Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Cô sợ đến ngây người, có chút lúng túng mà nhìn Lục Kiến Thành: “Anh mang em đến đây xem trang phục đính hôn sao?”

Lục Kiến Thành hơi ngẩn người.

Nhưng anh lập tức giải thích: “Đúng, nhưng không phải là trang phục đính hôn mà là váy cưới.”

“Áo cưới?”

Lần này Nam Khuê càng kinh ngạc hơn: “Chẳng lẽ anh chuẩn bị xong rồi?”

“Nói em ngốc em còn không phục, lần trước không phải mang em đến mua sao?”

Sau khi phản ứng lại kịp, Nam Khuê kinh ngạc nhìn anh: “Ý của anh là trang phục cưới lần trước làm, là…là…là làm cho em sao?”

“Không thì em nghĩ sao? Tại sao anh lại đi cùng em?”

“Nhưng không phải lần trước anh nói là làm cho vợ tương lai sao?” Nghĩ đến tình cảnh khi đó, Nam Khuê vẫn còn cảm thấy có chút uất ức.

Lục Kiến Thành lại vô cùng thản nhiên: “Vợ tương lai của anh không phải là em sao?”

Hừ, người nào đó trước kia cũng đâu có nói vậy.

“Lúc đó rõ ràng anh nói là làm cho những người khác.” Nam Khuê chu môi nói.
Advertisement

Lục Kiến Thành nhéo má cô, nhíu mày nói: “Ai bảo người nào đó lúc ấy luôn giận dỗi anh, còn muốn giữ khoảng cách với anh, lại còn muốn phân rõ giới hạn với anh, anh chỉ cố ý kích thích người đó một chút mà thôi.”

Khi đó anh đã xác định là cô rồi thì đâu còn tâm trí mà muốn cưới người khác làm vợ chứ.

Mấy phút sau, lúc Nam Khuê và Lục Kiến Thành đi theo nhân viên đến tiệm áo cưới, khi thấy chiếc váy cưới kia, cô vô cùng kinh ngạc.

Đẹp, thật sự quá đẹp.

Đẹp đến mức ngoài chữ “đẹp” ra, cô không nghĩ được từ ngữ nào thích hợp hơn để miêu tả.

Đúng là quá tuyệt rồi.

Từ kiểu dáng thiết kế cho đến lúc thiết kế xong, tất cả đều đẹp đến mức bùng nổ.

Quan trọng hơn là phần thêu tay bên trên quá tinh xảo, sinh động như thật, hơn nữa toàn bộ đều là làm thủ công.
Advertisement

Ngoài váy cưới, ngay cả mũ phượng đội đầu cũng đẹp không tưởng tượng nổi.

Thấy vẻ mặt thán phục và thích thú của Nam Khuê, Lục Kiến Thành cảm thấy tất cả đều đáng giá.

“Thích không?” Anh tự hỏi lại một lần.

Nam Khuê dùng sức gật đầu: “Ừm, em rất thích!”

Cả ngày hôm nay anh đã tạo quá nhiều bất ngờ cho cô.

Cô tập tễnh đi đến ôm cổ Lục Kiến Thành: “Mặc dù nói rất nhiều nhưng em vẫn rất muốn nói, anh Lục thân yêu, cảm ơn anh!”

“Chỉ có cảm ơn bằng lời thôi sao?”

Ánh mắt nóng như lửa của người nào đó nhìn cô, rõ ràng là không thỏa mãn.

“Còn có người đấy!” Nam Khuê thẹn thùng nói.

Nhân viên bên cạnh cũng hiểu rõ, nghe xong lập tức xoay người đi.

Nhưng cái xoay người này cũng quá rõ ràng rồi, Nam Khuê càng xấu hổ hơn.

Lục Kiến Thành biết cô xấu hổ, cũng không trông cậy cô sẽ chủ động hôn mình, anh duỗi tay ra ôm cô vào ngực, một nụ hôn ngọt ngào lập tức rơi xuống.

Buổi tối, Nam Khuê mang theo nụ hôn ngọt ngào này tiến vào giấc mộng đẹp.

Trong mơ, cô mặc áo cưới, dưới tất cả những lời chúc phúc của mọi người mà gả cho Lục Kiến Thành.

Không chỉ có vậy, sau khi cưới một thời gian, bé con chào đời, là một bé gái đáng yêu.

Sau đó một nhà ba người bọn họ hạnh phúc sống bên nhau.

Nhưng Nam Khuê nằm mơ cũng không biết rằng chuyện này lại có biến hóa nghiêng trời như vậy.

