Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Hạ Nhu không tức giận, vẫn dịu dàng cười: “Tiểu Khuê, đừng vội tức giận, cứ dưỡng thai cho tốt, yên tâm đi, dì sẽ khiến con đồng ý thôi.”

Nam Khuê không để ý đến bà ta mà lạnh mặt rời đi.

Vừa lên xe, cô liền nhận được điện thoại của Vân Thư.

Không biết tại sao trong khoảnh khắc đó cô bỗng cảm thấy cực kỳ tủi thân.

“Mẹ, con là Khuê Khuê.”

Cho nên Nam Khuê vừa nhận điện thoại xong đã muốn bật khóc.

“Con ở đâu, mẹ có chuyện muốn nói với con, bây giờ bảo người đón con về.” Giọng Vân Thư rất dịu dàng.

“Vâng, mẹ, con đang trên xe, con về ngay.”

“Ừm, mẹ đợi con ở nhà.”

Sau khi cúp điện thoại, Nam Khuê lấy điện thoại di động ra, tin tức về việc cô và Quý Dạ Bạch sắp kết hôn đã được đưa lên mạng.

Ghê tởm hơn chính là, Hạ Nhu còn đứng ra cảm ơn những lời chúc phúc của mọi người.

Bây giờ Nam Khuê chỉ cần nhìn thấy mặt bà ta đã cảm thấy buồn nôn.
Advertisement

Điện thoại bắt đầu điên cuồng đổ chuông, Đông Họa cũng gọi điện thoại tới, quan tâm hỏi: “Khuê Khuê, mình vừa mới xem tin tức, chuyện gì vậy? Sao cậu lại đính hôn với Quý Viện?”

“Không phải anh ta, đó chỉ là tin nhảm, nhưng bây giờ mình chưa thể giải thích rõ được. Nói tóm lại tớ và Quý Dạ Bạch là hoàn toàn không thể.”

“Bây giờ ở chỗ làm đã ầm ĩ hết lên rồi, mọi người đều nói là rõ ràng đã nhìn thấy một người đàn ông khác cầu hôn cậu, sao đột nhiên vị hôn phu của cậu lại biến thành Quý Viện chứ. Được, vậy bây giờ mình sẽ đi giải thích giúp cậu.”

“Ừm, cảm ơn cậu nhé Họa Họa.”

Ngẩng đầu lên lần nữa, đã sắp đến nhà cũ nhà họ Lục rồi.

Nam Khuê vừa vào đã thấy Vân Thư đang ngồi chờ.

Bà đang mặc một bộ sườn xám phong cách cổ xưa của Trung Quốc, màu đỏ thể hiện sự vui mừng, với các viền màu trắng sang trọng, càng tôn lên nước da trắng của bà, trông vừa đoan trang vừa dịu dàng động lòng người.
Advertisement

Bà bắt chéo chân và đang đọc tạp chí trên ghế sofa.

Khi nhìn thấy Nam Khuê, bà đặt cuốn tạp chí xuống và đưa tay cầm tách trà sứ trắng đang bốc khói trên bàn.

Nam Khuê vốn đã rất hoảng loạn, cũng rất căng thẳng.

Nhưng nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Vân Thư lúc này, không hiểu sao cô thấy an lòng hơn rất nhiều, trong người cũng không còn nôn nóng nữa.

“Mẹ, con về rồi.”

“Ngồi đi!”

Vân Thư ra hiệu, đồng thời đưa một tách trà cho Nam Khuê.

“Cảm ơn mẹ.”

Nhấp một ngụm trà, Vân Thư nhìn về phía Nam Khuê: “Con có biết Hạ Nhu và con trai của bà ta Quý Dạ Bạch là ai không?”

Nam Khuê gật đầu: “Con biết, bà ta và cha là….”

Những lời sau thật sự có chút khó nói.

“Nói như vậy, con đã biết thân phận của bà ta rồi, những chuyện vặt vãnh ở bên ngoài của cha con bình thường mẹ cũng lười nói, nhưng có thế nào mẹ cũng không ngờ rằng bọn họ lại động đến cả con, sao con lại quen biết bọn họ vậy?”

“Quý Dạ Bạch hiện là phó viện trưởng bệnh viện con đang làm, có lần con mời bạn đi uống cà phê, tình cờ gặp anh ta và mẹ anh ta. Sau ngày đó, Hạ Nhu thường hay quấy rầy con.”

