Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
“Khuê Khuê, anh biết.”

Lục Kiến Thành vội vàng bắt lấy tay cô, gắt gao nắm chặt.

Không hiểu sao lần này, trong lòng anh lại có một cảm giác mãnh liệt.

Anh luôn cảm thấy mình không thể giữ được Khuê Khuê nữa, cô giống như đang dần rời xa anh.

“Không, anh không biết.”

Không nhịn được nữa, Nam Khuê nâng cao âm điệu, giọng nói tràn ngập tủi thân nhìn về phía anh.

“Lục Kiến Thành, thứ em muốn không phải là lời hứa hay lời đảm bảo của anh, thứ em muốn là sự tin tưởng của anh, là kiểu cho dù cả thế giới đều bỏ rơi em, đều không tin tưởng em, nhưng anh vẫn sẽ đứng về phía em vô điều kiện, tin tưởng tất cả những gì em nói.”

“Đáng tiếc, anh căn bản không làm được.”

“Em đã nói nhiều lần rằng giữa em và Quý Dạ Bạch không có gì cả, chưa hề phát sinh quan hệ gì hết, nhưng anh chưa từng tin tưởng lời em nói. Anh đã sớm nhận định đứa bé là con của anh ta, thậm chí bảo em bỏ đứa bé, anh có biết lúc đó em thương tâm, em đau khổ thế nào không? ”

“Trước đây khi còn trẻ, em luôn cảm thấy chỉ cần hai người có tình yêu là đủ, em cũng ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần hai người tâm đầu ý hợp, thì nhất định sẽ sống hạnh phúc với nhau đến bạc đầu.”

“Nhưng giờ em mới biết là mình đã sai, mọi thứ đều sai. Hai người ở bên nhau không những phải có tình yêu, mà còn phải có sự thấu hiểu và tin tưởng. Cứ cho là lần này anh cưỡng ép chính mình tin em đi, nhưng sau đó thì sao? Chuyện này vẫn sẽ luôn là cái gai trong tim anh, chỉ cần anh nhớ đến, cái gai đó sẽ lại đâm vào tim anh, làm anh đau, mà như vậy, anh sẽ không có cách nào buông bỏ được.”

Nghe những lời cô nói, Lục Kiến Thành cảm thấy vô cùng khó chịu.
Advertisement

Anh đưa tay ôm Nam Khuê vào lòng, điên cuồng hối hận: “Anh xin lỗi, Khuê Khuê, anh sai rồi.”

Nam Khuê đẩy anh ra, đồng thời lắc đầu cười.

“Lục Kiến Thành, không cần đâu, có một số việc đã quá muộn rồi, giữa chúng ta đã có rạn nứt rồi.”

“Trước đây, khi chúng ta chia tay, em luôn điên cuồng khóc lóc, em còn nghĩ lần này mình cũng sẽ khóc đến mờ mịt trời đất, nhưng em sai rồi, lúc này em thấy cực kỳ bình tĩnh. Có lẽ là do chúng ta không hợp, trước kia không có tình yêu, bây giờ khi đã có tình yêu rồi thì lại mất đi sự tin tưởng.”

“Cho nên, chúng ta hãy rời ra nhau một thời gian đi.”

Nói xong Nam Khuê đứng dậy đi ra ngoài.

Lục Kiến Thành từ phía sau ôm lấy cô vào lòng: “Khuê Khuê, đừng đi, đừng đi mà.”

“Anh không muốn rời ra, anh cũng không muốn em bình tĩnh, nếu em tức giận có thể đánh anh, mắng anh, cũng có thể trừng phạt anh, thế nào cũng được hết, nhưng đừng rời xa anh.”
Advertisement

“Buông ra đi, em phải về nhà rồi.” Giọng nói của Nam Khuê bình tĩnh, gần như không có chút gợn sóng.

Lục Kiến Thành đương nhiên không muốn buông tay, nhưng cho dù ôm chặt cô vào lòng, anh vẫn cảm thấy mình đang ở rất xa, rất xa cô.

Anh luôn cảm thấy bây giờ cô giống như một làn khói xanh, gió thổi, cô cũng sẽ bay đi mất.

