Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
“Ghen tị?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Không có, nói giỡn với anh mà thôi.” Nam Khuê cười trả lời: “Nhưng mà, làm sao anh biết mấy đứa nhỏ thích thế giới dưới đáy biển, em nhớ hình như em không có nói cho anh biết mà.”

“Anh đã quan sát cách bố trí trong nhà, có rất nhiều thứ liên quan đến sinh vật biển, hơn nữa còn có rất nhiều bản vẽ khoa học phổ biến có liên quan, lúc mấy đứa nhỏ nói chuyện phiếm cũng đã đề cập qua.” Lục Kiến Thành giải thích.

Hóa ra là dùng cách quan sát để suy ra được đáp án.

Hèn chi.

Không thể không nói, lực quan sát của anh ở phương diện này đích xác là rất ưu tú.

Quan trọng hơn là, mặc dù thời gian tiếp xúc với trẻ em không nhiều, nhưng anh đã hoàn toàn nhập tâm vào vai diễn một người cha.

Còn đóng vai này rất tốt.

Tại thời điểm này, âm thanh cánh cửa phòng bị gõ vang lên.

Y tá đi vào: “Hai người là ba mẹ Lục Niệm Khanh sao?”

“Đúng, là chúng tôi.”
Advertisement

“Bác sĩ nói đã có kết quả kiểm tra, có thể đến văn phòng tìm ông ấy.”

“Được, chúng tôi đến ngay.” Nam Khuê gật đầu.

Trong lòng thật ra đã kích động đến không chịu nổi.

“Tư Mục, ba mẹ muốn ra ngoài một chút, con ở trong phòng chăm sóc cho em, hai đứa không được chạy loạn, ngoan ngoãn ở chỗ này chờ mẹ có được không?” Trước khi rời đi, Nam Khuê kiên nhẫn dặn dò Tư Mục bé nhỏ.

“Được ạ, mẹ mau đi đi, con nhất định sẽ chăm sóc cho em trai thật tốt.”

Trước khi đi, Nam Khuê lại nhờ người của bộ phận y tá giúp để ý một chút.

Sau đó, hai người cùng nhau đến văn phòng của bác sĩ.
Advertisement

Trên đường đi, Nam Khuê vừa chờ mong vừa khẩn trương.

Cả người trong ngực đều treo cao một hơi thở.

Lục Kiến Thành đương nhiên là nhìn ra, đưa tay, anh nắm lấy tay Nam Khuê, ôn nhu an ủi: “Đừng lo lắng quá, anh tin chắc nhất định sẽ là kết quả mà chúng ta mong muốn.”

“Ừm!”

Nói như vậy, nhưng trong lòng Nam Khuê vẫn cực kỳ khẩn trương.

Năm năm a, ước chừng đã chờ đợi suốt năm năm.

Đây là lần hy vọng gần nhất của cô.

Trước đây, cô cũng đã hy vọng rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều vô tình tan vỡ.

Có thể là số lần tan vỡ quá nhiều, khiến cho trong lòng cô càng ngày càng sợ hãi, càng càng ngày càng lo lắng.

Đến phòng bác sĩ, Lục Kiến Thành chủ động gõ cửa: “Xin chào, bác sĩ, chúng tôi là cha mẹ Lục Niệm Khanh.”

“Mời vào.”

Sau khi vào văn phòng, Nam Khuê có vẻ rất câu nệ.

Đồng thời, ngay cả hô hấp cũng trở nên cẩn thận, cô thậm chí cảm thấy không khí bên trong trở nên mỏng manh.

Bác sĩ lật các tư liệu trong tay, khoảng hai phút sau, ông ngẩng đầu lên, đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi.

Sau đó mở miệng: “Đầu tiên, tôi muốn nói cho hai người biết kết quả kiểm tra của Niệm Khanh và tình hình phù hợp của trái tim.”

Nghe bác sĩ nói, Nam Khuê nắm lấy tay Lục Kiến Thành đột nhiên dùng sức.

Rõ ràng, cô đang rất lo lắng.

Lục Kiến Thành chỉ có thể vươn tay kia ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay cô, im lặng an ủi.

“Hôm nay tình trạng kiểm tra không tệ, trái tim hiến tặng này cùng tình trạng của đứa nhỏ rất phù hợp, hơn nữa tình hình sức khỏe của Niệm Khanh cũng không tệ, nếu hai người đồng ý, chúng tôi sẽ sắp xếp phẫu thuật.”

Nghe được những lời này, trái tim căng thẳng của Nam Khuê chợt buông lỏng.

Hít sâu một hơi, cô đột nhiên không nhịn được nữa, trực tiếp ôm lấy Lục Kiến Thành, gục đầu vào vai anh.

