vừa rồi em không nên nói những lời khó nghe kia, bây giờ em trịnh trọng xin lỗi chị.”

“Còn nữa, cảm ơn chị đã mời giáo sư Phòng đến giúp mẹ em.”

Nói xong, Chu Phượng Kiều cúi đầu thật thấp.

Nam Khuê nhất thời được yêu thương mà sợ hãi, lập tức đỡ cô ấy dậy, cười giải thích: “Không sao đâu, giải thích ra là tốt rồi.”

“Vậy, chị thật sự không trách em sao?”

“Ừm, không trách nữa.” Nam Khuê dùng sức gật đầu: “Để chuyện này qua đi.”

“Được rồi, vậy em có thể hỏi chị một câu được không?” Đột nhiên, Chu Phượng Kiều mở miệng hỏi.

Sửng sốt một chút, Nam Khuê gật đầu: “Có thể.”

Chu Phượng Kiều lập tức đi tới, một tay kéo cánh tay Nam Khuê, đồng thời thần bí đi về phía một góc.

“Cái kia…” Chu Phượng Kiều ấp úng cả buổi, có chút xấu hổ nói: “Em muốn hỏi chị, chị thật sự có bạn trai sao?”

Vấn đề này, quả thật khó để nhắc đến với Nam Khuê.

Tuy nhiên, cô gật đầu: “Vâng, có.”

“Chính là người đàn ông tìm chị ở cầu thang?”

“Ừm, là anh ấy.”

“Tuy rằng lúc ấy mọi sự chú ý vẫn luôn ở trên người chị, em không nhìn rõ mặt người đàn ông kia, cũng không biết anh ta trông như thế nào, em thừa nhận anh ta quả thật rất cao lớn, có lẽ cũng rất đẹp trai, nhưng em vẫn muốn hỏi chị một chút, anh trai em còn có cơ hội cạnh tranh công bằng với anh ta không?”

“Cái gì?” Nam Khuê nghiêm túc nghi ngờ mình đã nghe nhầm.

“Ý em là, anh…? Anh trai em? ”

“Đúng vậy, chẳng lẽ đến bây giờ mà chị cũng không nhìn ra anh trai em thích chị chứ?”

Nam Khuê hạ thấp giọng: “Đúng là chị chưa bao giờ nghĩ về điều đó, chị luôn coi anh ấy là bạn tốt của mình.”

“Nhưng nếu chị nhìn kỹ sẽ phát hiện anh trai em quan tâm và để ý chị đến mức nào, tuy rằng chuyện giả làm bạn gái là do anh ấy đưa ra, nhưng nếu đối tượng không phải là chị, nhất định anh ấy sẽ không nhờ những người phụ nữ khác.”

“Nam Khuê, anh trai em quả thật rất thích chị. Vì vậy, em chân thành nhờ chị, nếu chị cũng có thiện cảm với anh ấy, hãy cho anh ấy một cơ hội để cạnh tranh công bằng, nếu chị thực sự không có bất kỳ ý nghĩ gì với anh ấy, xin hãy từ chối anh ấy sớm, không cho anh ấy bất kỳ hy vọng.”

“Anh trai em là người rất cứng đầu, anh ấy nhận định một người thì có thể là cả đời.”

Nam Khuê lập tức gật đầu: “Được, chị biết rồi, em yên tâm, chị sẽ nói rõ ràng với anh ấy.”

