Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
“Khuê Khuê, cha biết, chắc chắn con đang gấp gáp muốn tìm được cha ruột của mình. Yêu cầu của cha rất đơn giản. Mười vạn, chỉ cần mười vạn, cha sẽ nói cho con nghe bí mật này.”

Nghe thấy lời của Đỗ Quốc Khôn, Nam Khuê lập tức giận đến mức hai tay run lên.

Quả nhiên cô đã đánh giá cao ông ta rồi.

Sao ông ta có thể có lòng tốt như thế chứ?

Sao có thể sẽ nói cho cô nghe bí mật này một cách không công được chứ?

Lại muốn đòi tiền.

Nam Khuê tức giận đến mức thẳng thừng cúp máy.

Nhưng mà, sau khi bình tĩnh lại, bỗng nhiên cô tỉnh táo hơn nhiều.

Mười vạn tệ, nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.

Chút tiền này, quả thực cô có thể dễ dàng đưa ra.

Hơn nữa, mười vạn tệ có thể đổi lấy một bí mật về cha, nghĩ như thế, trong nháy mắt lại có cảm giác không lỗ.

Quả thực, Đỗ Quốc Khôn đã hiểu rõ điểm này ở cô nên mới đưa ra con số “mười vạn” này.

Bởi vì ông ta biết, một trăm vạn chắc chắn không phải là trò đùa.

Suy nghĩ xong, Nam Khuê gọi cho ông ta lần nữa: “Được, mười vạn, tôi đồng ý với ông.”

“Ông nói cho tôi nghe bí mật này xong, tôi sẽ lập tức chuyển tiền qua cho ông.”

Không ngờ, Đỗ Quốc Khôn lại cười lạnh một tiếng: “Khuê Khuê, tao không phải là người dễ bị lừa như thế, mày cho rằng tao là đứa trẻ ba tuổi à? Nếu tao nói cho mày biết xong mà mày không chuyển tiền cho tao thì phải làm sao đây?”
Advertisement

Cùng đạo lí đó, thật ra Nam Khuê cũng lo lắng.

Lo rằng nếu cô chuyển số tiền này qua xong mà Đỗ Quốc Khôn lại cố ý lừa gạt cô, nói rằng ông ta không biết gì hết.

Chuyện này có thể xảy ra, cô không thể không phòng bị.

Cuối cùng, Đỗ Quốc Khôn đưa ra ý kiến: “Thế này đi, mày lấy ra mười vạn tiền mặt, chúng ta một tay giao tiền một tay giao tin tức, được không? Thế này rất công bằng.”

Không thể không nói, cách này không tồi.

Nhưng Nam Khuê nghĩ đến chuyện cô không thể ra ngoài, lại có hơi do dự.

Cứ suy nghĩ mãi như thế, sau đó cô gọi cho Lục Kiến Thành.

“Có thể làm như thế, để cho một người cầm mười vạn tiền mặt đến trao đổi với bí mật mà ông ta nói.” Lục Kiến Thành đề nghị.

Nam Khuê cảm thấy cách này rất tốt.

Nhưng mà lúc cô nói với Đỗ Quốc Khôn lại bị ông ta từ chối không chút do dự nào.
Advertisement

“Không được, người này chỉ có thể là mày thôi.”

“Năm giờ chiều tao bay, bây giờ còn khoảng một tiếng, mày tự quyết định đi.”

“Tao rất muốn mười vạn tệ này, nhưng nếu mày không đến, cả đời này đừng nghĩ đến chuyện có thể biết được bí mật về cha ruột của mày.”

Dứt lời, Đỗ Quốc Khôn lập tức cúp máy.

Bên này, Nam Khuê thật sự rất rối rắm.

Nhìn thấy thời gian cứ trôi qua từng chút từng chút.

Cô càng ngày càng lo lắng.

Không được, cô phải đi.

Đây có thể là cơ hội duy nhất trong đời để cô có thể tìm được cha ruột của mình, cô không muốn đánh mất nó.

Trước khi ra ngoài, Nam Khuê gọi cho Lục Kiến Thành.

Nhưng do anh đang tham gia một hội nghị quan trọng, thế nên điện thoại đã tắt âm.

Vì thế mà bỏ lỡ cuộc gọi của Nam Khuê.

Dẫn theo tất cả mọi người trong nhà, Nam Khuê đi đến sân bay.