Mà anh căn bản không thể ôm được cô nữa.

Nam Khuê không phản kháng lại, Lục Kiến Thành muốn ôm cô vẫn để anh ôm.

Dù sao lúc anh ôm mệt rồi cũng sẽ buông cô ra thôi.

“Khuê Khuê, em đừng im lặng như vậy, cũng đừng không để ý đến anh như thế.”

“Em nói gì đó với anh đi được không?”

Lục Kiến Thành kề sát tai cô.

Nhưng Nam Khuê vẫn chỉ đứng yên mà không có bất kỳ phản ứng nào.

Cô không cự tuyệt, nhưng cũng không có bất kỳ hành động nào đáp lại anh.

Hai người cũng không nhớ rõ họ đã đứng bao lâu, Nam Khuê cảm thấy toàn thân mình đã cứng đờ rồi.

Đột nhiên, cô cảm thấy ấm ấm ở cổ, như thể có nước gì đó rơi xuống.

Qua một lát sau, sự ấm áp đó đã thay bằng sự lạnh lẽo..

Ngay sau đó, cô mới phản ứng lại.

Thứ gọi là nước ấy không phải gì khác mà chính là nước mắt, là nước mắt của anh.

Cho nên anh đang khóc sao?

Vì cô muốn rời đi nên anh khóc sao?

Trong nháy mắt, đầu Nam Khuê trở nên hỗn độn.

Trước đó, cô đã nghĩ anh sẽ dùng một ngàn, một vạn cách để thể hiện sự hối hận của mình, để giữ cô lại.

Cô nghĩ rằng anh sẽ sử dụng những biện pháp cứng rắn;

Cô nghĩ rằng anh sẽ không quan tâm đến cô và ép buộc cô;

Cô còn tưởng rằng anh sẽ không ngừng hối hận và xin lỗi, sau đó hứa hẹn.

Nhưng mà cô chưa bao giờ nghĩ anh sẽ ôm cô như vậy, sau đó âm thầm rơi nước mắt phía sau cô.

Người ta nói đàn ông không dễ khóc.

Anh cứ rơi nước mắt như vậy, một câu cũng không nói, cho nên nhất định sẽ rất khó chịu, sẽ rất đau lòng!

Đường đường là một người đàn ông hào hoa như anh, bây giờ lại thâm tình chảy nước mắt vì mình, sao cô có thể thờ ơ được?

Nam Khuê thừa nhận rằng cô đã mềm lòng.

Cũng đã đau lòng.

Nước mắt của anh như giọt sáp chảy trong lòng khiến cô cực kỳ khó chịu.

Nhưng mà cô cũng không thể mềm lòng.

Bởi vì sự ngờ vực của anh thực sự đã làm tổn thương cô.

Không nhớ đã qua bao lâu.

Đột nhiên, eo được nới lỏng.

Ngay sau đó, Lục Kiến Thành buông tay ra, rũ thẳng tay xuống.

Anh tiến lên nhìn về phía Nam Khuê, cuối cùng thỏa hiệp, nhẹ nhàng nói: “Được, anh sẽ bảo Lâm Tiêu đưa em về.”

“Em còn đang mang thai, không được thức khuya, đi ngủ sớm đi, đừng buồn, cũng đừng khóc, được không?”

Anh không dám tự mình đưa cô đi.

Xin hãy tha thứ cho anh, anh thật sự không thể đưa người con gái mình yêu nhất rời đi.

Cúng không có cách nào nhìn bóng dáng cô ngày một rời xa, càng ngày càng xa anh.

Cho nên anh chỉ có thể bảo Lâm Tiêu đưa cô đi.

“Được, cảm ơn anh!”

Nói xong, Nam Khuê nhanh chóng xoay người.

Bởi vì nếu cô nhìn anh thêm lần nữa, cô sẽ lại mềm lòng, sẽ lại luyến tiếc.

Cô vừa mở cửa định bước ra ngoài, giọng nói của Lục Kiến Thành đã vang lên sau lưng cô: “Khuê Khuê, anh sẽ làm theo ý em, anh sẽ để em về nhà.”

