Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Đến bệnh viện, Lục Kiến Thành nhanh chóng được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Trái tim của anh vẫn còn đang treo lơ lửng.

“Khuê Khuê…”

“Con yêu…”

Anh mở miệng, cố gắng nói ra thành tiếng.

Nhưng mà, dù cho anh có cố thế nào đi chăng nữa thì môi chỉ có thể mấp máy nhẹ mà thôi, một chút tiếng động cũng không phát ra được.

Mọi người xung quanh cũng không hiểu anh muốn nói gì.

Sau khi được đẩy vào trong phòng phẫu thuật, đèn phẫu thuật sáng lên, lúc thuốc gây mê được tiêm vào người, anh đã hoàn toàn chìm vào hôn mê, toàn thân không còn bất cứ ý thức gì nữa.

Bên kia, Lâm Tiêu sốt ruột gọi điện thoại.

Do rất xa và tình hình giao thông không tốt, thế nên đường đến bệnh viện vô cùng xóc nảy.

Bụng của Nam Khuê vốn đã bắt đầu co bóp tử cung và bắt đầu đau, sau một cơn xóc nảy, toàn bộ cơ thể càng ngày càng trở nên khó chịu.

Cô nằm trên xe, tóc tai rối loạn, trên trán đầm đìa mồ hôi.

Bởi vì đau mà cô cắn chặt môi, hai tay dốc hết sức nắm chặt lấy ghế ngồi.

Máu ở thân dưới vẫn còn đang chảy.
Advertisement

Lâm Tiêu ngồi bên cạnh vô cùng luống cuống tay chân.

Quan trọng hơn là, sao tổng giám đốc Lục còn chưa đến nữa chứ?

Xét theo bình thường, cậu ấy đã gửi một vị trí ở giữa cho anh, tổng giám đốc Lục hoàn toàn có thể đến đó.

Nhưng đã một tiếng trôi qua rồi.

Không hề có một chút tin tức nào bên phía anh cả.

Hơn nữa, cậu ấy gọi cho anh cũng không có ai nghe máy.

Tất cả những chuyện này đều rất khác thường.

Nhưng mà, Lâm Tiêu không dám nói mấy chuyện này với Nam Khuê.

Cậu ấy biết, động lực để thiếu phu nhân có thể kiên trì chính là tổng giám đốc Lục, trong lòng cô luôn chờ mong, chờ tổng giám đốc Lục đến.
Advertisement

Nếu để cô biết tổng giám đốc Lục không đến được, chắc chắn cô sẽ vô cùng thất vọng, tình hình cũng sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.

Lâm Tiêu sốt ruột muốn chết, chỉ có thể vừa không ngừng gọi cho Lục Kiến Thành, vừa cổ vũ Nam Khuê.

“Thiếu phu nhân, cô cố gắng lên, tổng giám đốc Lục đang trên đường đến đây, anh ấy sẽ đến ngay thôi.”

“Cái hôn lễ đó hoàn toàn là giả, người mà tổng giám đốc Lục yêu là cô, thế nên anh ấy sẽ không cưới Phương Thanh Liên đâu, sở dĩ anh ấy đồng ý là để câu giờ mà thôi.”

Lâm Tiêu khích lệ hết lần này đến lần khác.Truyện

Cậu ấy biết, những câu nói này là động lực tinh thần của thiếu phu nhân trong giờ phút này.

Lúc mới vừa nghe thấy mấy lời này, quả thật là Nam Khuê rất vui.

Trong lòng cô cứ chờ đợi mãi, đợi để có thể nhìn thấy anh ngay lập tức.

Trong khoảng thời gian này, dù cho hai người đã trải qua bao nhiêu lần chia ly, đã từng trải qua bao nhiêu hiểu lầm, cô vẫn một mình vượt qua tất cả.

Ngay cả khi Phương Thanh Liên bắt cô, lúc cô gặp nguy hiểm, cô cũng chưa từng sợ hãi.

Nhưng đối với việc sinh con.

