Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Nam Khuê nói xong, mở to đôi mắt to nhìn anh.

Cô không nói dối, cô thực sự muốn anh đưa cô về.

Dường như Lục Kiến Thành có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như thường, đưa tay xoa xoa tóc cô, giọng nói dịu dàng như dỗ dành đứa bé: “Đừng tùy hứng, buổi tối tôi về nhà với em.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu: “Vậy để Lâm Tiêu đưa đi.”

Cô không hỏi nữa, cũng không ồn ào.

Cô thật sự rất ngoan, ngoan đến một câu phản kháng cũng không nói.

Lâm Tiêu nhanh chóng đưa Nam Khuê đến nhà, nhưng cậu ấy không biết, Nam Khuê ngay cả cửa cũng không đi vào, cậu ấy vừa đi, cô liền bắt xe rời đi.

Nam Khuê đến “gặp gỡ”.

“Gặp gỡ” là Pub của Hoắc Ti Yến, trước kia cô theo Lục Kiến Thành tới hai lần.

(Pub là viết tắt của cụm từ Public House (nghĩa là ngôi nhà dành cho cộng đồng) là một cơ sở kinh doanh chuyên các thức uống chứa cồn như bia, rượu,…và cả thức uống không chứa cồn, phục vụ kèm thức ăn nhẹ để mọi người gặp gỡ, ăn uống và trò chuyện. Pub được thiết kế phần nhiều theo phong cách truyền thống với nội thất gỗ, không gian mở.)

Bên trong rất rộng, sắp xếp và trang trí là phong cách yêu thích của cô, quan trọng hơn, quán bar không ồn ào, ngược lại rất yên tĩnh.

Sân khấu thường có người biểu diễn, guitar hoặc đệm piano, hát một số bài hát nhẹ nhàng, tất cả đều là những gì cô thích.

Nam Khuê tìm một nơi gần sân khấu nhất, cô ngồi đó, khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng đắm chìm trong ánh đèn dịu dàng, một tay chống cằm, lẳng lặng nghe nhạc.

Cô cũng không biết mình muốn làm gì, nhưng chính là không muốn trở về.
Advertisement

Cô không phải là chim hoàng yến, tại sao cô phải ngoan ngoãn nghe lời anh.

Dựa vào cái gì anh bảo cô về nhà, cô phải ngoan ngoãn trở về lồng sắt.

Uống hai ly nước ấm, Nam Khuê nằm sấp trên bàn, cơn buồn ngủ ập đến, càng cảm thấy mê man.

Không biết là chỗ này quá yên tĩnh, hay là cô quá mệt mỏi, vừa nằm sấp xuống đã ngủ thiếp đi.

Lúc Lục Kiến Thành về nhà, phát hiện trong nhà đều tối đen, không một ngọn đèn nào được bật sáng.

Anh bật đèn phòng khách lên, sau đó tìm cả nhà cũng không phát hiện ra bóng dáng Nam Khuê. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Đông À, Hạ Lạnh
2. Đoạn Ký Ức Bị Đánh Mất
3. Thiếu Niên Tai Mèo Của Nàng
4. Không Hẹn Mà Đến
=====================================
Advertisement

Cuối cùng cau mày gọi điện thoại.

Những gì anh nghe được là: “Xin chào, số máy quý khách gọi hiện đang tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau.”

Anh lập tức gọi điện thoại cho Lâm Tiêu: “Tốt nhất cậu nên cho tôi một lời giải thích, Nam Khuê cô ấy đâu?”

“Tổng giám đốc Lục, Thiếu phu nhân không ở nhà sao? Tôi đích thân đưa cô ấy về nhà.”

“Tôi đã tìm khắp nhà, từ trong ra ngoài, ngay cả bóng người cũng không có.” Giọng nói của Lục Kiến Thành dường như rất tức giận.

“Tổng giám đốc Lục, ngài đừng nóng vội, tôi lập tức phân phó người đi tìm.”

Nam Khuê cũng không nhớ rõ mình nằm sấp trên bàn bao lâu, cho đến khi có người gọi cô dậy.

Lúc này cô mới mở hai mắt, đôi mắt mơ ngủ mông lung nhìn người trước mắt: “A, sao vậy?”

“Xin lỗi cô, quán của chúng tôi đã đóng cửa rồi.”