Trong đại sảnh sân bay, cô nhanh chóng nhìn thấy Đỗ Quốc Khôn.

Nhưng mà lúc Đỗ Quốc Khôn quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt rất sửng sốt, dường như trợn mắt há mồm nhìn Nam Khuê: “Con? Con mang thai à?”

“Của Lục Kiến Thành ư?” Đỗ Quốc Khôn lại hỏi, toàn thân vẫn còn đang trong trạng thái sửng sốt.

“Ừ.” Nam Khuê gật đầu.

“Bao nhiêu tháng rồi?”

“36 tuần, sắp đủ tháng rồi, là sinh đôi.” Nam Khuê nói xong, nhắc đến con, vẻ mặt của cô rất ngọt ngào và hạnh phúc.

Sau đó cô lấy mấy phong bì từ trong túi xách ra, đưa cho Đỗ Quốc Khôn: “Đây là số tiền ông muốn, nói cho tôi nghe bí mật về cha ruột của tôi đi!”

Nhưng mà đột nhiên Độ Quốc Khôn lại run rẩy đưa tay ra.

Bàn tay kia chậm chạp không nhận lấy tiền trong tay Nam Khuê.

Lần thứ hai nhìn Nam Khuê, nhất là khi nhìn thấy cái bụng đang nhô lên của cô, đôi mắt của ông ấy bỗng có hơi ửng đỏ.

Sau đó lại nhìn những người xung quanh đang dần bước đến, trong lòng ông ta, dường như chợt tỉnh ngộ ra.

Ông ta không nhận lấy tiền mà lại hét lớn: “Khuê Khuê, đi mau, đi ngay đi, có người muốn bắt con.”

“Bắt tôi?”

Nam Khuê còn đang ngây người.

Ai sẽ đến bắt cô?

Nhưng mà ngay sau đó, sự thật đã chứng minh tất cả.

Sau lưng ông ta, bỗng nhiên có một đám người dữ tợn điên cuồng vây quanh bọn họ.

Những người đó, gần như là xông qua đây từng đợt từng đợt.

Đếm sơ qua, có khoảng hơn trăm người.

Mà những người cô dẫn theo, mặc dù cô cảm thấy rất nhiều, nhưng chỉ có hơn hai mươi người, hoàn toàn không phải đối thủ của họ.

Lúc này, Đỗ Quốc Khôn chạy đến nắm lấy tay cô: “Con mau chạy đi, trong bụng con đang có em bé, không thể để em bé xảy ra chuyện được.”

“Chạy?” Nam Khuê khẽ cười, nhìn Đỗ Quốc Khôn: “Chỗ này, ba lớp trong, ba lớp ngoài, chật như nêm cối thế này, ngay cả con muỗi cũng không thể nào bay lọt. Ông nói xem tôi phải chạy thế nào hả?”

“Đỗ Quốc Khôn, tôi vẫn luôn cảm thấy ông chỉ muốn đòi tiền mà thôi, tôi đã đưa ông tiền rồi mà, tại sao chứ? Sao còn muốn hãm hại tôi chứ?”

“Xin lỗi, Khuê Khuê…” Lúc này, Đỗ Quốc Khôn nhìn cô, đôi mắt già nua đột nhiên chảy ra những giọt nước mắt đục ngầu: “Cha không biết là con mang thai, bụng còn lớn như thế nữa.”

“Nếu cha biết con mang thai, cha nhất định sẽ không dẫn con đến đây.”

Sinh đôi đó!

Hơn nữa còn sắp sinh rồi.

Nếu như làm không tốt sẽ là một xác ba mạng đó, sao ông ta có thể chịu nổi chứ?

Nhưng mà, nước mắt của Đỗ Quốc Khôn vô dụng với Nam Khuê.

Nếu nước mắt hữu dụng thì cô đã khóc một ngàn lần rồi.

Nhưng lúc này, nước mắt là thứ vô dụng nhất.

Điện thoại của Nam Khuê đã bị người ta cướp đi rồi ném thẳng xuống đất.

Mà những người bảo vệ cô lại lần lượt ngã xuống.

Một người, hai người…

Đến cuối cùng, những người vây xung quanh cô vốn đã ít, nay chỉ còn có mấy người.

Tình huống thê thảm trước mắt, Nam Khuê cũng không thể nào nhìn nổi nữa.