Cô thật sự sợ.

Rất sợ, rất sợ.

Cô đã từng xem phim tài liệu về chuyện này, cũng đã từng xem tin tức về vấn đề này.

Ai cũng nói mỗi lần phụ nữ sinh con đều là mỗi lần đi dạo ở âm phủ.

Giờ phút này, khi cô cảm nhận được nỗi đau đến mức tê tâm liệt phế trên người, cô đã thực sự tin.

Bụng rất đau, rất đau, hệt như có người đang cầm cây chùy sắt đánh mạnh vào đó vậy.

Càng giống như có người đang dùng một dòng điện với công suất lớn, điên cuồng giật cô.

Cô cảm thấy đau.

Đau quá.

Mà chuyện làm cho cô cảm thấy đau hơn là anh không ở cạnh cô.

Máu ở thân dưới cứ chảy mãi, không có chút dấu hiệu dừng lại nào cả.

Ở trong bụng, con của cô đang điên cuồng đạp loạn xạ.

Lâm Tiêu đều nhìn thấy hết, cảm thấy rất đau lòng: “Thiếu phu nhân, cô cố gắng lên, tổng giám đốc Lục sắp đến rồi.”

“Nếu anh ấy thấy cô đau đớn như thế, chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng.”

“Lâm Tiêu, mấy giờ rồi?” Bỗng nhiên, Nam Khuê hỏi.

Lâm Tiêu cũng không nghĩ nhiều, xem giờ rồi trả lời: “Một giờ rưỡi.”

Nghe thấy thời gian này, Nam Khuê mỉm cười chua sót.

Sau đó, dường như chợt tỉnh táo lại.

“Một giờ rưỡi?” Cô khẽ hừ lên một tiếng: “Đã trôi qua một tiếng rưỡi rồi, ban đầu, cậu nói với tôi anh ấy có thể đến đây nhiều nhất trong một tiếng.”

“Tôi biết, với tốc độ của anh ấy, vốn không cần đến một tiếng, chỉ cần bốn mươi phút là đủ rồi.”

“Mà bây giờ đã một tiếng rưỡi rồi, thời gian đã gấp hai lần rồi mà anh ấy vẫn còn chưa đến.”

Lâm Tiêu vừa nghe thấy thế đã biết bản thân đã nói sai rồi, cũng biết rằng thiếu phu nhân đã hiểu lầm tổng giám đốc Lục.

Lập tức giải thích: “Không phải, thiếu phu nhân, không phải như cô nghĩ đâu, chắc chắn là tổng giám đốc Lục xảy ra chuyện gì nên mới chậm trễ như thế, anh ấy sẽ đến ngay thôi.”

“Lâm Tiêu, cậu không cần phải an ủi tôi nữa đâu, tôi biết hết cả rồi. Không phải là vấn đề thời gian, dù cho một tiếng rưỡi, hai tiếng rưỡi hay thậm chí là nửa tiếng, anh ấy cũng sẽ không đến, anh ấy vĩnh viễn sẽ không đến đây, đúng không?”

Sau khi dùng giọng điệu tràn đầy cô đơn nói xong, Nam Khuê đau khổ nhắm mắt lại.

Sự đau đớn khi tử cung co thắt càng ngày càng dày đặc, càng ngày càng dồn dập, cũng càng ngày càng đau.

Lúc trước, Nam Khuê vẫn luôn liều mạng mà chịu đựng.

Nhưng ngay lúc này đây, cuối cùng cô cũng không nhịn được nữa.

Cô thả giọng, sau đó cố gắng sức hét lên.

“A…”

m thanh đó, vừa thảm thiết, vừa đau đớn.

Mỗi một tiếng đều làm cho người ta không đành lòng nhìn thẳng.

Lâm Tiêu ngồi bên cạnh, thật sự không dám nghe.

Đã từng nghe người ta nói rằng khi phụ nữ sinh con sẽ vô cùng đau đớn, nhưng mới chỉ là nghe nói mà thôi, từ trước đến nay cậu chưa từng tận mắt nhìn thấy một người phụ nữ sinh con.