“Đã đóng cửa?” Nam Khuê nghi ngờ nhìn anh ta: “Tôi nhớ rõ Hoắc Ti Yến từng nói quán này mở cửa 24/24!”

Ông chủ kia phản ứng rất nhanh, ngay lập tức nói: “Đúng vậy, thưa cô, cô cứ tiếp tục ngủ, bất cứ lúc nào cô cần cũng có thể gọi cho tôi.”Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Quán của họ trước đây thực sự mở cửa 24 giờ, gần đây đã thay đổi thời gian.

Người có thể hiểu rõ về cửa hàng của bọn họ như vậy, còn biết ông chủ lớn sau lưng là tổng giám đốc Hoắc, còn có thể gọi thẳng tên tổng giám đốc Hoắc, nhất định không tầm thường.

Nghĩ tới đây, ông chủ kia lập tức gọi điện thoại cho Hoắc Ti Yến: “Tổng giám đốc Hoắc, ngài có một người bạn ở trong quán, nhìn trạng thái của cô ấy hình như rất không tốt, ngài có muốn tới đây không.”

“Bạn của tôi?” Hoắc Ti Yến buồn bực.

Cái Pub này, rất ít người đến, bạn của anh ta đều là trực tiếp đến quán bar, làm sao có thể đến đó.

“Anh gửi cho tôi một tấm ảnh.”

“Vâng tổng giám đốc Hoắc, ngài chờ một chút.”

Khi nhận được hình ảnh trên WeChat, Hoắc Ti Yến lập tức trợn tròn mắt, gần như không thể tin được.

May mắn, anh ta đang ở gần đó, chỉ cần mười phút đi bộ đã đến nơi.

Khi xác định người nằm sấp trên bàn quả thật chính là Nam Khuê, anh ta lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành: “Vợ cậu ở chỗ tôi?”

“Cái gì?” Lục Kiến Thành cũng không thể tin được.

“Không phải quán bar, ở Gặp Gỡ.”

“Cậu trông cô ấy, tôi lập tức tới.”

Lúc Lục Kiến Thành tới, Nam Khuê vẫn nằm sấp trên bàn ngủ, xem ra vẫn đang ngủ.

Hoắc Ti Yến ngồi ở trên bàn bên kia, thấy anh đến thì đi tới: “Nói chuyện chút.”

“Không rảnh, lần sau.” Lục Kiến Thành từ chối đơn giản mà thẳng thắn.

Anh đi tới trước mặt Nam Khuê, cúi người xuống, trực tiếp ôm cả người cô vào lòng.

Dường như cảm giác được sự ấm áp, hơn nữa còn ngủ say, Nam Khuê cũng không mở mắt ra, chỉ hơi hơi giật mình, nhanh chóng tìm một tư thế thoải mái trong lòng Lục Kiến Thành ngủ thiếp đi.

Lúc từ cửa đi ra, vì là đêm khuya, bên ngoài đã có chút lạnh.

Gió thổi lạnh.

Lục Kiến Thành cởi áo khoác ra, khoác lên người Nam Khuê.

Về đến nhà đã là rạng sáng.

Lục Kiến Thành vừa đặt Nam Khuê lên giường, cô lại làm nũng, hoàn toàn không chịu buông cổ anh ra, vẫn ôm chặt lấy anh.

“Lục Kiến Thành.”

“Ừ?” Hắn lập tức đáp lại, còn tưởng rằng Nam Khuê đang gọi anh.

“Lục Kiến Thành, tên khốn, vừa thấy người phụ nữ kia chân đều mềm nhũn.”

“Kẻ xấu, tại sao lại ly hôn.”

“Anh biết gì không? Thật ra tôi không muốn…”

Lời sau còn chưa dứt, Nam Khuê lại mơ màng ngủ thiếp đi.

Lúc này Lục Kiến Thành mới hạ cánh tay cô xuống, đặt cô lên giường.

Đụng phải chiếc giường lớn mềm mại, Nam Khuê thuận thế xoay người.

Cũng là lần xoay người này khiến Lục Kiến Thành liếc mắt một cái đã nhìn thấy vết thương trên tai cô, mặc dù đã kết vẩy, nhưng vết máu đỏ trên vết sẹo liếc mắt một cái có thể nhìn thấy.

Mấy ngày trước rõ ràng cô còn đeo bông tai, vành tai trắng nõn, nhỏ nhắn đáng yêu.