Khung cảnh rối loạn và đáng sợ, những tiếng hét như đâm vào tim vang lên.

Lúc này, dường như em bé trong bụng cũng cảm nhận được một, bắt đầu điên cuồng đấm đá.

Nam Khuê bị đau mà ôm bụng lại, muốn đứng cũng không đứng được, muốn ngồi cũng không dám ngồi, lại không có chỗ nào để ngồi.

Không đến năm phút sau, hai người cuối cùng đứng cạnh cô cũng đã ngã xuống.

Nam Khuê biết, lúc này, dù cho cô có muốn trốn cũng không trốn được.

Cô không sợ chết!

Nhưng mà cô sợ các con trong bụng cô sẽ xảy ra chuyện.

Cô càng sợ hơn là nếu cô đi rồi thì Kiến Thành phải sống sao đây?

Cuối cùng, lúc bị người ta nắm lấy cánh tay, Nam Khuê không hề phản kháng.

Trước mắt cô, rất rõ ràng, có hơn mười người, một người phụ nữ đang mang thai như cô sao có thể thoát được chứ?

Nếu thuận theo, có lẽ còn có thể chịu khổ ít một chút.

Còn nếu phản kháng thì chỉ có thể bị đánh mà thôi.

Ngay lúc cô bị người ta lôi ra ngoài, đột nhiên Đỗ Quốc Khôn nhìn cô rồi điên cuồng hét lớn: “Khuê Khuê, bảo vệ bản thân thật tốt, cha lập tức đi tìm Lục Kiến Thành đến cứu con.”

“Còn nữa, cảnh sát, cha của con là cảnh sát.”

Nghe thấy câu cuối cùng này, Nam Khuê cũng không nhịn được mà rơi nước mắt.

Trước lúc bị đưa đi còn có thể biết được tin này, trong lòng ít nhiều cũng có chút vui mừng.

Cô đã từng tưởng tượng vô số lần rằng cha của cô có hình tượng thế nào?