Vân Thư đột nhiên đặt chén trà xuống, bởi vì dùng lực, ngay cả nước trà bên trong cũng văng ra ngoài.

“Đồ điên, đúng là to gan lớn mật, trước kia mẹ tưởng bà ta sẽ không tạo ra sóng gió gì, cho nên cũng không quản bà ta, bây giờ xem ra nên dạy dỗ lại rồi.”

“Mẹ, cảm ơn mẹ đã đứng về phía con.” Nam Khuê cảm kích nhìn bà.

“Cũng không phải đều là vì con, mà còn vì mẹ và Kiến Thành nữa, để tránh đêm dài lắm mộng, con và Kiến Thành tốt nhất nên nhanh chóng phục hôn đi.”

Nam Khuê vừa nghe thấy vậy, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn bà, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.

“Mẹ, mẹ … Mẹ biết rồi sao?”

“Ngày con và Kiến Thành ly hôn mẹ đã biết rồi, chẳng qua là vì nghĩ đây là chuyện riêng của hai đứa, để hai đứa tự giải quyết sẽ tốt hơn, mẹ không nhúng tay vào nữa, cho nên mới để cho hai đứa không gian riêng.”

“Mẹ, thực sự cảm ơn mẹ. Con còn có một chuyện muốn nói với mẹ.”

“Con nói đi.”

Nghĩ đến việc sắp nói, Nam Khuê lập tức tươi cười, chậm rãi mở miệng: “Mẹ, con mang thai rồi!”

Lời này giống như một tiếng sấm đột ngột.

Quả thực không khác gì ném một quả bom vào nước.

Đầu tiên Vân Thư ngẩn người, ngay sau đó mở to hai mắt, kích động nói: “Con nói thật sao? Thật sự mang thai rồi sao?”

“Vâng.” Nam Khuê gật đầu lia lịa: “Được hơn một tháng rồi ạ.”

Sau đó, cô mở túi và lấy ra tờ giấy siêu âm B trước đó và đưa cho Vân Thư.

“Mẹ, đây là kết quả kiểm tra, mẹ xem đi.”

Vân Thư đưa tay ra, run rẩy cầm lấy tờ giấy kiểm tra.

Xem đi xem lại, sau khi xác nhận thật sự đã mang thai, khóe miệng bà lập tức mỉm cười, cười vô cùng vui vẻ.

Đồng thời, bà lập tức đứng dậy, sau đó nhìn Nam Khuê: “Nhanh, đi ra đây với mẹ một lát.”

Ngay sau đó, Vân Thư liền đưa Nam Khuê đến trước bài vị của nhà họ Lục.

Hai người cùng quỳ xuống trước bài vị của ông nội.

Vân Thư chắp tay trước ngực, khẽ mỉm cười, ngữ khí sung sướng nói: “Cha, con đưa Khuê Khuê đến gặp cha đây, cha có thấy không?”

“Đúng rồi, còn có một tin mừng nữa muốn nói cho cha, Khuê Khuê có thai rồi, cha sắp có một đứa chắt rồi, cha, nếu cha trên trời có linh thiêng, biết được nhất định rất vui!”

“Cha yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Khuê Khuê, để chắt của cha được khỏe mạnh ra đời.”

Nam Khuê cũng dập đầu, cười nhìn về phía ông nội: “Ông ơi, cháu có thai rồi, ông có vui không?”

“Cháu đã không phụ sự mong đợi của ông, hôm qua Kiến Thành đã cầu hôn cháu rồi, chúng cháu nhất định sẽ sống hòa hợp với nhau, ông có thể an tâm rồi.”

Sau khi thắp hương cho ông nội, Nam Khuê kéo Vân Thư đi ra ngoài.

“Mẹ, còn có một chuyện nữa con nhất định phải thẳng thắn với mẹ. Lúc ấy Hạ Nhu bày kế để con và Quý Dạ Bạch ở cùng một khách sạn, bà ta khăng khăng khẳng định đứa bé này là của Quý Dạ Bạch. Nhưng con có thể đảm bảo với mẹ, con và Quý Dạ Bạch không hề phát sinh chuyện gì cả, đứa bé này là của Kiến Thành.”

Nam Khuê nói xong liền nín thở.