“Nhưng có một điều anh muốn nói với em, dù thế nào đi nữa, anh cũng sẽ không bao giờ đồng ý ly hôn, mặc kệ là bao lâu nữa em mới tha thứ cho anh thì anh cũng sẽ chờ em.”

Cho đến khi cô bằng lòng tha thứ cho anh,

Đợi đến một ngày cô hồi tâm chuyển ý.

Khi Nam Khuê ra ngoài, Lâm Tiêu đã đợi sẵn.

Cô vừa lên xe đã thấy rất ấm áp, chắc hẳn là điều hòa vẫn luôn được bật.

“Lâm Tiêu, cậu đến khi nào vậy?” Nam Khuê hơi kinh ngạc, sao cậu ấy lại ở đây suốt vậy?

“Tổng giám đốc Lục nói đã làm cô tức giận, hôm nay có lẽ cô sẽ không ở lại đây, sẽ khăng khăng muốn về nhà, cho nên đã sớm bảo tôi ở bên ngoài đợi, anh ấy sợ cô lạnh nên bảo tôi bật điều hòa lên chờ cô.”
eyJpdiI6Ik50R0l2b1wvWnM1aEJtU2xPWFZkQnp3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjMxODRzZ3BaVGFtNXB2VjZxRHdIMmhGNXJKR0trZ3N1Vm5BQmE0NlozTFE0V2w3dmkxWUtcL3ZtT2pCQkpmeHR3IiwibWFjIjoiYTljMWMxODk5ZWIyZTE3MGI3YjMyMWE5N2UwMDlhN2NkODc2NmUwODRmY2ViZDhmN2FlZWFlZDNhNTk4MDMyZSJ9
eyJpdiI6IjhGTWxLNG00XC8xbWVUZ3F6d3BRR3Z3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImptaU9oZlpSemxBQkVVTEtrRkpoY3VLVSt6S3owUjVMNGNGandPRmgyMktBYmFGT3NOWkZFZ20zYUlLcW1TVjdPT1JcL090VUpNdkhcL1dcL2dQM1M3enFJV0t2NkE1K0JabXBvMWFMMWlxOE9zWTF6TzczUitlNkJUXC9EOXpEeTN0SFFNZ0xsWXpUa2FNWnNPeVwvWm9MenpvR3VSOVRGeXRzUUpDK1hmYjVrU3EzSTZcL1wveWJ3T3hKc21tWGswb21DcG8iLCJtYWMiOiI5NzljZDg0NzZkODFiOTJmOWMwOTMzMzBlYTUzYTQ4MDUyMTNjZTI4ODdhZjFhMDE5NjFjODBjZTBiOTQyNTM0In0=
eyJpdiI6IjM5VEFNZXVCWkRPbVY5QkREV3VRMVE9PSIsInZhbHVlIjoiMUtZd3ZScW0wcEh4RGVSM3Y1XC9VRWV1OGpMRlducVNJMWhRaUJrQkVPazk4dU1HckpONHhCRGh5VkFuM2NWaloiLCJtYWMiOiI1OWExYzc3ZjY0ZGRiNmVjMWI5MDdjNTdkNjlkNDlmOTU4ODM0MDBlOGNjYmQxNWU3MjE2MjIwNzJhYzIxNGU4In0=
eyJpdiI6InJDS3VpMzJkOTZ0eWdvb0lkbXdkRlE9PSIsInZhbHVlIjoiNm5iaDBmQ3hZZGgzRlYxYkRhUE1lakRBNisxSU5NcmZLeGlwRDM1ZElWZ08yd3BndmN4Vm9ySklpMDQzRElCRGsybHY0NjBDTURIdEFDRWRTNGFDbjBHd1d4c2RFVXRLTUxHbjlCNlJyYVlOV29VWkhzQ2hDNnBkK0VHbmpQR2xkY3B2S3VnTFZ2Z0hPbU1iQ0Zyc0RuNlNJZXdVVGdzTWNrVDJjeVZoT2pqWE1Pem9KVjA4XC9VVU9ZUU9QMk9JMCIsIm1hYyI6IjhiMjE3MmNkMDJjNjM2ZTJhYTQ5ZjhlNmIyOThjNjA3ZGRjODgzMTA5YTFkMjUwYzhiNWYxYWIxNGZjNzQxNjUifQ==