Khi biết tin, cô cảm thấy như sấm sét giữa trời quang.

Vì là cuối tuần nên Nam Khuê ngủ dậy muộn hơn mọi ngày.

Kết quả lúc chín giờ, Nam Khuê nhận được cuộc gọi video của Lâm Niệm Sơ.

Tưởng rằng có chuyện gì gấp nên cô lập tức nhận.

“Khuê Khuê, cậu tỉnh táo cho mình, cậu mau nhìn điện thoại của tớ đi, cậu biết người phụ nữ này không?” Lâm Niệm Sơ đưa ảnh một người phụ nữ ra.

Nam Khuê cẩn thận nhìn rồi gật nhẹ: “Ừm, tớ biết, sao vậy?”

Người trong ảnh không phải ai khác mà là Hạ Nhu.

“Cậu quen thật sao?” Lâm Niệm Sơ bị dọa đến ngây người, sau đó cô ấy lập tức nói: “Vậy cậu lập tức đến khách sạn ** đi, tớ mới đến đại sảnh nơi này đã nghe bà ta nói cậu mang thai, hơn nữa còn đính hôn với con trai của bà ta.”

“Lúc ấy tớ đơ cả người luôn đó.”

“Cái gì?” Nam Khuê cũng hoàn toàn tỉnh táo: “Niệm Sơ, cậu chắc cậu không nghe nhầm chứ?”

“Vô cùng chính xác, tớ vẫn còn video, hơn nữa người phụ nữ còn nói cậu và con bà ta đã định ngày cưới, chuẩn bị kết hôn, đúng là vớ vẩn, cậu kết hôn sao tớ lại không biết được chứ, lại còn nhờ một người phụ nữ không biết rõ họ tên tổ chức họp báo nói cho tớ biết.”

“Niệm Niệm, cậu chờ chút, tớ đến ngay.”

“Được.”

Cúp điện thoại, Nam Khuê lập tức mở mạng lên.

Trên mạng đã bắt đầu có một số bài báo nghi ngờ cô mang thai con của Quý Dạ Bạch, hơn nữa lại còn xác định ngày cưới với anh ta xong xuôi.

“Đúng là hoang đường, toàn ăn nói linh tinh.”

Lúc này Nam Khuê đã hoàn toàn tức giận.

Hạ Nhu này đúng là điên rồi.

Khó trách ngay từ lần đầu gặp mặt cô đã cảm thấy người phụ nữ này yêu thích mình một cách kì lạ, quả nhiên là có kế hoạch mà đến.

Hiện tại xem ra bà ta thích cô là giả, muốn lợi dụng cô để trả thù Kiến Thành mới là thật.

Người phụ nữ này thật đáng sợ.

Đi trên đường, Nam Khuê gọi điện cho Quý Dạ Bạch: “Chắc anh cũng biết những lời và những việc mẹ anh làm trên mạng rồi!”

“Quý Dạ Bạch, giữa chúng ta rõ ràng không có quan hệ gì, còn nữa… Chuyện tôi mang thai sao mẹ anh lại biết được?”

“Là tôi nói cho bà ấy biết.” Quý Dạ Bạch không phủ nhận chuyện này.

“Anh điên rồi, cho dù tôi mang thai thì liên quan đến mẹ con anh chứ? Quý Dạ Bạch, đầu anh có vấn đề sao?”

Nam Khuê tức đến toàn thân run rẩy.

“Nam Khuê…” Quý Dạ Bạch nghiêm túc gọi tên cô rồi nói: “Con của tôi đương nhiên liên quan đến tôi rồi.”

“Quý Dạ Bạch, anh điên rồi, anh ở đâu ra mà nói đứa bé này là của anh vậy? Tôi lặp lại lần nữa, đứa bé này không có bất kì quan hệ nào với anh, tôi cũng không có quan hệ gì với anh, anh phát bệnh thì tìm người khác mà phát bệnh.”

“Nam Khuê, tôi biết em chỉ nhất thời bị kích thích nên mới không muốn thừa nhận mà thôi. Tôi đã suy nghĩ kĩ rồi, người phụ nữ trong video chắc chắn là em, cho nên đứa bé trong bụng em chắc chắn là của tôi.”

Quý Dạ Bạch lại tiếp tục: “Nếu là con của tôi thì tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm.”

“Anh đúng là đồ điên, tôi lặp lại lần nữa, con là của tôi và Kiến Thành, không có liên quan gì đến anh cả.”