Bởi vì cô rất lo lắng, cũng sợ mẹ chồng sẽ không tin lời cô.

Nhưng không ngờ rằng, Vân Thư đã nhanh chóng gật đầu: “Yên tâm đi, việc này mẹ tin tưởng con.”

“Cảm ơn mẹ.”

“Đi với mẹ lên trên một lúc.” Vân Thư nói.

Hai người đi lên tầng hai, Vân Thư liền dẫn Nam Khuê đi đến phòng của ông nội, sau đó lấy một chiếc hộp gỗ được chạm khắc hoa văn từ trong ngăn kéo ra.

Sau khi mở khóa, bà lấy một phần tài liệu đưa cho Nam Khuê: “Con có biết tại sao Hạ Nhu lại hao tổn tâm cơ, nghĩ trăm phương ngàn kế muốn để con gả cho Quý Dạ Bạch không?”

Nam Khuê lắc lắc đầu: “Con cũng rất khó hiểu.”
eyJpdiI6IkNrOUUyMVU2cjhaeVhtbmRqb1lBckE9PSIsInZhbHVlIjoiQTBUVmJCTThRNm03U3RWekJsVUZMYWR0WW9CdzVjQ0xWUXhxXC9UMmVaQ0JtaE5IQnE2Y0FINHEwQiszVSs1RXAiLCJtYWMiOiJhYTI0Nzg1ZjNhMDA2MWM0ZGE1MzZiZDg2ZTJlMjkzYWExYjI5OWU5ODJjM2M3MjhiNzg5N2MwZDIxNGE4NTE0In0=
eyJpdiI6IkE2MnNzVEIwS2RSTVh6RnY5U0x5bnc9PSIsInZhbHVlIjoiaGM1OVNEWDkrUE13bjVkbnh0NkZzemN5ODhGTDREUXJlOUFkbGRDYnFsV2FYYUtIQjh3XC93VDB3RXNzbWNcL3RpMTBRZkRsTFptbCtcL2pZemZOTVwvSFNwektkRzQrWkFFSTE0V3laMmlLNzQrYmxPUVBIOWdhRXBzRnNrSWk5ekhaaHgrRWxRY3RWTjlmUkpFQWNVZlpmQ242VWJ2NzA3YW92UHQ1UjBndmZvQT0iLCJtYWMiOiJjMTMxY2Y3ZjU5Mzk4MTcyZTY3NzI3OTE0MWQwMTIxMzhhNTlhOGZkZDQ0NGNhZDIyOTNkZDNjMTA0MjE2NTJmIn0=
eyJpdiI6IkhUQU1CcjFibXJZVjNJQ1lxZXc4Umc9PSIsInZhbHVlIjoiKzl1XC9ZWG5DZ1IzV1VzYkdoXC9CazlZUHhQaDNoYnlcLzFNRWgrRWZJbU0wSjNaZnBTajdkSXFZanp0RVNEMTFHSSIsIm1hYyI6ImM1YzNkZGUxMjk3OTkyNjcwZDk5OGVkNzEzNDQzZmIzMjk5MjYwYzhlOGYzN2MyNDY3NmZhNmRiYmUxNjUzNjYifQ==
eyJpdiI6InBYbUkySjNlM3NWczlYak43NGFLdlE9PSIsInZhbHVlIjoiMkY3YWV3RzAxc1R5dzREUUZkaGNDVWg3MUpcL3pKeGwzcklGc3QyeUVFSU80WDFxUHdpODJJY3NqUjNkQVhmT0lkc3doclZ6OTBWZ0xIZ0NoSXZVXC9qY0RSWFlZMDF4ZHQ5dWdzMkdVbk1Jdyt4WHF4VHpqRzhjRk85WUl5M09taXdZd2JBRFpFV2NTcVBKSXowR3pxQ3I3ZnY5R0FtWTdYNXQwSlNUNjNDa00wbnc4ZzdIOXlhYkMxV2xYXC9cL1haOUY1dGlLOEt4dUhWOVFyVXNjOWYxZEp1RHIwRGdWVktyaXYwYW5Cam5aYjJ2OGYzRmYyRjBkY3dqc3hYWkluZnJ3cVZJamc3aWFjRE1cL3ZcL1BJeVZkVTBFVkw1MElLSmdEa2VLQ21acmpwbTlQclhWU3hcL1RzT1lXakYrRXZkRTd2b0ZhTHFxT0RCUXlGSWNSV3dYdjRaaGwwVFdkRmg4aFB4eUg3cWZ5Q2JXSlpCck9oZmh5T1UzbFN4VFp0VmF6TyIsIm1hYyI6IjM3OWJiNGRiNDJjNDc0YmM0MjczMDZkMjE1NzYyOTBhZjM0Y2VjMmZiNjgyYzRmOTAwMTJlNmZjOWViYjE0YjYifQ==