eyJpdiI6Im8xVWhjd1NJNGpnZVZaMk1nZ2JWQWc9PSIsInZhbHVlIjoiQVJrQkxZYkJGVVR3cG1tSDJKWHUyVVwvYnpcL0E3YnVaNnorYjJTMmFDK1FJZnZCbTA3Z2ludDhTeHgrM3ZYUTdDIiwibWFjIjoiZWU1MTgwYTk4MTg2YmUxMTZkMjliMjU4ZGYzNmFmNjBkYTlhMjc0MzVjYzI0ZWQ3Mzg5ZGNkMDQ0NWU2YWJlNSJ9
eyJpdiI6InZTQVpjWjNzb3crR1hXWmlvYzVzVlE9PSIsInZhbHVlIjoibU01ek5GQkk2bCtHblpGYU02cDNXXC9RVThzbnF1TXkxMmgzNHRzOG5NSFYzb2dYcTAzMlJkNkxOS0RYQVppXC9TRFNcL1FmeTBwYm5KQTJwN3lwcHY1eCtwR2dQbG1wQTRESTQxQU5GSzlOT1hQbFkyQVRxV2lpMXVzbFJXQmpIYkN0dGpJWDJnK3l6RExBUDJpb3N3N2hIWnBSZ3FocFRLbXFzUmorV3U4cU5jT0xxMnZ5QXV2eVMrMlpcLzRZVGMrNCt0eTlPblJsZEdSUDdWdXA2eVdyUThjZm4xWjl0TzF0M0FmRXY2Y3A5TURXZEhQUXo0azQ2Tml4OXNVK3JcL2pkS25uSDgzWkZDaUZ2dVwvcnV4WWcxbG1xUlArbWF1d2VxbGtIQSsrTEtldXM9IiwibWFjIjoiODIyMThkODRkNDJhZDVjODNiM2YyN2VmNzZmMWI5MGFlNWYwYmUwNzI5YThhZTZlMzRiOGIxZmRkNmQ1ZDFjNCJ9
eyJpdiI6IjBqenVIRDE5ZytxN3lOcjVvaUU5SHc9PSIsInZhbHVlIjoiRXRzeVFGcEFzT244YnllMFY1WWdrTStWMWlWTnEwZk94a0UweVpHYkpKY1MydmhZVFRnMnNzY1hRdEdJTEFLMiIsIm1hYyI6IjI4NGIxNmI2NGM0YzAwNWMwMGQ1ODEwZjc5MzExM2UwZDIwYjcyZWY2OWFiNGM3MTBkMGE4Yjc5YjAxNjBlZTEifQ==
eyJpdiI6IlpSTHhTVDBzZDA5b2pcL3N4V3hXTU1RPT0iLCJ2YWx1ZSI6InZ3SXg3Y2lnRjZhOEsweVVQbDVBTUQrS2hJcVhpMkgwNUxxSGxaaElOdWRcL1g2dHpIODNFSEhpcXRWYWNYUk03NmZkbUJEd1FWaVRkNzVqSU5iM0FtaktCT28rbGpaZm5qaFdpRGRNUkxpcFlmanhSUkUzdnZvWXhIYmNFTjB4ZEpscDB0aUpIeUs4aG5CSEVTREZuZFBHTnRNRkJUREVEbVVoelwvbFBjNHNqaTFjeFZ4XC9TUVdrYTV0cFZqeTNTNFwvYlc1Yjg1SWNSamg0QzFTbU5zcEpJU0JwSlJ1Y3psNktQRStORTFaTFZXT1gxVDg1aTVRbVlZbGhkbDAzQlZxNmY0QXgyUFU2SlRoK09aOGpHNGF5NnpTbUdvMlJ1Vk5SRUhWbXdsY2VpND0iLCJtYWMiOiI4ZWFhMWJjMDNkOThlMWIxZjMzMDhhMzVmYTcyZGQ1MzQ5YWFlODlkYzllZGM3OTlhZTZiZDI1Yzc2YmM1ZDhmIn0=