Sau khi quát lên, Nam Khuê trực tiếp cúp điện thoại.
eyJpdiI6IlI4NVFodnNOVmVuUEtkak55T1Y5N0E9PSIsInZhbHVlIjoia3o1elBnTFwvR1ZkeHhUR2graW9ESStWdG9uMHlMZ1NWUk5tYlZkcDRkdVpwTW1hYVpiR2dLM2EySG1sZWdkSm4iLCJtYWMiOiIzYTA5MjM1ZGNiMDY3MmNlNjNiNDg0ODA0N2VkZDYzYzQzMDI2ZGZkMzdjNDBhNTlhYzY3MTJjMDY1NGEzN2UzIn0=
eyJpdiI6InlmRXo5R2FBRW9WMEExXC9RcHh1aXFnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkVVMndYSXhjNk1INDI3OTkxUTBOQjFMczRaaVppclNlYUFDVnE4RWVrNlJuR0RwRFdSTE1nelRpcGFjSmVpMXlFNDI0SzhyU1hlYjU5SjZZSmpKNkJWd1psWDFlNE9CSFwvZXp2UE04cVZnSVJBVExoZnZFemdcL1Q3SmhKZHdOWVwvc1VzVjBMWVdqZGlvTGhvMWIxS1ZlM1pmOUQ4YVpqMnpqSVRCSG0rcHpucz0iLCJtYWMiOiJiZDA1OTQ1NTU4ZWQ2MWVkMDg2NDZjYjk2ODIzODYxMjQ1Yjg0MWNmYjgzMjIzMDJiOWQ0Njg3NGFhNDBlNjZhIn0=
eyJpdiI6InBPNkkzZUlLQ2FzdGJYZVZPXC9iaXd3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IldhU21zUEJvV2pjQWI2cjhDVzNKNWNDazh2QW83TlIrUGVKKzcxeUhnaWJOVmZOU1RqVVwveE9qczR3Sm9UdXpKIiwibWFjIjoiYWM3OTU4OGYxODM0NWI5OWQ2MTQzNjVlZWE1ZmZhZWIxYzFkNWM4OWY2YjM5MjE5YzVmNzkyNTI0YjU0Y2M5YiJ9
eyJpdiI6IngyY0Uxd0VPN2J3SlBUOGdwTnB6Z0E9PSIsInZhbHVlIjoiR2JBOE90cEdhVzhXQkx1ZDVMK1B3NnFJbmVZbTdRUDdvNDZPMkJncmZqUVhGVkZpTUlFWnZGeUJ6V2ZNRTNrNG9tK3ZJd3BBY0MzcHFqWE84YnRVTDZTZVE4VGRXXC96dlo5SjNQcDFEMVwvbG1ZQm9qdzVqbjJZWUpJTE5OZityb3JzTWE4Ymp2aEFzRlB6Q0ZaYXdWWnprOVwvQ09kempLU2dDTFB2ZXBuUkU5OVI2M0czYkgyUURMTEw5RWFoMVlpXC9tWlNIend2bmRNd3JEWjAzWExMVVwvUXdcL2gxZGE2NUpLdG9EOEpiN3V4dTN5cVBEMVRaQUVZTTloaUo4NUtrdFBLa3JOWDhnZ25HUGlTZnRHVnVcL0RcL2NmUUJpVnp6WmVnVzJvS2VLUDZKSzJYazNwNDhnZEIzdFQ2RGdSanJtSSIsIm1hYyI6IjU1NDk2YTYyNjU1ZDkwNGY4ODAyZTdjM2FhZGU1MTMxNThhZThlOTIwZjYyYWIwNmZhYThiOTg5MDdjZGViYzUifQ==
eyJpdiI6IjFDNEEwd050XC8wRHM3eXpwVFRqb3dBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlB2THVzdndhVktKeFZiQTJvWGpWWUVxeEtVVDFSU0ttcTVMeUhpNHJnbnBXNndkdFJyYWN1aVBHXC8yN1M1a1lPIiwibWFjIjoiZWNiNjkxNDVmYTRjYmYyYmEwMDljYjBiN2Q0NmRiNjk3NTBjZjNlOGVkNmMxZjNkODZkNTY2MGRhOWZiMDdkYiJ9