Thậm chí cô còn từng cảm thấy sợ hãi, sợ là cha của cô sẽ là một con sâu rượu và dân cờ bạc giống Đỗ Quốc Khôn.
eyJpdiI6IjVoTU5NRFwva0g4ejFUaENQbFcxWVpnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InBQOEYxTkROa1NZU0lvOTFha2lySEtPaUFvUUlTRUFuT21JVCs4RHBVZ1FRbitaQjJtdW1BMFdoR1BwOXNNZTgiLCJtYWMiOiI2YWEwMDI3ZDY0NWQ1MDZmYWY4Y2VmZGQ2ZTRiM2U3YjVmYWMzY2ZmM2I5M2M0Y2U1NWU3MTVhY2YxOGYzNTUzIn0=
eyJpdiI6IjJHS29UXC9jbFl6ajFtSjE4UDY4RUx3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkdQWDZsN1JOTVZDRHlxZ0tcL3NUdFZOVTF6R09sYlpMUktqd0dRMFBTalF1b2U2QnpnYTROOEFkN2RcLzNWUTUwelFEbnpwb0UzanBsc0t1blwvOW1rblJSanFiTUxnTkRqUTdHXC9iZHlYc3JFamVkYmpDN29yUklKUE8rMnVHOUNGbiIsIm1hYyI6IjQ5NjMyMjM2NWZkMjBhMDlhNzAzMmNiMmQzOTMzYjJlNzJhN2E5MGE4Y2YwYzNlYTA3YTQ3N2Q0MDNkMmNmYmEifQ==
eyJpdiI6IkZmVUpGdmxqZFdlRVNhcXZpMm1cL3h3PT0iLCJ2YWx1ZSI6InBkU0R5NlRPTHYzT21MVlpkb0J1eTd6ZmZsa3VBd1BPcTdRQ0RaR3ppUW1NRURZTXdVbFZvcmQraEkxQ0I4enkiLCJtYWMiOiJiOTI1YzJkYTA1MjRkOGU0NmNiNjkyMDRhMDgyZDA3NWJkNDBlNzhmMGVlYzk0MjcwZGZlMDRhNTdjZDhiOTE0In0=
eyJpdiI6ImZPd1daUDdcLzA3Z0lBQXZlWE1NUm53PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1VTExta0c5Y1NDQmVSYUEzZE9uVGVDbzRTQnlMQURJaENLa1wvRXN5a0cwaEcyd215TFFJS2psNWZadWRxZm52RFpUZURWUzRrcVQ0dER5YWU4dzdZdVVxYUVJNXEzaWFRTmFDZnZOK2VKRUpjZXRvb3V4OVFPY3hvWW5vMTdlenJHWW9xQzRjY25sQlZyVFljaWYyUDBZV25Qb2ExMURlM1o2R2EwUHFMSllVWG5DdUxMT0tRbldYdEJEZVd2UTFVZ0dBajliM0MxZEFZRmJsY2NOcmFBPT0iLCJtYWMiOiI3M2JkYjVhMzYzOTVlNDBlMjg1OTYyNTAxYThlNmQ4M2IyNmQ5NDNlYzI1MmIxYTFiYWYyZTNmMjhmMzdmOTY0In0=
eyJpdiI6ImttMkwrUG82SGxsUGI4aVZMR3FYR1E9PSIsInZhbHVlIjoicE1oRmFUMkFQRUt5ZWI1dnNNQ3kyNFJIbDQweFZsXC9cLzhJdndjZXdEclVxNVhSVkZJTzZ0SHpCbGRTQTJYdXNkIiwibWFjIjoiMDBkMTE5Y2FkOTRiMDc4ZjQ3OGZiZmQyN2ZhYTE1OGNhMjBkMzhmNDE1NzYwYzcyNWFiZjY0MDgyNzk1ZDFkNiJ9
eyJpdiI6ImFCOEpLXC90UGVTR01RQ25xaWUraDh3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5ycFRVZkVWQTlnTmt3cGRzQUw0eTlobVdxMzNHN1NsSFdNRDljR1hqZkVMQlhhamtcLzZHelNTSXdvdVVsd3krbER0c0FwRXZKMDlXUERMT0VJZmxPa3U1V2ZnZ3FvVmJwdVE1WmxnRWtZczZ2WFR1ZGJoSUQ2c0M3ckFpUWR3aSIsIm1hYyI6ImU3YmFjYTQ2MTI4OGI4MGFjZTkyNDg5MjM3MDBmOGJiNmQ0ZWM3NDQyYzZjYjgwODgyMGM0YTZhMjMzYjgzZjEifQ==
eyJpdiI6ImdscmI2dmpLNENKZUdQek5IUFluREE9PSIsInZhbHVlIjoiSGN5UHJ6elZCbHBZODFyemVTVVB3RUNqQ0FNd3JuM3p4a1ZqXC9lYVAzRGxnMTQ5dDdNR0pUWXZsaHliWXNpYmMiLCJtYWMiOiJmYmI2MThhMTJmNGNlMGVlNjMzMTkxODY1Y2QxNDEzZWM5OTUwZDc1ZDkyNTJkZGZhNGRmMGI2NTc5ZjRmMTM2In0=
