Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
“Một nhà bốn người?”

Nghe thấy lời anh nói, Nam Khuê thầm thì nhẩm lại.

Lục Kiến Thành nắm chặt tay cô thêm một chút: “Ừ, một nhà bốn người, em, anh, còn có hai đứa bé.”

Nam Khuê quay người, hai mắt lấp lánh ánh nước nhìn anh, cả người trở nên kích động: “Anh…? Anh thật sự tin tưởng em rồi?”

“Xin lỗi Khuê Khuê, anh không nên nghi ngờ em.” Dứt lời, anh kéo Nam Khuê vào lòng ôm lấy thật chặt.

Cảm nhận được độ ấm trên người anh, ngửi được mùi hương quen thuộc, lúc này cuối cùng Nam Khuê cũng cảm thấy yên ổn vô cùng.

Trên con đường này tràn đầy sự trắc trở, nhưng bây giờ họ vẫn còn có thể nắm lấy tay đối phương đã là sự may mắn vô cùng.

Đều cùng là phụ nữ, nghĩ tới cô gái trong video, Nam Khuê không khỏi có chút đồng tình. “Đúng rồi, sao anh lại tìm thấy cô ấy vậy?” Nhắc tới cô gái đó, trong lòng Nam Khuê tràn đầy hoài nghi.

“Muốn tìm một người không có một chút tin tức nào đúng là có chút khó khăn, thế nên anh phải tốn chút thời gian, may là kết quả cũng khá tốt.”
Advertisement

“Nhưng mà chuyện thế này đối với một cô gái cũng rất kinh khủng, sao cô ấy lại bằng lòng đứng ra làm chứng vậy?” Nam Khuê vẫn còn nghi ngờ.

“Cô ta sống trong gia đình đơn thân, có một em trai bị suy thận, trong nhà cực kỳ nghèo, lúc đầu Hạ Nhu dùng tiền mua chuộc cô ta, anh đưa cho cô ta gấp đôi tiền rồi nói đã giúp em trai cô ta tìm được thận phù hợp, điều kiện là cô ta bằng lòng trả trong sạch cho em.”

Nghe Lục Kiến Thành giải thích xong, Nam Khuê thở dài một hơi. Quả thật ở tình huống đó, gần như không có ai có thể từ chối.

Bởi vì chuyện phải làm cho sáng tỏ này, cổ phiếu của công ty cũng có chuyển biến tốt. Nhưng tình hình vẫn không quá lạc quan.Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Bởi vì thân phận của Quý Dạ Bạch đã gây ra phong ba bão táp ở công ty, hơn nữa trước khi anh ta công khai thân phận đã liên hệ với các cổ đông nhỏ để thu mua lại rất nhiều cổ phần của họ.

Không chỉ như thế, anh ta còn hợp tác với mấy đại cổ đông của công ty.
Advertisement

Công ty Lục gia lớn như vậy, lâu nay vẫn diễn ra đủ loại các cuộc âm thầm tranh giành, không ai muốn để vuột mất cơ hội ngàn năm có một như vậy.

Mà Quý Dạ Bạch xuất hiện vừa vặn cho bọn họ một thời cơ tuyệt vời. Ngày họp hội đồng quản trị đó, Quý Dạ Bạch trực tiếp xông vào phòng họp.

Tuy có rất nhiều bảo vệ ngăn cản nhưng anh ta làm theo ý mình mà xông vào. Càng quan trọng hơn là quả thật anh ta nắm giữ đáng kể số cổ phần của Lục thị.

Vào ngày họp hội đồng quản trị hôm đó, Quý Dạ Bạch được bầu làm tổng giám đốc công ty. Mà cũng là ngày Lục Kiến Thành bắt đầu đi sớm về muộn.

Nhưng so với thời gian trước vẫn tốt hơn, ít nhất dù muộn đến đâu, mỗi ngày anh đều có thể về nhà nghỉ ngơi cùng Nam Khuê.

Nghỉ dưỡng vài ngày, sức khoẻ của Nam Khuê cũng hồi phục lại khá nhiều. Hơn nữa, cô được hai bác Chu chăm sóc rất tốt, tình trạng cũng khá lên rất nhiều. Ngay cả làn da cũng trở nên hồng hào hơn.

Tình trạng thai nghén cũng giảm bớt đi nhiều.

Những ngày này, tâm trạng Nam Khuê rất tốt.