Cô bị thương khi nào?

Anh không biết gì hết.

Bôi một ít thuốc lên tai cô, Lục Kiến Thành tắm rửa xong nằm xuống bên cạnh cô.

Ngày hôm sau, khi Nam Khuê rời giường, liếc mắt đã nhìn thấy Lục Kiến Thành đang nằm bên cạnh.

Một lúc lâu, cả người cô vẫn còn mơ hồ.

Cô nhớ lại rằng hình như ngày hôm qua cô đã đi “Gặp Gỡ”, và sau đó không nhớ những gì đã xảy ra, cứ ngủ thiếp đi ở đó.

Tại sao hôm nay thức dậy lại ở nhà?

Nam Khuê tắm rửa xong, thay quần áo xong đi ra, Lục Kiến Thành vừa lúc tỉnh lại.

“Cái kia, anh mau đi rửa mặt đi, lát nữa tôi có chuyện muốn nói với anh.” Nam Khuê chủ động mở miệng.

“Ừm.”

Lục Kiến Thành gật đầu, thái độ vẫn thanh đạm như trước, dường như không cảm nhận được chút cảm xúc nào của anh.

Nam Khuê xuống lầu trước, cô chuẩn bị xong đơn ly hôn, chứng minh thư, còn có một ít tư liệu cần thiết, vốn nên rời đi sớm, nhưng lại chậm trễ mấy ngày.

Sau khi làm xong những thứ này, cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay.

Trong đầu vẫn không khống chế được nhớ tới những lời mà Phương Thanh Liên nói ngày hôm đó: “Nam Khuê, chiếc nhẫn là do Kiến Thâm tự mình đặt làm riêng cho tôi, đều là kích cỡ của tôi, đương nhiên cô đeo chật rồi.”

Lục Kiến Thành mặc một chiếc áo sơ mi màu đen. Kết hôn lâu như vậy, anh thường mặc áo sơ mi trắng hoặc màu xanh, loại màu đen này quả thực là rất ít khi mặc.

Nhưng không thể phủ nhận rằng không có màu sắc áo sơ mi gì không thể ngăn chặn được sức hút và vẻ ngoài của mình.