eyJpdiI6IjQzWmlTMVV5aE92SUFhaEgxd1RQQ3c9PSIsInZhbHVlIjoiRWxuZzRQQnlLbXV5OVo1UkkzMFdIQWdcL0w2enQ4YlU2MU9lcHZYMjVWamtQYmxGWWhmdk9MYVRLazVHYUtVZXkiLCJtYWMiOiI4YmJlMjFhOTQ4ZWQ2OTQwYWU5ZjUwZjczNjFkY2Q2ZDc0YzAyYTMzOTFkMTlkNDA0YWE3MDU0ODViOWNjODdkIn0=
eyJpdiI6InhZemgybXgwVWxiYWxXNk9yYmV2U2c9PSIsInZhbHVlIjoiZUdKblBNRnREMXQ3XC9KRVQ2aFd3K1grOGIydERiSlMxU1J2ZDc0WmliNjNUMlk3MVV2eFwvYkJ3cFdzSnZTNEhmXC9BS2ZxbkRpQU9SRlM2azJxU1RIWjZwMVBRXC92Sk9mTFFHSnJvQklRRlB6SWQ3dnJJZmYxandpVHJjcDB3RzBVK2c1dCt1UlwvUEdXNTR3RWt0OVUrdGRVdFBwbk1abFAxemZyY3NUMG5HMHN5VWdSV0JZXC9cL1FWcU5kbm52aW9JZ2kzSU1UZzFQN1MrSk5DUlBHa1RXOXc9PSIsIm1hYyI6ImRmMWNkMzM0NDZmZjBlOWFlOWEwYzM1M2FlMGRjZjIwNTc3NDAxODBlMjhmYzNhMmNkMzQ2YzEwNWE3MTM5MjcifQ==
eyJpdiI6ImZDQnRmTm4yVG4xdGIzbktNTHpvN2c9PSIsInZhbHVlIjoiUXRMUjV0R1FPKzR2YUgrclZyaTJFT2ZjckVTdHE3Sm80RkNJM0ZkQ0NaQkZSR3ZUcURmOXNtQWRGWVVQZEs3VCIsIm1hYyI6IjA4NDE5NTE5N2NkMGVkN2Q0NmZlNzdjMTY4NWIzMWQ0NmE0MjM1ZWYxM2I4ZmQ0NmY4NmU1YTYzMjdmNDFiYzQifQ==
eyJpdiI6IldFcGtuWUU4dGtvWmNrZE9PTFdqR3c9PSIsInZhbHVlIjoiMmJ2aUdvcklqK0RYS1BydWhMWEtVdE1zSnFSSW9qd2RKYzNJUjc3WFFVMXlmMGgyME5DUjhxNkNEdEpObVwvUk9Jb3Rrbk1YWnQwTWhZTytMWmNXR1ByVXFcL28rVlBrTDJBY0swSlNobFZzV28yQzVUUDRiWkluWVJqeFB6OGozYnZOZTlwdzluUHFIV1QycnUzaWZrdVM2aEhOeFVnS2QxRmh3bDBCSU5pNXJhZmVhRUFVUkRYOGxlNVkzaG5SamNFbUxxdFg3Nk9ERkFWcUJwQUcwMDZWSlFIM2VaQkc1RU1OTHJkVkw3dnhqcTVtOWErZzBjVzY4MDhUemc2RUhlIiwibWFjIjoiMmFiNTM4NWVmNTcyODcyNTNkYmM5ZDhlNTlmNzY2ZGI0ZDFlYTEyYjQ4ZWY0NTRhMzMxYTI5YTc4OTc4ZDJkNSJ9
eyJpdiI6Im9UQWVcL01NaUNSUEpYN2dQSDltYUR3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImhQVTc5YTMwUWw2TDBEXC9vS25yQ0VFRUdOOWFiRk50aHZPdFhRa1VpRkZrWUNQcVk3dUdFOUg3ZVFUZUZmbXQ2IiwibWFjIjoiYTU5YTcxNDY5YjkxMGM1NmY3NmI3NjJjNmE0NmRlOGU3YjA1MjgwNDNlNzY1ZWNiODZiYWRmNmE1NjM4MDQ1ZSJ9