Khi ăn bữa sáng đúng lúc cô nhìn thấy trứng gà, nhớ lại lúc trước ai đó vẫn luôn muốn ăn bánh ngọt mà cô làm. Thế nên Lục Kiến Thành vừa đến công ty, cô liền bảo bác gái Chu giúp cô chuẩn bị nguyên liệu làm bánh.

Bác Chu đương nhiên là không yên tâm, sợ cô bị mệt. “Thiếu phu nhân, vẫn là để tôi làm đi, cô đi nằm nghỉ một lát, hoặc là uống trà, đọc sách đều được.”

“Không sao đâu bác Chu, cháu cũng không có yếu đuối như vậy, hơn nữa bác sĩ cũng nói vận động thích hợp rất tốt cho em bé. Khẩu vị ăn bánh kem của Kiến Thành cũng rất kén chọn, quá ngọt thì anh ấy thấy ngấy, quá nhạt thì lại thấy không có vị gì.”

Vẻ mặt bác Chu vẫn lộ ra vẻ lo lắng. Nam Khuê chỉ có thể cười an ủi: “Bác Chu, thật sự không cần lo lắng cho cháu, mấy hôm nay cháu nghỉ ngơi đủ rồi, cả người đều sắp dính cả lên giường rồi, cháu cũng cần vận động một chút mà.”

Cô giải thích thêm một chút, bác gái Chu mới yên tâm, chẳng qua vẫn để một người lại giúp đỡ Nam Khuê.

Bận rộn suốt mấy tiếng đồng hồ, lúc Nam Khuê làm bánh kem xong đã là buổi trưa rồi. Thế nên cô liền gói vài món ăn lại, chuẩn bị mang đến công ty cho Lục Kiến Thành.

Đương nhiên quan trọng nhất là cô muốn cho anh một bất ngờ.

Lúc xách đồ lên thanh máy, trong lòng Nam Khuê lại đập rộn ràng một cách bất ngờ, cũng trở nên căng thẳng lên nhiều.

Nhưng vừa nghĩ đến lát nữa sẽ gặp được anh, trong nháy mắt cô lại cảm thấy trong tim tràn ngập ngọt ngào và chờ đợi. Khoé môi cũng hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

Bởi vì cánh cửa đang khép hờ, Nam Khuê cũng không nghĩ nhiều mà trực tiếp bước vào.

Tuy nhiên khi vừa đẩy cửa ra thì đột nhiên cô thấy một cô gái như hoa như ngọc đang giữ lấy cánh tay Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành gần như ngay lập tức gạt tay cô gái kia ra, đồng thời nghiêm túc nói: “Tư Vũ, đừng có như vậy, tôi đã nói rồi, tôi có…”

Lời vừa nói được một nửa, đột nhiên anh cảm thấy không khí xung quanh có chút không đúng.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, bỗng nhiên lại nhìn thấy Nam Khuê đang cầm đồ đứng ở cửa.

Giây phút đó, trái tim Lục Kiến Thành đập kịch liệt. Tiếp sau đó, là một sự hoảng loạn cực kỳ.

Anh bước những bước dài, trực tiếp đi đến bên cạnh Nam Khuê, một tay xách lấy đồ trên tay cô, một tay nắm lấy tay cô.

“Sao qua đây là không báo trước cho anh?”

“Vốn dĩ muốn cho anh một bất ngờ.” Nam Khuê nói.

Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô đi về phía Lâm Tư Vũ, thấp giọng nghiêm túc nói: “Đúng lúc giới thiệu cho cô biết, vị hôn thê của tôi, Nam Khuê.”

Ai mà biết Lâm Tư Vũ vừa nghe thì lập tức che miệng, vẻ mặt ngạc nhiên: “Nam Khuê? Cái tên này? Có lẽ nào cô chính là người trong video…”

“Tư Vũ?” lời phía sau cô ta còn chưa nói hết, Lục Kiến Thành đã đoán ra, bỗng nhiên quát lớn.

“Hung dữ cái gì, tôi không nói là được rồi.”

“Chú ý thân phận của mình, cũng chú ý chừng mực, rất nhiều chuyện đã làm sáng tỏ rồi, tôi không hy vọng lại nghe thấy người nào phao tin nữa.”

Lâm Tư Vũ không vui bĩu môi: “Được rồi, nếu trong lòng anh đã có người rồi, vậy thì tôi đi đây.”