“Cảm ơn chị.”
eyJpdiI6IlwvdkRyODBOZnE2TGp0MG9CZEN5bjZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IitPVll6TDRYS0p0S1MwXC9oQmJ3RmV2aEtqRVFcL2o3VndSYU45aHBWVks4R3NJR0x3eHoxRkRzSmxLbFMrTW9FbSIsIm1hYyI6IjI5ZDUwYTE1YjZiOWNkMDUwYWRkMjgxMzVjYzY1MDY2MzY2YTAyMzM5OGZmZjcwNmVmMTM0Yzk1MjU0N2Y4NGIifQ==
eyJpdiI6ImdvWEN6RGdXTGsyZDRxZ3ljeXJISHc9PSIsInZhbHVlIjoiWkE4ZnhSeWk4N1N6U0gwUlNMa21uTFFpYjd6WE9TZDdrbm5GZHlNZ1pNWFUrdFAyTm1LRytxY01cLzFaaHozVWlralVvVXVzanFVeHAyeko2bVgyMXpub0Z3dEpuUG5lXC93bkZtOFZKS0pYRUR3TmFwVHVBOGdKSDJXY2dEZ2ZIeUtqYzMxVGVOdGZlWElWTDBBMFIxdmYwc2xJeUFhNVVOZ2NEZFRTNEFZNnNkdHdOTXFqK1htaGRsNG0wM3ZmOXlwYWtmcVRhXC81K0tuRFN0UTlmMFJSOGdud2loaDJNdlNtcEhGcDl1ZE1XT0wwMlMrclVnYWxCSFRsSnYrUDVQbjhhMnZlN054aVNqMEZtbGxxekxQMXVqRlg1ZWZsWkZ1eXp5VGpNZnBXR0RsR2phYmZNd2QrcGE3SzR2VEkwVG56TVl5cDVrRWd4UzgzVVVTOW5CUVlnPT0iLCJtYWMiOiIxZGMwZGQxM2ZjNzVlMDNjZGMyZDM3MmJhYTdmM2IyODRmZThmZThhOTcyNTExMThkYzBlOTQ0MmJiODM1OWI3In0=
eyJpdiI6IjlCNGFjRWlyTG84NGgzTVBKTTFFRnc9PSIsInZhbHVlIjoiU0g1WERwSENhckFSY3FMNlRBZEhUckNaTFl6Q0ZiZmNGTHBWWGJ1R3NsZzdMUGc2ZDlGWWlzSkJZUkp3OUZiZCIsIm1hYyI6IjkwN2RkOTNjMGFjZjI3ZTU2MGYwYjcwMmJjNzgwZWRlOGUyNWIxNGYzMDg5MzZmODUwNDZiMjM0ZjI2N2Q3OTEifQ==
eyJpdiI6IjZFZFVUMlFLME5QUnhpZkxsUzVEdVE9PSIsInZhbHVlIjoiMHdjbUF6WEpGbDRHXC9MNWprTXdHXC9CRkdGNTNJaHo0Ym9pNVwvMkhDK2x0TnE3VGZBZE9WV25xNjdYNndQMVp4Y3pHTHdlWkxBU1JjakRCSTNHOGtTYmY4dzZtQlY3a2lhNlkwajltNGlhM3dTN0dqdnF2bjRkUXhuckZ0TUYxZFgzRk51dFF5d29wcWdcL2taSWlERDF0UlpydGMzaDR2OUlVa0dNcTVZVEdzZVlVcitDYVFGOFJSU2pLSWVCYVhWM3lTNlBqalBjeTV4Wk5vb1NIUzlZR1lCTWpVXC9GWlNGM3FcLzdLVzlTaHRxQT0iLCJtYWMiOiIxODU4ZGI4ZWM4MTRkODhjMzg1YjFhYjE0OTNiNWIxYTQwZmI5NTZlMDA4M2FjYWMyMjQ5N2RlYzJiNzY3MTM4In0=