Nhưng lúc này đây, khi nghe thấy tiếng hét tê tâm liệt phế của thiếu phu nhân, cậu cũng cảm thấy đau thấu tim.

Tiếng hét này, ngay cả cậu ấy cũng không chịu nổi.

Nếu tổng giám đốc Lục nghe thấy, chắc chắn sẽ đau lòng chết mất.

“Thiếu phu nhân, tôi không có lừa cô, chắc chắn tổng giám đốc Lục sẽ đến. Vì hai đứa bé trong bụng, cô phải cố gắng lên.”

Không thể chăm sóc những phương diện khác được, chỉ có thể dùng cách này làm cho Nam Khuê có thêm chút dũng khí và chờ mong.

Nhưng mà, Nam Khuê cũng không còn dám ôm mong đợi gì nữa.

“Lâm Tiêu, cậu có biết lúc phụ nữ sinh con, khi tử cung co thắt sẽ đau đến mức nào không?”

Nam Khuê vừa nói xong câu này, một đợt co thắt tử cung nữa lại đến, cô lại đau đến mức phải dốc sức nắm chặt lấy cái đệm.

Tử cung ngày càng co thắt thường xuyên hơn.

Bấy giờ, ngay cả hít ra thở vào cũng cảm thấy đau.

Mồ hôi trên trán hệt như nước đang chảy xuống vậy.

“Rất đau, nhưng tôi lại hoàn toàn không cảm nhận được sự đau đớn đó, do tôi tin vào lời cậu nói, rằng Kiến Thành sẽ đến ngay, chỉ cần anh ấy đến, tôi sẽ không còn sợ gì cả.”

“Nhưng mà, tôi cứ chờ mãi, chờ mãi, kết quả lại không chờ được gì hết.”

“Hóa ra…” Sau khi mỉm cười chua xót, Nam Khuê nói tiếp: “Thật ra, những lời hôm đó anh ấy nói đều là sự thật, chỉ là tôi vẫn luôn lừa dối bản thân, là do tôi không muốn tin mà thôi.”

“Là do tôi đã quá cố chấp rồi.”