eyJpdiI6IjFqVTBZcXk1RzFLRHZucUtWdW9XRkE9PSIsInZhbHVlIjoibHh0Q0QrT1BzNlVBSUFGZVU3eWp4eFNTdk1QUmZDZkN0MjluMytiTHdTQzdRdDJkbHpjMEZLOVJNWFRoM1dQYmhKdEdEWklHMHB6YVllXC9NRDE4b0VIc3lBYnE3R0pDN1wvc2pNdU51OFNcL0lURmxmUnJrTXRJZWh1TVNtS055bU1ZVDlEK3QyRStnczBNU2hiMjRCbUUxbWFMQ0VsRWtjSXhcL2xOaXliY1Rha0NzbXU4QXVtcmhYSWtIaTUrOGpaUkVBZThcL082a1U2bm5rOXhHUWl5cFZTM3ltT01cL25xSm1xcWE3dUJBUDZzcXJUMlhmemxlNFFOdUpEMzh4c2I3QyIsIm1hYyI6IjMxM2FkN2JiZjQ3YzNlYTBjZDdkNzg5NTNlZGY0ZDNkNzNiOTg1NTI5NjhmMTIxYjc1YjA2YjUyMGExMzgyOGMifQ==
eyJpdiI6IlJCem1YdTJnd2NIbThIcUVMNzFiYWc9PSIsInZhbHVlIjoibW9Ja0J4ZDZXblk5UFRpMWdYM3g4N251dFwvSHJjeFwvZXQ4U2JPU0tnVzY0bTF6ZFRCdjBtTTcwQXdHRFpYdm0zIiwibWFjIjoiZjdlZmM4NmE1YzJmYzJjNTkzYmYwYjAxYTJhYTMxM2ZkMWU4YzVmZmFiZTMyZmMxZGIxMWZlMmJhY2M1OTk3YiJ9
eyJpdiI6Ijg5MExvd1E5UnpoOVwvMzhOMVNKT3dBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1pb202R2NYdVFMeWVzRktcL0k5YWVCRjRCY1p0VVFnRFJrVGIzWk9QelRYbmZwZ1JxZXRpUlwvXC9yZm0wRmkrN1wvdmN0UTkrZ3hJTnI4SHZQNVwvZWRqUWlFME9qSGloSEhQWEZibUdvcTIxb3Z3S3RGVUFKaWZsRjV0NkU3S0RSODNJRlRZUjV6QjJTZTVhTFwvTEcwcjdcL0VIRkZCMVM4N3BodzhYVzJ5Uk1pbU9UamlxRnB5TEkyNEg5d3VOeFlNTEIiLCJtYWMiOiI2NTZjYzY0YjdjYWM2NmRmNjdjMmRkODdhMTJiZWJmMTE5ZjZkY2MzNjY3ZmE1ZGNkNTc0MWIyMTRiMjc3ZmYyIn0=
eyJpdiI6InpqWW04ZzZwaTFyZDhvZnBCQXJHd3c9PSIsInZhbHVlIjoiK1ZUdU85UUw4eFo0NUloNU9xSnVoRVJ6cWxVdElaRG96Z3FSUXdPWkdtaHFWSThPWDZVUFFONWJOQ3hLdWIrMSIsIm1hYyI6IjRlYmNkNTBhYjQ1ZGE1YWFjZDdhY2I2YjVhM2QwMTFiMWQxYTI5MTc4ODg3OWNhZTQ0ZDU1ZGNiZTI2N2NmODQifQ==
eyJpdiI6IjZTcThBaVN2OFQycXBBanpKYU81TWc9PSIsInZhbHVlIjoiRUtsRUxRelIyXC9UVGJERUlJUHZsQUg2MXpLU3kzcGp1Vnd3YWhqQytGUTQ1Rm1cLzlsM2ZoTmZ6QTZaZVhDblZsSGFHYWpjZzN4MGp0dkVPaGk3N0xnQ1MrOEo2eGNITjlhQkNlS1dmUGk3WjVTNUpYNE5YSDFrZ1Bpb2pkRzQycEFSUDRkU2ZTM01hd0RuOTlMVm9cL3RwM2hTdGlIWG1OdkduSHhXWkdxQWpmNFN0RU5hNEV5azRGTUVWcFJXU2tiIiwibWFjIjoiNmNmMGQyNTU4NTJkMjQxYjM2MTA5MDY1MTkxMDIyOGY5NmYyNTAwNzg5NDA2M2MyNDVkNzkzY2Q3NDZjZmNiMCJ9
eyJpdiI6IkNaYUJmVWVHUktvTnJlcHp1THR6RWc9PSIsInZhbHVlIjoiQjZTNW1WY1JuYnBCOUhIMkI1NW5jQXdcL1BRaG9ER09WTHdDbVI4Y1NmTTdGZEszZkM5VGllMko2NTFGXC9cL1A0QiIsIm1hYyI6IjhmM2YzNjc0OTMxYjk0YTI4OGRhMWQ4NWRiOTZmYTQ3YjAzYmI0ZTgzMzI3MDlhMjU5Y2IzZGVkNjBhZmVmZGMifQ==