eyJpdiI6ImRlMUQ4K05KeUIxSFBCZzlLRCs4Z2c9PSIsInZhbHVlIjoiNjljK2hNQVhjSW9lSVlycjJOSTFOVHRFWkdpd3NjSW5CK0RHSFJxMzZVQ2tjMnhjZGVIY0diNndVNGRVRXozSFhOZStVelBwU1JoVWdTYXduV0t4TE9XRVdscFkwbFExRTF4N041RXphMTYzN1NzNmhXOHkzZE9NelhNSlVkNUwiLCJtYWMiOiJhODI3NmM4ZWViNjhhNzhiMjQyZTNiYjRmZGI0ZTJiMzJmYjYxZmY2MjdiMzdlYjI1YTlkYzFlZmYzMGZiMmNiIn0=
eyJpdiI6IlR5a0F0K05wQjlMQ3NDdHgxSklcL3JnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IndZVlVYa2Y5eXBaYWc5M1RaZjNNVUd3TktmNWhGUFM0ZGNlc2cxaXFlU3dOc0tMSU1jTXRyS1d0UDl2WmZIMHUiLCJtYWMiOiJlZDM2M2U1NDQ5YjBmNjU2NDM3MzgyMWMxOGY1Y2E3MGFkMTU1OGIzNTNhNzcyZDdkNjlhYjA3MmVlM2U0NGVjIn0=
eyJpdiI6IitSOFB3OEpcL1J2N1ppWkxrMjFxNm1BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlwvKzVEVjhQWWE5OUtRRlQ2cjJKT25wTDdhVDZUN2YrdW5UU1Z0SGNMSUZIVjlyV3RGOW5nSGNpMUVuck5sYUNUODY2Q0dkR3pSQ1MxM3U5TTNsTWR4TlZLN2RhWXYwR0JZb2NmeU5YckVjNTNxaG9XSEtZNjN4TWc5U3BBRW1udWR5N0tzNTNnemM3UFlnM0hsNGZsQ3poT0tFMlpEU1dzXC9NNTZyXC8rRlFqYz0iLCJtYWMiOiIxNTcyYjgxZDQwZTBkOTBlOTQ1YzU2Mjk5NTYwNzcyZjRkYmQ4ZjMwNDhiZGY4YTJiMDAzZDBjYzk3MzQ1YjRjIn0=
eyJpdiI6IkpLVCtHbEN0SGdTNjVFcmFUTTNNbVE9PSIsInZhbHVlIjoiM1VPVzgyZnF3TWlZY0l5NmVNTjJJc1pvMjBWYTFpQjVRQzFiUXY1TTFqbU1UXC9ndVM4dDJ2MStcL25hNTdWRHhiIiwibWFjIjoiY2Y3OWU5MWNjYTM1MmI1YjY2MWEzYTRkZjU3MmFiZjgxYmFkYjI2ZmJlYWRkMWZjNTA5Nzc1NTExY2Y3NmMzYiJ9
eyJpdiI6IkoxQ2VxR054N01ZNXJLY3FhVDhKRVE9PSIsInZhbHVlIjoiRHIzT2NDejVYK2ZWXC9HeElOZnpkTElKSnl3TWUrQnEweDhROThaa1lHWEFVTG95MXJyaFJLK1h0T0FEVVRiUExDYktxbzRGTUJRMHVmbFBISFVvcW1aZ21wZWcrVmdMYTl6RitGNG5kbVdRTFVQcUZrMzI4UmtPcThhc0Z2RzhqZVJ2NEpFU1dwaFNIRzN3Vlhobmk5ak5MM2MxUHBWMCtpRXVxMkZaV0dmUjZ4WDQ0RGpZbER5M1J5dmpFWmxob1M3OGttSnI4Yk9pZXlLc0hpUlE2RlZSMWEyaXhqY1EyQjNmbWp5TlFcL2dVdEdaUDErSDhjdmxEc2NBcFJTWVRQV3FJTjAwREJmK1U4U1lOaFkzUEkzZz09IiwibWFjIjoiYWEyMWI3OGJkY2E4NWExNDMxNGE0ZjRlZmNiZDNiMzI2YTk5NDIxYzAwM2JlMGNiYWFlNDg4NzdhZWIwOWEwYiJ9
eyJpdiI6Ijc1cWxicXRKR1ZTTUFycW93SE1hVUE9PSIsInZhbHVlIjoiSnlBSzgrM2pkeE1iczY5VVhKNHF2S0p3RnVpeTE3WDhFUmNXcFpSTGhTUnpLR0lcL2pqbnJaZlwvZFREcFFLTThrIiwibWFjIjoiNGM4YjRkNGZiYzdiNDliM2Y2NjJmMTgzNWE2Y2ZkZWFkZjBmMzhjMzJjOTgxODNhOTQ3M2I2MWZjYzIyODNiOSJ9
eyJpdiI6IkVnblVwWlF1K1FcL1RnZ3VFVGdIT0d3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImJnQ0ZxNTFWTVBvWit5d1ZGTzZ1VmphYk8zOElYT0Rhd1wvU2lxd2xSWWh0Y0lWcWVcLzZBNGREa0ZCcWx2amVoYkFIRk1vdW1Rb3ZhN3lSVUZkejVTNExCb2NNK1h6bDNOUzltaUNpdmZjUFM4Z09qa2pOYzdKcTB0NFV4VEF5NTJCNTBDeEEzZzN2R0M4eWlxMTI1UEtyK2R4bDZXeFFzRFBiQktSYmpKR0FnPSIsIm1hYyI6IjRiZmY5M2IzNGUzNDc3MTFjMjU0OGM1NzQ5ZjVhM2JhZTRmZDZkYzMyZTkyMDk5ZmU4OTY2MGM4N2JkZmZiNTMifQ==

Sau đó, cô bị đưa đến một căn nhà đất cũ và nhỏ bé.
Advertisement
';
Advertisement