Ăn sáng xong, Nam Khuê đặt nhẫn lên trước mặt Lục Kiến Thành, hỏi anh: “Anh có biết kích cỡ chiếc nhẫn trên tay tôi là mấy không?”
eyJpdiI6IlgrQlwvR0plWVUrSlRZTkZJRGMwYk1BPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImlGbGhlTkpJNWlQdkVDOFNjRm5zQ1RqNEJTYzM4ZFJId1RCamFSYndvZ0hDd3Y0RHY1NkJ2ek96NHJWRG9EZ2EiLCJtYWMiOiJjZmQxMWRmMTU4NDBiMjQwZDk3Y2RkM2Y2OTg4ZTFmNzQ5YjVjYzhmYTQ4ZDhiODc5ZGE1N2JmYmUwODhkMzhmIn0=
eyJpdiI6IkVBeHFhWGN4dSt1dGpPVmZIUURKZWc9PSIsInZhbHVlIjoiRXl5MVBHOVRJSllcL3NKSnRcLzUrUCszdzhcL2FGZTFjMzI0a2QwWFFmSlQ1YmI1aW50RXJaRWVPbjJCaytCRFZWOUtQNE5Cdno3cGJxdDh3YzczUWRjcWc9PSIsIm1hYyI6IjgyNzM2NDIyMjdmMmJjMTE2MjM3YTcxOTI2NWEyNDlhMDNkM2I4YTY4YTkyNTM1OWI1YjllNDczZDA3OWExYzcifQ==
eyJpdiI6IkxBMTA0NlZTWVRmZWdWNVFNelNWWnc9PSIsInZhbHVlIjoieHdmTkxlVXdoVnRkMmVJOThqUVZOa1I2cGlrd3N6RlAwZ0FxemZiWDU4VitJQWppR2FPdWZvZ0ZHV1I2WHpLTSIsIm1hYyI6IjhkZGFhNzFlNGRiZjM1NThkYzc3MjFjM2U5NWFkMDA2MGNmZWMxZDMzNzViMmY3NjY2ODcyM2M0OWViMjZmMGYifQ==
eyJpdiI6IkJZc2pDREo4QlFnUkdhTWZKa2o3bVE9PSIsInZhbHVlIjoiSTlMQWNpRUlsb1VtMzJrbDAxQlVTS2R6WmZPZ2dFWVlhbGVSWXduQkdiZUl4Zjc1OUs2Q3pKK2NMK254YVVHcFJ3bXhMTHQ0YlhHbWtRXC9HcytEb1d6OExJeGRxeVNSY1AzZUhHOWk2VkhzemtvdFQyc1F4Z0JnT1wvOThsQmoxRWhsXC9BcTBjZWJPMno3d3BpYU1tdzRkNTJpQmxuVDZwcXJxdUV4bXUxc3hZPSIsIm1hYyI6ImY3NTg0YmQ5ZmJjOTk2NDMxNWZmMzBlM2YyNjQ2NjgzZWQyY2Q0ZTc5MDAyMDgxMzVjOWJlMzdjY2RmZDNhMzIifQ==
eyJpdiI6IlgySjcxU0Rxcm9DdXFEc3pjcmNDRnc9PSIsInZhbHVlIjoickxYZ3o3VERxenY1S0ZHaWNZck1UbkJ0azc3dnlkemRcL0ZoU2xhWjNtZjhHR3hnQUlyTEwzXC9oeSt0VE1vQll1IiwibWFjIjoiYTc3NzdjYjZjMjkyNzBmZDM3ODU3YjBlZjVhOGE1YTY0ZGJlMTE2MzUyMGU3YmY0ZDJjMGZkNzcwMTFlOTNhYyJ9
eyJpdiI6IjFHK2RrRTRTQXdmbFFyN25qYnl4UEE9PSIsInZhbHVlIjoiOVhLOWlpcjk3ZEgxRDVoeUpoS1RMc0l3OHRsNGo3UEoyUkk3Yjh3VVNvcUhvOHpkayt5eG9weHVzTGUyY01hZGdLNU1RdzU4V1RkN3FIK0RBQlFTeVVFUFpCRUJ0UnF0NllkXC9QK0RBVGtJPSIsIm1hYyI6Ijk3YmQ4MDQ4YmU1YmQxODQyOTFiZmU3Mjg2ZTMxYmI1NzlkMDYzNTNmMjYzYzk0YTM1NjE5N2QwZDE4YzljYjIifQ==
eyJpdiI6IkMxUnpkN1d2akhNWVJOcHZkZ1AwMHc9PSIsInZhbHVlIjoiQTVnMEVTK3JQaVA3SFZoVHlZQTVWaGppb0JQclwvWk5qcmV6STZnb0xMdXBKQUNUSzNyVzZtUDBQcGFvbGdcL29rIiwibWFjIjoiZDlkMzY3MjBkZTg0MTM3NzQ5MDYyZDVlOWViNGVkNzYxOWYxNGI0NDczYjE3NThiOTFlODY5N2I1M2FlNTZjNiJ9