Lâm Tiêu bối rối mà lắc đầu giải thích: “Không phải đâu, thiếu phu nhân, tổng giám đốc Lục và Phương Thanh Liên thật sự chỉ là giả mà thôi, chắc chắn là anh ấy bị trì hoãn bởi tình huống khẩn cấp…”
eyJpdiI6IkNHWUlhTVpNeGFZQlRDY2tHS2hCeHc9PSIsInZhbHVlIjoielBEanMrMmVLbjZXWUFnamt6RW45b1AxaFZCcVc0c3dDcVdOSFE1NEJqZXhweW1LOVU5eXJKVHRHSXpvTGRQaiIsIm1hYyI6ImUxNzkxMjZmNTgyYTcyZWY1ZTQ5M2VjZDQyZjUzODZmYzAxNGM5NDQyMzRmNWZlMTk5NDliZWE5OTRkOGU5MGUifQ==
eyJpdiI6InpKMDFocVpTNFFjKzVVRTU3RVdqc0E9PSIsInZhbHVlIjoiQkVZUFY0V0R2V211SnRGZWRyWUtyNVE2QlJOa3hGMWVJUTE3Uk5kdXA5eVwvcmZnYkY2RGpiWVZRTXNCNWkzSHAxTTl5WkNidXJFMGQ2d3ZYd1V3XC9NTWZKQjg2RlRQb3NRYkxaU2tIWFhub1wvRFB4ZnJvK01YdTlQMzQwa29DWlNMS2M2YTlMQjhpR2M0YUFjZVwvMVRWMzc0QTJkbVpjWUhkQUUrTlpSUEN2R2hPeTVsdVNEZCtRZFl0N1gyWTVRUGppaW4zMGdqdWR3dHRiUEE2RjkyVXg4c3k3ZFFtVzFiM2dKbDluWGZNbEhcLzZ5NWtPZ25sNXFRU1RjTHVTeEI3OHQxNDNTdWh6V0I1SThrXC9hNFRnVk1PWkYwUVRQdFhxZkVxUXVMK2l5OEY3TDBcL09oZVA0SCtWVjRaOXZiWEt2ZU1wTlEyOGpCWXJMSlFLWnZGVDJycWRwMXZGaUVDTE9XbFwvMkNXRlVaYjBiOEx3YkRtU1RcLzFNMVhzZjIwMzhRWEVqWTRkRmZzZ09pU09mSElmcWdYbG5Mak84VkFBTlhjcnNiUVFHMlpzTGxqUzJrTm5mVEFUQ1hhejZmSTVweXR2M05lNmFaVUh3WHVzajBuemt1QTFOanI1bjZZUFRrenhMa1hIaGhiWndJaDV6XC94SEc3Y1htSEFXYzZrQk1UbVplZ2lEYjFUcUtBRmh5UWZYeU1BQT09IiwibWFjIjoiNWYwMjg5N2VkZjMwMzdmN2QwYjNkOTYxZTY4OTg0YzI4NmJhOGYwZTczM2JlMTI1YzAwNmNhNDYxNWY5YTU4MCJ9
eyJpdiI6ImpjQ3lrM284NFJxOExqSWRtY2hieXc9PSIsInZhbHVlIjoiYktSTEFBUmd2RjBHTHBNdzhLUWdPUjVZT0lJSzN1RHlvYlZXS3UzQXdPMW1XUWRWZWtYb0JETXdzSVdaVjBVRCIsIm1hYyI6IjBmYTM1ZGUwYmY2N2Y3NWNkNTRlODgxYmM1NDA5ZGE3ZGEyMzA3MDRiNTBkM2U3NjRiNjIxNzg4MjYzODkwZjgifQ==
eyJpdiI6Imdrazc2SFk0RHVTM2h0YW9PaEtmSGc9PSIsInZhbHVlIjoiRFo4aFwvMWxEYld3XC9nd1hiSUJsYVROWHE3RTkzNVVMcStuQUdsaU9FOWRJXC9PSmQrOXd4TmNRRmdyYnNnVkdsNkNDUWNJWUdZWnJYSjBkOEtxWW93RUJwUDRBSHlCb3RpQ2dWd2NuSXFqR3pnemxjc3didko1WW1kamZENndIVndPQWtHY2c0d2hBSjVobUZTWjFZVDVvb1wvVTRVUmd3QllNU1NyQ0pHdER3TT0iLCJtYWMiOiJmOWQxZDJmZTNmZjU0ZGU0ZTJjZGM5YjY5ZDdmNzRmODc3NGI4ODMzMDkzZGMwM2Y0MzNkNTFjNTFmZjMyY2MzIn0=