Sau khi cô ta đi, Lục Kiến Thành lập tức kéo Nam Khuê về bên cạnh, đồng thời nhìn hộp trong tay: “Mang cơm trưa đến cho anh sao?”

“Còn có thứ khác nữa, anh đoán xem.”

“Em nói như vậy anh lại càng nóng lòng không đợi được.”

Khi mở hết các hộp ra, nhìn thấy miếng bánh xinh xắn trong hộp, Lục Kiến Thành cũng cảm thấy trong lòng mềm nhũn.

“Sao lại muốn làm bánh ngọt cho anh?”
eyJpdiI6Iit3YTlyXC9lM3RUTmVaMTRYbFZvM2h3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImJBNWgzUUZZNFhUZzNadHBQSWV2WENZckk5Tk5jdzEwdlVVQ3VyVjZMc0F6VVlaOGowRjZkSXhRaFR4XC9NM0lqIiwibWFjIjoiMTVhMzgzMGUwMWQ2ZTQ5NzI0YjVlZDllNDBjYmVhYTA1ZWFmYThhMzgzYjU4OTdkZWU5NGMyZmYwZTNhMTAwNCJ9
eyJpdiI6Ikp4MzJtQVlsd1F1NVZwUW1Ta3hLYnc9PSIsInZhbHVlIjoiXC85bk5tWXU2REpOeTlEVkVMbWhSN3VicVhcLzFMWXBqUnZnSGdXUGJBZEp4NUJGKzh6d0JObURlNTlLY01iQ0MyelFIRkREdDVkZ3ZGN2EzeWtVQ05iNmhkbGRLN0ZYa1A0c1MySjJMMjRzNDdJZm9FMjBVT1MzWVFjUCtxRzkxd25OaGJQWlprZ05GQ00ybGVyZE14a3JrN0c2RUtndGt4clA4OFNPV0cxcEx2bHlKbXFpZUhQWE9pXC82K0RCcThNakJcL2xhNk5KKzBac3BORFZyYzhVV2Y0RnloRDBWYmVJb3hjMGs4K0MwMitlSWdIeXY5WFwvN1hMNjBhTU11bXJmIiwibWFjIjoiYmIzZTc1YmQ5NWQ1YWZkYjQ4NDJjNWYwMGZhY2I0NDYyZTg0NGU1NTkxZjZlMzM4ZThhNTVhNTNlODY3MWVhNyJ9
eyJpdiI6Imlpa2djYitkOXBKVWtXOGROVFEzbWc9PSIsInZhbHVlIjoiODB4Nkg3R1lLK0hhTlJOdjE5RU1oVWU3WExxRlBxaHlwa2lDREhaXC9ZcUhKMXF5djdMa1dpaTYxNHBSM2pUVkkiLCJtYWMiOiJlOTlhNjMwNTQ2MDcxZmM3OGMzMDQ0YTE3M2FmZGQxMDM2MWE5ZTI2YTQyODc3ZDBkZThjZjVlNzljNjY2YWE0In0=
eyJpdiI6IkpGamo3cTkrczBnWFdkcWx4TkZOVkE9PSIsInZhbHVlIjoiXC8yMEw2MmRDMXQzcDNWdFhvRFc3YU0wVlN2VkI2MHBQOXFlYW1cL3lIZGJqWG5HYjNDbTJxOXF4dzNxd2JQWkZwcE5YMm5nUWhERU5Cd3BzVm9aVlhndzRNZElISXFNcTczUFhDNDc4NnJOeTJ3bjlCbXpSeGppSHVNWDA3OWhUQUgrT25uVU10d2ZmTE5FNk5oWExqM0F2K1wveXE2eElPdWt1T2p1N09CeDBPSVNSTXlieitPODN6QXlLN1JtdU9FUVl3ZmxvR1ptalp4ekxUR0cwY1JVZ040UEpQQUZxMU41OWNZM1AyOCtER09RclppR0xVUHNcL2g5dmpKdDNlS3prV0FDVVh4bm1zZ1kyakhcL2dCSHc2aUlaSW1rdXkwc3M2SFwvbGJ4RCtRNmNJOWVwaXJEQzRwd1A3Z05cLzBnVFMxIiwibWFjIjoiYTNmYmFjNzYzOWRhN2U2MDk4OGNmZWQyMTRkZTM0YWY5YzdhNzUzZjk5YmY2NjI2NTMwMzVjZWRhZTE0MDg1OCJ9