eyJpdiI6ImVBYk81azVtRXJQakRLb0ZZdGZTVVE9PSIsInZhbHVlIjoiYXJoZDhJVGJyXC9uVXNGZzVoZUZQVVpkY1RMZ1dubHFUVzBcLzRjSUZKUHRrNGtmSFVUNEN1aEhWY010SFEzVURpIiwibWFjIjoiNGJhZTAzMTkyYmI1YTQzZTkxZmYzMTcxYjljMjA3NTViNTYwOWY1ZWE2MTBkMTY2OWRlM2EzMjg1YTJhNWNhMCJ9
eyJpdiI6IlVPQmNsN0lrQitGSGQyNjNFWFRrV1E9PSIsInZhbHVlIjoiXC9ORTk4Vk1nZHZGZ1RZTUJlQ3hkTUtRclBDcnR6SDZVU09JZ2sybjZON0VlMVdyakF2a3NsRFRUT2Nxb3ZHMm9rdzVQNWRtdk1lQ3lJV0NlWllNK2ZEMnVYcGFldURCZXI3M0JlSzBXN2RSYzJocmRUTzQwYlpObGd3XC9cLzhyMlhcL3dmUGFSUDJcL292dlN2elQyWDRZbmlDWlwvcjMyT2hmdE5sbkZiRTN0cUxOenk0OHZZM0dZUk14TVFEQXhtTkpyIiwibWFjIjoiZmQ3MTUzOTA4YzM0OTQ1NjAzN2MxYmY4ZmQ4MTA0ODZmNzIyZGRjNzdmZmYzZjIwZTUwZDE2ZWJlZTdiZWMxMSJ9
eyJpdiI6InphdWNtNVYxUkp1SnJlSlQzejNcL2ZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InlEOEY0dUNESml0WmZpbFdSd3Yyd3BxVEVzM20zeWd3emlcLzFpZFl1RldDa3VCTDhrUUtOWUN4OXcrMW1wRk12IiwibWFjIjoiYjE3NTU4ZmE0MWY1Y2UxZTkyM2NkZTk5ZDY3NTVkYTM3YjU3MjQyZmE2YzQ2ZjU4Mjg2MGRmNjM1NjExZWI2YyJ9
eyJpdiI6IkhoaXZocXZWVkI1cWN0ODJ4azFqNVE9PSIsInZhbHVlIjoiT2xQNGE1clVFQ2dTUjM2TzczQ3VlMURMMVhEczNVTGZoaElyN0E1bGdGWkl2ZXFPaGFDam9QdjRyY2RcL1lDQUJ1bFppZDc1QytCZ1dFXC9aV0NPa3EwZXhSQkl4VXB4TGJaZ1BHRFd6ZFVNVT0iLCJtYWMiOiI4M2RiODY3ZDc5NDkxNGEzMjQ1NDU1ZDBkOGJiZmQwNGU0NmI3NTk0OGJkZjM3NTA0NzRiMWEzNDFhYWJmNTgzIn0=
eyJpdiI6ImlBRUdveW9vN29jQzRmRDVGbjRhZ0E9PSIsInZhbHVlIjoiN1gyak0zOE5qXC9cL3RUQ3dxXC8xdlNWOTJ4TEt0ZmFnQmw4RFpYTW5uQ0dGWEg1dEEwc3hUMitrMnVFNVJ1U0JpNCIsIm1hYyI6ImEzNjk2NzNkZTA2NzBjYzFmNmI5YTkwYzQ1YTRkODI0MjdhOGMxM2JkNWVmNDJlNTQ5MTE2ZWE1MTU4MDg0ZjIifQ==
eyJpdiI6IkJoNENuVEpEZ0MzU0JPTkt4NkxiZlE9PSIsInZhbHVlIjoiMzNLRGJYa2hpUDFHblpqVWcyVHltcTZQbjI3eENNQVI5ZnNYeGFINEZsYmVhU3FwbjAreDZEakp1MWs4Q04zME40d1pUV05sRjV6WVBMalpIVEdlb25ma05CdjhkMVNJUEYyTGdzd2VwNXZMQW16bDd4dkRoV05kbXF0TElQZDVIaDRIdG85dFVUSVlaVlNHKzZcL1BKOTFrd0dBWktXOFZrY2huOWxhTlRyTUJLdzNjZEhwSEE0Sm9wWnEzamY1YjdtQjdGVGtnZHpmRXFTXC91eExPejk5djFxRG9pK2Zhc3RON0xZcGphNnNjPSIsIm1hYyI6IjU2NGE2MDYyNTMyNTAzOGNmMzJlNGJlNDNiZTNkN2RlMzM3OGVkODY3ZjA1ODFkYzM4MTIxZTFkZDYzYjMyMjEifQ==