eyJpdiI6ImlBQ0t6bUkyeGZxcytwaFd1bGxjSlE9PSIsInZhbHVlIjoiOUJPelA2R2xTXC83K2p6d21jd2dOcDdqYVJTQzRieDhIRnpwc3BmZGNjcHhRYks3N090b2F5MFVYSE1JWWJPMTgiLCJtYWMiOiIyZjFhNjU0OTYwYzE5NWVmMDUxNGE5ZTM4OGMwY2E1ZDFiZWZiMGE5ODhkYzE1ZjgyZDgzNGRlZjM3ZmE1MGU2In0=
eyJpdiI6IkpNaHZOMFFocE5LbVdmYlNWNk5sMXc9PSIsInZhbHVlIjoibVc1OVVcL3hKUjRXNWxsMDlsSjB1VmJQa3gwak1KT3h6RVRXTkd2YVo1Ynp3V0FRKzM4RWw5S0pkVThLQmpDT2MyS1hhVmVHNE9iZndmWERmcnJyRStEVmZhRVVVYzNrUjFJMlhjTmtDOHk2KzAyalozTHB4aEVcL1JlS3lQaHdzNzVlclZFYkZidjlGNkxiYjg3allCRVB4ZUt1NDcxckVYZUx0cmR0bXJQUEdRK3JoRTNUTW1idzgxTk11dTZwcHNcLzZwYjlKSWRBZFwvZjJMM25vc0NMcVE9PSIsIm1hYyI6ImVkNDFmYjdjMTcwZjZmYzM3YWQ4ODE3MTY1YjljNjcyZTU1ZGMzYjBiN2ZhNGMyMDJkYzA0OGExODExNGYyOGQifQ==
eyJpdiI6Ikx2V1gyZnFUZGJZRlZoaVA1NWQxb1E9PSIsInZhbHVlIjoia0dIam9ZOFZheFR2MHVHMWtLa1F5WFdyb29jaUFycWVKOVlhOXJMU2ZBd1M4WjBEcXA1TjNzc0NOK2l0S2lGRiIsIm1hYyI6Ijg4YmVmNTk4ZmUxN2E4ZjIwZmQ3MjczNDQ2Mzk0MzZjZGJlZTRmNzA4N2E3MmU0MzA3NmU1OTk0ODI4NjU5NjcifQ==
eyJpdiI6IkU3TGZ1UHFRaVBHTHZDTjJIcGRmYlE9PSIsInZhbHVlIjoiMzdmK2dlK0FzbVN6ekJWRGluaFVjQXIxOHhlWjRXS0U3bENlb1pSYkhiN2g5N2RvQTBEbUwwYndlSjVGR2ZKNEdWYmpkeDl5YkRFaVk3RmxXOGVhZEQremp2UXlMa2tcLzM5OUxweW5lYmhRMDZJSXBHbFE5dE9SOUNhckc5YlZcLzBWS29HTjFwZ3pWYkMxeWRuMDArZkxZU2g0OU5XbVlEZzRhOUk1S1hMYjBwSThROW82YnNoUU1cL0psZG43SnpySWt2SnB3am8xMmxxb3NTNmNYQVFFdz09IiwibWFjIjoiZDk1ZDkyZDczOWJiNGNkODA1YmYxNDcyZDk5MDM1OWIzZjZiMzI4MjBjNjkxNDAzODQxYjg4ZWQ2OGJjYmRkYyJ9
eyJpdiI6Ik9xVGhQdkV3ZStGVlVDV3gydFNCamc9PSIsInZhbHVlIjoicWNZSk12SkxIWTViQVhWMTdRQ2NOem1LaVd5eFNKUGVTTk95Mkp1QmxcL3pCTmxRNzFwbFhQd1diWXV1YjBtSFgiLCJtYWMiOiI1N2VhMWFmNDVhYjdhOGU5ZGJkODFlY2FjMDBiNmY1ZGFkMTM2NzJlMTExMzdhMjI0YTdjNDI4ODcyOWRiMDJkIn0=