eyJpdiI6ImwrdVh6RW1LbXE5cXN3RGFUN0t2bFE9PSIsInZhbHVlIjoiRldcL1Bkenp4NG9sTHQxazZxMUdhcUNJMVM4QXQ5RG1MUmZMXC9vV2lyM3ptajdHNmlaaklneFFJZlRNZFZVeTN4IiwibWFjIjoiN2Q0ODRmZmZlNjViMzQzZjU4Yzk5Mjg1ZDliOGQ0ZDAyMDc4OWJjZTAxNDFiYzY2MTZiNjkzNmZmNmE3NDkzYSJ9
eyJpdiI6Ijh2ZEJKZ1dRbzJ5Q2s4endBNjQ5QVE9PSIsInZhbHVlIjoiNlRzVmFXV0dcL3Z4N0t3MGw5RzVMOFNQRzlPSnpqc1JRNHo4XC9ycVJkNklGXC9lOHJpQnRFRUVJTHFqWDVScnlFcVwvaEZDdmY4dnpZTUpYXC9Eb3NxNjM5ZmJnY0t4SEc5RnRjZ0JcL3VwSFo5Tzg9IiwibWFjIjoiNzk0YWJiNWU4MmM4ZWVmNjIyOTZlNGFhMGY2MTQ1YTg0YjFhY2E4MDEyZWM1MWMwODhlNzAxMjJkMjFkYmU1NCJ9
eyJpdiI6IkFlQWFSWGRxdzRYS1lJRkxBa0preEE9PSIsInZhbHVlIjoiNDBzVmF3MVZHOThUMjlMeCtrOW0wMGsyOGFLbmhCaWNtTVU2MjBraHFTQlhTVG56N0g5MG1wUXBvTHRRTXBvcyIsIm1hYyI6ImIzNGU3M2FlZjFmODUyYTE2MjM0N2I0MzZmZGNiYmRkMzk1NTk5MmM0N2IzNDZmYjIzZGYwNzQ5ZTIwY2RkOGUifQ==
eyJpdiI6Im1TM2lzSnBjZXRXYm9DZ3dBcUZ1cVE9PSIsInZhbHVlIjoiSERtXC9HbEs4VGliK3JkRnphMGxSbkhaM2NoWFVoQTlRcm1ZUDNqU1o4aXZXSlpmcFNMQTc4c1RtYmR3Z1FacFFIXC96RVNtdDNqQk1oaHdsK3RcLzM4bUZVVCtLcEk0bzBLb1RaNnpPUWxFOVBrN0FSNWFITXBpNGFDNVwvZHBNUHJKZkM3XC8xTjY4eGVWT3d5SVY3U1lneEE9PSIsIm1hYyI6IjIzNTE2NzQyODU4ZDc2YzUzZDI3ZjMxY2ZhMGM4MWM0ODAwMTliMGU2OGQwMWIzYmZkNjVmY2M3MzRiMDMzNjMifQ==
eyJpdiI6Imd6eTJUc0xLcnlcLzVZYXRaRWNEWDJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlwvVUNKRERjSjhWUldkR3RiYmRyOURCNjlVeXhpNm1lZ0RVVXdpZ3lCRHpjOWQ1ZzJmdENaNU1ka2xCaklSNE9DIiwibWFjIjoiNzk5YTEzN2E4MTVjYzhlMWI1OTZlY2E1NjBlOTA0NzljMzYzMTFkN2YwODE0MTMyMTgyZTI3ZDE2YzNiOTI0YyJ9
eyJpdiI6Im45K0s5Q0JPYUZkenZlWmRlZExoY2c9PSIsInZhbHVlIjoiZUJSeVBLUTR3d3EwakQydURCWXFXTnNMZjdJU1I5SWxKMndJZHRMeWkxOUhzVnpnbHZRMGVMSlp0d2lwbTNQUUZqODVFdW5Fcndka1I1cW9XVkd0SDFnYzg4bFBhVzRtb1Y2dlBURk9nZUNFU09JSUFiSlRua3dSVXlycjFYZjdlQ0ZnWGk2OGxNN0J0bGNFOXJiUE14bHB2MDBSbEVHMmphTVlITWdNaGNWalJtZ3RtWjBTdnNBUGFEMWFKK0dJIiwibWFjIjoiNjFhNjI4NmM1ZDQ2MGEyZWMxZDgxZmZkNjc4NWFkMmZiYjc5MjU4NzRiNjZhNzE3NzUxMTRlOGJkYWI1MzBjNiJ9