eyJpdiI6Ijh1XC9XZnNFUDVLakxBMitNMm05ajJnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkV5ZjBkZnY0SkkrRUozXC9KN084VndOTU9aWkY4ZlNxaFhsdVlyaEZ5OXhoZWI0SU54VWZYNVUzQTh1RnkrcGFOTjlVeFZwN2MyclwvXC9kemQwWGpsZldxalwvM0VJcDVjS3lPRndJUlp1U2V3VFdHNXhkN2taUlhENlIzN3VpWjJsNFBcL2w0QWh6ckZxQ3N5NmhMYURJNHVqSHVpc0o2cGRaUXhnOXRBY3I5S3J2MTk5eDI2WlFzYlVDOVIzRzNMY2J1SjJweUIwWFhjRzQ0c1RlNmZaVGU3aFNNY0ZFM3h3NUluTnNyQXIrR0Y0RDFRSnNFQjdVcTRRb3VHS05DTnlUbTdzdkl2SzFhdzNlTUp0SGluNHJVT1dRWDgzd3pLanhaQUZleHgrTExaQk1XNGpTSjg3MWxvWVA0cmRhXC8rWlZHNzMyT1QwVExub0c3ZHZEUnNDakhpWHBPdkhycGd3c2xYenp2TkM3cHFQeE9KV2c1SUtIcjR1WEZNUUFwQjF5cnpSaGNqeGJMQmIwbStBc2ViUEtmY2EzXC9uc0pqMHVQeWdqYmlieVdQNFpxTW5YWWJDRGRyeUJQY1lFR2tDY3hHRVJVYnY4a296K2FkWkdHSERPNGczRDY1NDB2MzN5RkVOWkxjNGpKSHVnbz0iLCJtYWMiOiJlOTdkNmQ0MzZmNDQ5MmZlNjUwZDVjMDIxM2UxMjBiZmM0NDQ0ZTliMmQ0NTZjZWVjMzUyOTdhYTk1OWNiNzVmIn0=
eyJpdiI6IkhuWUgwc2dMeDd3YlJqVWVKVkVFSUE9PSIsInZhbHVlIjoiZkZFY3FFZnpFanVpd3l0QWtLZzk5cU4yUFUzb3dPa0dVVXRPSVlTS0U1OVJhRWxQMHFIS1wvalZ3UzJob28wWWwiLCJtYWMiOiJiZjNhMGIxZWI4OWExMDQ1YjU1ZTZiMTU4MGVkOWUxYzk3ZjNlYTRlZjhiYjBhOGMyMTBmMmJjMTEzZjAzNjg1In0=
eyJpdiI6IlVNbFpRNEhDeDVsNCtPc2FJSjY2UVE9PSIsInZhbHVlIjoiSHQwNnpjXC9wRWFWQzY0ckFmbDRPMkZYeU1Pd01BN3pMaVwvYlwvVG9IaHZyaFVoajRGVU1EMzZHU2U5enZxZnZ4YldPdlBNVSs2Uis0bHl5ekZFUjU4R0tcL3VmOWg4eUN0YW5vVE9rWmpUWVhZRlphVzFGTmh1ejFCczlBYXdJY3BGcXJaVmwwUUx0bHVoMjc0UDk0Kzc4VjNSeFlOYzRZa3lzVlRXdFJqbkF5czhOaFV3OW1XSCtIcDI0Yk5Nd3VyMFI5cmtadkw4cUsxYjF0WXNTZlNiYnhcL2xEZlprVlczWGIxcnBhaEZ3Wm1Ld0lZSGhueGZRZkQrWENOOGlPR1lCTlJTVFNIaUlXR2s5cGc1SmhGMEdEdz09IiwibWFjIjoiZjBhNTNmZTlhM2M4NjJkN2RiMzg3ZDE5YTE2ODc5OGZjMTBlMWVhMmQxMWJjNDE1ZDA4M2RmYzQ5MjU3YmQ0NCJ9

“Hạ Nhu…” Nam Khuê không nhịn được mà quát to: “Bà đừng tưởng rằng ép buộc tôi là được, tôi nói cho bà biết, cho dù tôi chết cũng sẽ không ở bên Quý Dạ Bạch, bà đừng có mơ mộng.”
Advertisement
';
Advertisement