eyJpdiI6ImZFZHdySytkRE1zRVhCZUZ1aCtFaXc9PSIsInZhbHVlIjoiU0RPNWlCQkQ4enNsOHhnaFZoSDUzXC9mV0NmZlpCNENTSjJSTExCRXZqandibzZETm16Y1wvNldXdE1VckE1WXZ6RmpTN0xGMXlNSlRuNHhJcmVFNDJLU0dJMG5hb2VRQ1VNNnBYVDNVRERBdFFwcXFUWSszbVN3NXdQWU5zczZ2cmU0dlBwUUZPdEdvRjdwZFhMaEJkRjZxeXFINDFjQUhKVXRCYkpCTktsQ1NcL25TNk1BXC95QXYzbWxmZjVQZzNGWTU4YlM5enpJR1drMGZqK1d4eGl4WTFxeTJYTldQaGxuRUhuZzV6aFUxNjg9IiwibWFjIjoiNDBjMDMyOWE3MjJmMjI3OWE5ZjRkMDI5ZDliNTgwMjBiM2RlYzg5ZWE1MzI4YzA5MmMwMTUzZDgzMGZiZjdiZSJ9
eyJpdiI6Ikg1dEU3aWJCRHh6ZXNFSk1XV2RVQlE9PSIsInZhbHVlIjoiUW9MVzAyK29xbjZkT1lhSUY3R3hzb1IyWmtua2hNRG5weWhqSW5HYWt4Um93a0FhU3M3NjgwcWJkTHdMZ2FmUSIsIm1hYyI6IjFmMjc2NzY0NjBiNzJiZDNhOTEwMDY2NmRjYjExMjExMzE1ZDhkZmIxOGFkMDg0YTIwMDRiM2Y5YTNhMWU1NTkifQ==
eyJpdiI6Inh4YXJIcFlTRWczN2VcL1BZNTNldUZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjlpNyt4alNXdm8xZWlpSEEweDVPKzRVaDV1XC9mXC83VkN0dkRIN0QrV3lVcWxZMzB4cGpjXC9jSmRhRlZWWEhLbzJZK2hkWWhKYlpFa2VoaENmWFZuK0tUVUMrbFQwRFd4TFlpc0FVbUZUVlRYNTBrSXFQcjM5M3cwWnZOUm5MaVF1bHo5bGJWQ1pTdkNjbzFySGdad1c0Q2V4a3N5WmdQUDN3OW11TUJyaWhuND0iLCJtYWMiOiJkNGJkNjhjOGQxZmE5MWNmNTdiYTkwZWMyNWVmMWVlOTFkMjJiZjNjMDAxM2JiMDg4YzEyZjY5YTI4MGFjZmI1In0=
eyJpdiI6InRKc1pQXC9PMFIzXC9tblZYOEhnbHhhdz09IiwidmFsdWUiOiJPUjFWTVorQkpGek1oMWJma3BzME5vbHpvKzdFSGZmNWc2NldGMkJiM0FPOGN6ZU45WW8wRmhCQTRJTTVNWXZ0IiwibWFjIjoiYjJjOThlZjE3OWJkZmEzNmU0M2YyZWM2MmRiNjA0ZTg1ZGJkZjlmYjJhYmI3YmU0YjE0ZGJmNDA0ZDNjYzNmNCJ9
eyJpdiI6IngyU2VseEpMa1l6N0VYeVwvVktrTjJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVYclwvXC95RDFrb09iQVJqempYUk1vOWl4dlBINldRT0N5VkxYTVwvdmhwc2Zwd254VG44WHQ2ZnV2d1wvUll2SjVCUVpGS2gyN05SNm1nQ3U5dGJIUUQ4VktzalpKcWJGVGFWV3hRR01FMit2WmhGMnZhdUhvdDY0SzVJR01qSkluTCIsIm1hYyI6IjMxZmNlNDE5ZmVlOTNiYjJiZGNjY2NkMzU1ZWNkYTE4NDUwMWUxZmU0NzhiOWEzN2M0Y2IyNGQ3ZTg1YWE1YmYifQ==
eyJpdiI6IlBscGxwRWpxd2h2ZXRjOXBRVDBlcWc9PSIsInZhbHVlIjoiK2M1MEoyRURUUk9nY25NbWFIbU4xTXlUMFwvdnlSallDeFwvNlwvTmY2aDZtYWVEYXpvejU3KzQwakE2ZE5rUklCOCIsIm1hYyI6IjdjNTgyNjhmNDM0MzA3NTc5ZjU3YmUwYmE4OWVlODdlMTk3N2QzYTQ3NGMyNGQyMjc3MTJhOGQxMGFlMTUzNGQifQ==
eyJpdiI6InVzc2ZRazJCUjlBcVBYQUh0XC9EaVR3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1OblM0Sm9wSUt1TWVkZ3BpQ1hEeWczMHdxNmF0NDdQQWthVEF6eE1sOU55aVpMZCttM3JuTnVSeUJIa3MxQ0cybUFmZ1J2SmtNaDBva2ExRjQ2b3RWZEpyeTlLVnNQeUZVSXk4eDVGUWIzbVpJSWMzV1pFUTRtZ0tVTEtONit4IiwibWFjIjoiM2JjOGUxMzIxN2EyZmE0YjJlNGU4NjEwYjNhY2VjZTU4YWZlYWMxNmUwN2RlOTgyMzUxMDAzMWE0YzE1ZmY2ZSJ9

Cô dùng tay kia cầm nhẫn, sau đó đặt tất cả tư liệu đã chuẩn bị trước mặt Lục Kiến Thành: “Hai giờ chiều, chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi!”
Advertisement
';
Advertisement