eyJpdiI6Im5KQVZEM1FPdFwveElETDVoM0hodml3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImlLcUk0V3pmV2ZHR3FYVmxtb1A1aEJvOG04amVPYWszTjlkenVmdFwvb0RsN1wvclJ1Rm56RGVkeUpoZXVYUjVIWSIsIm1hYyI6ImZhMzllNDcxZTViYTcwNWIwYmEyNjkzZjAyMDEyMjczNmI5YWYxMzAzMTQ4M2NiZTU4OWQ5ZTk0N2JkNDhmMzIifQ==
eyJpdiI6IkR5cVVZc1wvTk9kSUIzc2IydHBWV3FRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5LMzdreWxwc1U5Z0R3UzBpRkFvOFFGY2c4Z2FSWEpTQUJJeG14YUFcL1lqbkdRbGNpQm1DXC9vbXpDZWgzWlpQSlI5RmtFYmpYdTFrUTdGNEVTUWQwWE1LVURxZnp1TjJURWVSQ01aVndQczdcL0Z6dktrM2wzcThNRWVcLzRlMFFNUVVnZGpNd1JQaDhSUVQ0VHhEUzJHQ01EeFJiQTR5T2k1QkZNRnp1Wm4rMFFUbjMwXC9LK20zM2syQ1N2QWRlVm5hWHREOVdJMEhEZU54TGJHODQwMERJc24wT1B4dE80ZHhHeEg4UTljY215d0tNMVh1K1FMXC9TTjdKTmNib21kRG8rdlBZUnJZQzdKTjhZTXRhOEY5SnFMUzRkS29WdFZ6RjRmOTVyT2VQdTVEMUxqbm5qakFjZ3d6SFwvdWE3NFNPXC9nVlN0YllXYmxsQ0xxZDhmZ3V1NWZkd3lDN20yV2VLZDl4QlpIckdPYzFsb1NLSlo0ZVAzZWVaNW1hS2xYaWw0eW5JenF1bTJnSWV4eGlqV2gwMkc1RjJvYnBcL0dhYTVaWmkxSmMyckhhaVY4cEdwUXd6STUrUUtLZ1JuSk1pOXFpVFZiaVQxS09zVWhOOEo2WGdJaXNmTTVBalpjTU9jTGZmVk0rYlY5S3hJTDhIcVAzelwvU2M0RnNcL05ZNkJhdmEwUXY3bGxzMTU2cVo0QnlieXNlR3JXZXFGSWR1NnpxcTc2bjRzMm5QaDhnekkxb0lvTnJ3c09mUkpoWlwvT1kzNFF6UXBhZUZ1WGpPcGVURXRsYWt2V2ttRDYyN2FiaHVaWXl4QXFkWnhkQjh0UFRxMzJ2aWgralJDU0ltWTRMeGRhdEhmb1FpVW8xSVFTVjVJUjRkXC9UaDVXRjdGOXgzcDI5a1VwWE1Ua2pCdz0iLCJtYWMiOiIyOGMwM2E5OTQ1MzJkNzdmODJmMGNkYTNlOWM3OGQ2MzBhN2ZlNDIxZWJjYjIzMDliY2MxMmI0MjM2NWQzNGUzIn0=
eyJpdiI6IjIyZFwvbXdtOEU2eE8xNW1zeVVtRXF3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkJvbEdQR1ZwSFN4Ym9Nc3Nka3cxUmVRUEFuVjJGYXB6dWg5RENQcmNRN2pLV3BxWThaZ1oxQk00SmZQUVhidlciLCJtYWMiOiI0MzhiYzFkMDhmZWYzMWMyZWJkZTRiYTA0MTQ5YzNhNzdiODc0ODhjOTk4NjMzYTRjNzc0YmYxYTdmMGM4OWJkIn0=