eyJpdiI6IkdWeWlabDk2MXVQNmJ2XC9JY1gzQ0xBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImVpdDFqcEhTOXFLRTNcL2N6SUROXC9ZdEtReW9rYUV3ZFBcL3ljUUZtWXRsZ2w0TmY1M3hHaDdYQkQ0U1gwbG5TY25mVWR1OEp0VGRHYTdSSnFMY1dVWXpBPT0iLCJtYWMiOiIxZDNjOTgwMzM0MGEyZGU5ZGFkNTk3NmFlZmMxZjJiNDVkMTYzNTdkYTFkOTg4Njk2NTBmYTk4ZWNjZGJlY2Q4In0=
eyJpdiI6ImVENUg4XC9HbUVSajZqcTlMM1NjS1d3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjROSzRjdTJEU29mOTh1T1FXK0NaTVlZTUdGbFZLcEJWQmVkS3lmZ0lPd1R1VzRVeXp3RVJVUmJNaFBMaWlsNHAiLCJtYWMiOiIyOGY5NDljNDg5ODY1YTcyMTIxYmFlMDIxZDQwM2Q1M2I1ZTZlNGZjZDhiZTliNmI3Y2Q0ZDE2NTNmOTgyNjZiIn0=
eyJpdiI6Ik9BRHVFZ0MyczNKeEhSQ1NiYVErSEE9PSIsInZhbHVlIjoiZVwvN1JweWJnQkV6TFh3RVVaVDR1cFpJS25pYVNUNEhtR1RXT3NhakY1SUQxTW1PaEZBYkkrWEFldUh0Q1B6MkZKYXo4VjBQTFRcLzBOanA1VFFneTlWVkdkODlaY3RoUFpiVmRBZUxFYWVpNUxXOUFldDJ2aXFRbGY5WnR4a1p3Nk1cL3RCOEtVUjNcL2NxXC9VQ1FXV205UDdkaUlzNVRSMDVEZVlTU1J2MVV2M2s9IiwibWFjIjoiMmE0NjU1NWQ0MDBmYjFjYmI5NTg4ZGE0NGQ0MzgzNDVkZGI0NTE0ZWE0OWExN2E5YjI5MGExOTA1MjlkOTc5MiJ9
eyJpdiI6IjBIUFdhZTZBU0gzWjlWcXkzR1hoYUE9PSIsInZhbHVlIjoiVVRDbFVPdHNlbUxqKzNidFhCY2xrQ1RBeVwvUWxITE1yM1RLeUhDV2k5R2dKY3h2T3JjOEx1cXNpYkxrVk0zdmYiLCJtYWMiOiI0NmQ0YmZhMzMyNjFiNTkxNWRhZmVjZjdiNDE1YjRlYTE0Zjk4MzkyMTZkYzY3ZTYxMmE1NWVlOTI3NTkzMGYzIn0=
eyJpdiI6IlZacFBiQkVXaVFxSUJGaERSQmFvcVE9PSIsInZhbHVlIjoickxMN1c1aDArXC9KbkozcjBKRzg3eURxN3dLeEFjcWY2WGRYSFZPSFhNdnlpOTM2OTBEK1UzdzhcL1JWN2xWMDlPS0VhZkI2cElhYU5uMHlDKzRJZkZYbXltN1ZcL0trbkkwanVrWkpZeU5PMlFMcjU2Z2Z3c0JpT1hTS3pQeHk3SFVBblFPMkNrVmp5UVBwdUJ2Q0RlUXdLYlkrdjRzc3NUSUhBdDJtZEJ4a1NrPSIsIm1hYyI6IjE3NzkyYTFjYTMzOWNmMjAxYWY2ZjAwZjZhMzBlM2FmZmUxYzM5NjBmZDRjZjhlNzNjNGU0MjBhODQ4YmY5NjgifQ==

“Mẹ, tại sao ông nội lại cho con nhiều cổ phần như vậy? Như này cũng quá nhiều rồi.”
Advertisement
';
Advertisement