eyJpdiI6ImxtekZ3SVlIZXBLQkxmYW5tQ2hmZVE9PSIsInZhbHVlIjoiQkl4eE5MWWZOYWlXM3BRdnZqQWpJTHVRck1lOXJSNk5LTVlhdHdodWNUbjRYajhwMHppSXpNMlNNU1dweTExcCIsIm1hYyI6ImZjZGJiNjI5YTM5OTYyOTQ4OTc1OWUzZTI4OGI4YWY1MDMwOWMwYjQyMDhkZDZiYTlmNDU5YWE4ZGNhNzk1NjYifQ==
eyJpdiI6IjRwbnVaTWNESlwvSlIxekVcL29XXC9cL2xnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InlXOFpHY2lqdVkwZnpibUkyTFF2YzU5WTI4ZjUwVjFkWkRucExNbDJzUms1TEg4NnR3M20zdFd4Q0dIVlROK0REU2JuSU1lUlwvOXRVaHBQaTlqdmppaEdEMlcyMk5vNXhcL3pGeHVrQkNCUzZHRXk5XC8xU0NQTldYcTFZTGlEd2VcL3pzUlBzVWM4T1h1ZzQ4MXBSTWFMaFE9PSIsIm1hYyI6IjE3NmEyNGRkZTgyZjU5ODZkZmZkNWJmMDk4MzkxM2ZmYzYwZjcyOTVkZjZmMmYzOTQ2NmVkYjM2ZWI5ZjQ1YWQifQ==
eyJpdiI6Ikg0V0ZxR29OWXJ4aVNnbFNkU05cL29BPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik9cL3B1M1BhckJadEQxTVVzZ2pYblFHY1ZwSHpjSElmRGNuNm5pbWdyeDYwdERVMktWVjE3NFRJRFZcLzJ2UHlZYiIsIm1hYyI6ImMxZWRkN2IwMjk1OTM4ZTRjNGU0MDliOTE1ZTUwNTUxZDFhODgzYjRhZGUxZGNhMzQ1MTVkYWU5OTI1Y2EwODQifQ==
eyJpdiI6ImxZTTNQM2lSZjJ6SmRaWjZHa0k3Wnc9PSIsInZhbHVlIjoieUFHV20reUNORDRuUHpoUno1QU5hbWQ3UE1adDQ2TEJ3dnBUUnZ0RUlEdU1xcTh4S1FuKytKdDN0b1hSNE1SZUliME95N2RCMGw4MEpyZGpBcUgxbXNDdlVxRkwwRDViNzE3b25PK3YrZGl0NFl0RnR3MnpiZUlZMkxPc2hnYnEyNW5qWTNiYnY1K05EVURQdDl5NTNvdURwdnU0anpyc3JNTm1ieHRRMFc3eTJNaDFGOHhwaWhsRkhBT2JsUXdTWHdlRXh0UUtMcUpjSjVFYjRFNDVQdz09IiwibWFjIjoiZDFmMWUxYWUxZjE5ZWQ1NzhmMTU4YjgxYzc5MmQ3ZmQ4MjJlMGI2MTYyMTkwYjNiNjZiM2Q1NWVlNTk2OGYwYyJ9

Xoay người, khi nhìn thấy khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, vô cùng đẹp trai của Chu Tiễn Nam, nhất là cặp cảnh phục trên người anh ấy, Đông Hoạ ngay lập tức ngây ngẩn cả người.
Advertisement
';
Advertisement