eyJpdiI6InNmTlVXSEx5M3JGY09DXC9wRGJveHhnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjI0SnVlOHJhVnRpY3hhMytGNWp3cFFYOU5HOThpYnlGNG45RitGVXowXC9sMVVBZVJkdTZEVkhtWGVueVM3MFdSS0NCNnEwY3lTRmdJVnQ0K08wbVVUa2hENm02emd0a2JiY2hlNmlXUkh1NGxxUTdnOHZVZ1Zrck1hZTFIT1BLMENMNURPMFVISEoxbVNNcFcrSXVtM3VVOVwvTFpKRUkwdDExQ2FoVmc3eW9hM0JaV0x3TWloNk9qdzNRaFkwWXNLd3lsUXdIWlR4WEVLY2REeFVqZkFYSm0xVng3K0FwNzRjaGlOWWhVM1dvbE5KMXZ0VUd4RFJnNk9jRmZQRkpTdTdBaFVqNVBCT2pVcFE1Q2k0ZEhONmxHZ2tqQnZ1UmhlazRaSjlXaGRCTFRRMGxFSzVCTGxLQUlHRFJzcVNieTA2ckpiYXYxZCthMmlYSnJ1VGFERDkraWo5Q0dcL1hoOThvNDlyZ0FuTTNhUGl4aVprdUg5VUNHK0YzcVpCbEZjVzNuekVJcnRpTDFnMWV3SDU4azl5aFhKYXVmSjNDYWxzNURQSGtmdUpERnUwa0ZMSWFJNUxqSm8weHk3Mlg4YnlrVSswdEdiaUhHT3d2dDljb3lidDNZZnJ0UngyUHNITE8xK1ZhcnVtQXZySGpyaXFJUkl0VDNyb2FQNUI2NERrWHdWeW45bDFRMVIxQUdWOUV1cDh6YjBWbmVOYmNtMEJoQjNtSzdzbmRQVT0iLCJtYWMiOiJlNmY5MzA1YzI4YzEyYTJiNDQxMWI5N2VlZGRhZmRjMTgyNDk0ZmY0ZDY3NGZiMjgyODc2ZDNjMmQxMDQxM2FjIn0=
eyJpdiI6IkFvM3JhS280RnJkazR0bU5GMXVyU0E9PSIsInZhbHVlIjoiOEtydGhvM2hpVnYzVWxwWTl4UDZDTk9ReGNXUGxcL1lScldZdzF2c3I4YzhqdTZNNzNtTThFMU9zMUVPMjJPbFgiLCJtYWMiOiI2ZDgwNWFiZmNmZGJlZjJhZjM3NjQyMDkxNjNmZWRkZTA3ZWVmZmEwZDg4MTA0MTRhNDU5Yjk2ZDc1ODI3M2FhIn0=
eyJpdiI6InJpY2haWjN6U2Q4eEQySFBIOGludFE9PSIsInZhbHVlIjoiUk8wTXJ3SFlpQU5YMGRvR0luck5OaHppWTlKT3pyOWxTY01RbVhUZmtKYVZoY0t1T09RbjE0cVJZSm94RGN1NEJnNkhERkw1WjdFMUpBWWF5TU9YUGdKeStsN0FoRE1uR1FIRGNqUjZETWFXVnBuXC96ZWNpVExxTThOSzR0d1lQbkRnRjUxMHp0OGErSG5MWm5UUTZZUG5tMXBCT3pTUlwvMTZDTmJVMWFVWGlRXC9wTFErVFNtRG9pb0Q3aEtcL1IwaU1FU3FadHVLQTZ5Um1sWUROMmpcL0haelwvVTVlclhObXVLTXlYaWh0SEcxd1FadEFyUlNYZjgxXC9FdnhoSHFzR0dCY3cyTk55V0JUQ3JOZ01aTlNSb1lWQTlac2Ztd3c2eWtoRzdlNTZOdTJNRFppYmF0UjRMbTRQQndDVFdGK0p1RUxnRHpMOEpZd1NhV2lPRFNxRDJmdz09IiwibWFjIjoiZDhiNDAzNGYwMzEzODYxOGRlMzI2YWIxNDBkYzliNzExMWZkN2I5NjYzODYzMmIzMmMzZWEzMWRlOGY1NjdmNSJ9

“Cô Nam Khuê, chúng ta đều là người thường, đều không phải thánh nhân, chúng ta đều có cảm xúc và ham muốn, cũng có những lúc phán đoán sai lầm. Nếu như cô thử đổi lại vị trí rồi suy nghĩ, có lẽ sẽ không trách tổng giám đốc Lục nhiều như vậy nữa.”
Advertisement
';
Advertisement