eyJpdiI6IkxUSXpLcWJzbDN1Z21IU1JrTWpvQXc9PSIsInZhbHVlIjoiMXdkbnJoXC9KenJHWDRnZmRSYlFBOHdYS0ZnZ2tGeml0SVF2OFYrSEQ3RHZ3U1IySkxMOGd3dGxYYXA4RGJYZ0UiLCJtYWMiOiI2MjlmZDZjMWRmNWQ1NjU1YWVhYjgzZGU4YmEwYzIxMGViYzUyNWRhOTE2YjQ0Zjg5OTMzOWI2ZDQzMTNjNTQzIn0=
eyJpdiI6IjVCQ1wvcXg3Q0VpTitSbmxQQ1VLMVpBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImFyZjc0RjdDV2tkVnVUcDRFZ0grcmoyXC9udzN6ZlJuZDlZcjFCVzh4NXlvV09SSEtlWnFFdVBJMHdmaHExWUFwYTExV2RUUW9POVF4YVwvQzI3RnRGaWtJYXdGdVNZd3oyTE9iMmc3a1wvWWtjQ0lrb3FXNWdjVVwvZlpHT1VzOVVsWFZlaGlwenFJUkZxcGxOMUR0dXJDMkQ5b0FtNnk5MU1KeEtsMG9WTkJ3TDhcL3pOZVlVOUs0bldsOXdVNkh1c3I4WTJvaU0wYlZ4cWlLam5JZmxjQjE5RHIwcFdvUGlTTDNoT3ZLMzNWamtuQStJelI2QnlVUFFUTWhidFBNTXN3Z0dvaDlXamp5SXI0YTVDSndIcjBiYlE9PSIsIm1hYyI6Ijk4NjllOGU1YTEyNmQwYTRlYjU0YjY4ZmYzNGJiZGJjZTBjNmNmMzI0OWUxOTg1NzM1ZTI4MDY2ODdmM2RhMGUifQ==
eyJpdiI6IjVLa2c0K2dVa0J4TzRodWJFU3RlSlE9PSIsInZhbHVlIjoiaFwvU21SRDc3MVY5bGxFdElDTnI4Ym90bHI5WXJLZ3M2MXd2ZDZnOVlmYlF3K3dlakZvNlBxY3NpZWxuYlNtYzUiLCJtYWMiOiIyYjk3ZGI3MTU3MTY4YjdhMmI0NDU2ZTI0NjgzMmY1ZmEyZjRhZGJmZGRlZGQzN2I1MmExODYyNDk4YTQ3M2NiIn0=
eyJpdiI6IkhqMnRsSDVsYlpZNzhOaGI2VW9CRnc9PSIsInZhbHVlIjoiNXhRSGpTZG5HVzhTa3BuZDlvWDNSS1ZLVStrcWlWUExRTm50WDBWXC9ySXR5UWUwTU91cG9BeFFIKzdLSm1nVktcL0ZXeHlHSURcL2d5d1ZYVk5iRktnNHh5bU5EdCt6RkozdXdESXcwM0prT3NEcFdROFh1NUlCaEpzclkzbFZhSGU1U2dkaG9GU3lCQzhUZThFV0REaG5rK1lZcHhaYlhXcE53V2JjeGRuTTVrMlwvZlgwM25mdU1IcFBjd05Rb3h1bjlqV2IzaG9UUmpOZ3Q4OTR2cVJ5UCsrdmM5SUhBUkFjb1Q3MGI4ZWpkUWtOZkVhVUFXUTZNSzE0QW1cL1Zrem9nXC9iOUxkZXFHTURHU3VBVU1OTDJSZTFOR203OHJma0prak95UUF3RkNBakRab2FWdWlsa2FWZXlJajdiM1ZvZ25BbWFCSUlUVHNrSmtnR0p0anJFZVwvUT09IiwibWFjIjoiMWM4MmViNmYxOGExNWU2OGIyNGFlMzU3YTBjNTQwZThlMzM3OTUxM2I1ODk3ZGUzZjhmMzQyYTI2ZjU0Zjg0MiJ9

“Còn có, có phải cô ấy thích anh không?”
Advertisement
';
Advertisement