eyJpdiI6ImlwbzVGdU13Rng4ZzltR2Exb2w5SHc9PSIsInZhbHVlIjoiZlp2OURmRGxRanpXbzhjUXEySVEyV00yaGxOODNHT0pROGdLY2RvMDRrNG5TV09HOWN6K2pvSHVxbUIyRWhuYmFPVW1EOXNjK3pJQ2FKVE5MZXloK00yeGRXc3kzbERlWVM3ZGdLaHBmek9lcVpQVWFpZ3NFUXV6SjVTRlZuVXhpait5WndlQ1pJKzIzejJUXC9yc3c2SGVkU2ZBOGhnTXU1WTdBN1QrOVJwdGhiK0tRa1ZMZjJHdTFZVER2OWgwVGtZVm0rSWZWMUZMUjZISXBwM1hobm53MWZaWmpSSkZ5NHIyVFd5dTlkNHpqT1QwQkFoOHJcL3RROEhQcFRGdE8xRkNwdGN1KzI2RnRHYzlMTlZtZHdVQ0djMXppV2pXS2RVWFFxZ1FTcVpkS1lSd01wcmxXSktUWks2aEc0b3Raa0xBYUR6MmNRUk5aXC9qXC80ZGlnQW9LUHJnMU0wdjhvUGZhcmwxa3JYK09ndThtN0ZxSnRpWlRqclVDTFRqeXVlWCIsIm1hYyI6IjNjOWUwNTJiMWYxZjk5MzMwZTAyOWFiNTYzZGMyZjYxYjExZTA5NzQxZWRjMjhjOGI3MWM0YjA0NjM5NDhiZWEifQ==
eyJpdiI6Ik5ETUgzVVBGQSs3UGFTWStRWk5EcFE9PSIsInZhbHVlIjoibXBhazhVSnJ3YjZCaEtIUDFDSWx0bzVtRTF2TVY1d3dFWmJXbjFQcmtWY2ZNY240U1UzZk11K3F0dFg1Z2ZndCIsIm1hYyI6ImE5MTMzZGVkZTZlMzA3YmI4NjQzNjIxYzk3NWU2ZDFiMDFlM2M0MDQwYzNiYTAxNzQ3NTE3NWI2OTc5YzI3NjcifQ==
eyJpdiI6IllZeXNPXC9UZno4b2JvXC9iMllycFRXQT09IiwidmFsdWUiOiJHbEp6eFJRYjNKZnFXZnJETnZubXMzdE1tdEFhNEdlTElLWkVmZkNER1FWR2tkRGlLVTcxVVFleXdhbHMyS3dyME5tRmRXMmdMUTlORXAwc1wvWk5sWkdHejU4a21QSmNWZE5KRWRWMU1Xd3VGUUhvU3h4MlVvcmpCK0dSQld0VFVoSDQ4VTRvcWlmK2dyeGtKRk9IT1EyWnlGWFNaTmJESGpuektmc2Vra1wvc2VTS0s3K1R1ZnpuSDlsRittZEFFRSIsIm1hYyI6IjBlM2YxZDZkNGIxZmM4ZDIwNjJlOGZhMjliNDk2OTBmZDVlZWM1NzZjNjJmMjM5ZjU1M2MyOGJlNDNmOTM0NWMifQ==
eyJpdiI6IjdJZ2pJTnF4dks5MDRxYmdrWFNnR1E9PSIsInZhbHVlIjoiSlNrQlFBXC94QmlCdUlWKzZFU3k2Z1RZNzUzTkFXdlgyUVRSUWlZUk9OOFBOSjFzXC9QU0ZSekYwXC8ySThYSVdNNCIsIm1hYyI6ImMxMThkY2Q4OWIzNjhiMTRkNzJhMGE2ZTRkNDkyNGEwOTA4YTg0MTdiNTZkNjNjMTNjOTEwZDVkZDJmODMwY2EifQ==
eyJpdiI6IjR0OFdEZks0bk0rc2o5UzZkXC9LN3pnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InRMblNKY0xcLzdkOEdWblEwTkRMZ3pPR25rc1wvSDZLVEtCMDBjeWxGMlwvbVwvNjQwMUNEY1psbjVwK0t3Z3E3b0RsbGFJREM0UWpleE15REVFUzN1OVwvNlNZcDRnN0huQzh4ZDVCYmQ3eEtiM2RxWVRqellkdDMxYmFWZkpxN2pmYm93Yjg3NFZvQVdOeWl1K0MrRE1PbWlxRTI3UE1jOTFodVVZUHByb2dYM2tnPSIsIm1hYyI6ImE0ZWQzYThkNjk0NmM3NjBlNzE1MWVkOTVlYjdmZGRiMjk3Yzk2NjQ1ZTAxYzE1ZTcyOTY0M2EyMjZiOGQxMGIifQ==

Lâm Tiêu vừa dứt lời, lập tức gọi cho Lục Kiến Thành.
Advertisement
';
Advertisement