Trong nháy mắt, bả vai mềm yếu kia kịch liệt run rẩy.

Cô không khóc thành tiếng, nhưng nước mắt không ngừng chảy đã nhanh chóng làm ướt áo trên vai Lục Kiến Thành.

Rất nhanh, đã biến thành một mảng ướt đẫm nước mắt.

Có lẽ chỉ có thật sự chịu đựng sự dày vò khi phải chờ đợi suốt năm năm, mới biết đợi đến giờ khắc này khi biết được kết quả kích động cỡ nào, vui vẻ cỡ nào.

“Thật ngại quá, khiến ông chê cười rồi, mẹ đứa bé có chút kích động.” Lục Kiến Thành nhẹ nhàng giải thích.

Bác sĩ gật đầu: “Dễ hiểu mà. Như vầy đi, tôi cho hai người mười phút suy nghĩ, nếu đồng ý, chúng ta cần phải nhanh chóng tiến hành cấy ghép, bởi vì trái tim hiến tặng bên kia sắp lấy ra, không nên chậm trễ.”

Nghe vậy, Nam Khuê lập tức len lén lau đi nước mắt trên mặt.

Sau đó sửa sang lại tóc, mỉm cười nhìn về phía bác sĩ: “Bác sĩ, chúng tôi đã quyết định, cho đứa bé cấy ghép tim, nếu điều kiện của Niệm Khanh phù hợp, ông có thể chuẩn bị phẫu thuật.”

“Cô Nam, cô thật sự đã quyết định rồi sao? Có nên cùng chồng cô thương lượng một chút không, đứa nhỏ dù sao cũng còn nhỏ, nguy cơ cấy ghép là có, hơn nữa các tác dụng phụ khác sau khi cấy ghép chúng tôi tạm thời không thể dự đoán chính xác.”

Lục Kiến Thành lại nắm tay Nam Khuê, kiên định mở miệng: “Tôi đồng ý với quyết định của cô ấy.”

“Nếu hai người đã đồng thuận, tôi lập tức thông báo cho người chuẩn bị sắp xếp phẫu thuật.”

“Được, cám ơn bác sĩ.”

Ra khỏi phòng bác sĩ, Nam Khuê mới mềm nhũn hai chân, lảo đảo một trận.

Nếu như không phải có Lục Kiến Thành đỡ cô, cô đã ngã xuống rồi.

Vừa rồi ở bên trong, cô vẫn cố gắng chống đỡ.

Nhưng ra khỏi đó, biết phía sau phải đối mặt với đủ loại khó khăn cùng với hàng loạt ẩn số, lòng cô thật sự tràn ngập lo lắng.

“Kiến Thành, anh vừa rồi vì sao lại đồng ý với em như vậy? Em tưởng anh sẽ thắc mắc chứ.”

Lục Kiến Thành đỡ cô ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, đồng thời giải thích: “Năm năm nay, là em luôn chăm sóc Niệm Khanh, em khẳng định hiểu rõ tình huống của thằng bé hơn bất cứ ai, năm năm trước, em lựa chọn phẫu thuật cấy ghép, có thể là nhất thời xúc động, cũng có thể là chưa đủ trưởng thành.”

“Nhưng trong năm năm này, em nhất định đã tìm đủ mọi cách để hiểu biết hơn về bệnh của thằng bé, thu thập các loại số liệu, nếu năm năm sau, em kiên quyết muốn đưa ra quyết định giống như trước, nhất định là có lý do của em.”

“Anh tin tưởng phán đoán của em, cho nên lúc này anh không cần nghi ngờ gì cả, chỉ cần tin tưởng em vô điều kiện là đủ rồi.”

Mặc dù nghe Lục Kiến Thành nói như vậy, nhưng cảm giác suy nghĩ đồng điệu này khiến Nam Khuê rất cảm động.

Thế nhưng, vừa nghĩ đến bất kỳ cuộc phẫu thuật nào cũng có rủi ro, hơn nữa Niệm Khanh còn nhỏ như vậy.

“Kiến Thành, cảm ơn anh đã tin tưởng em, nhưng nếu lỡ như…”

Lời phía sau Nam Khuê còn chưa nói hết đã bị Lục Kiến Thành lấy tay nhẹ nhàng che lại: “Khuê Khuê, nếu chúng ta đã lựa chọn, phải kiên định tin tưởng, nếu như bản thân chúng ta đều hoài nghi chính mình, Niệm Khanh làm sao có thể tin tưởng người làm cha mẹ như chúng ta được.”
eyJpdiI6InJ6bXN4YWo1blVaTnBsY21HdnBuVHc9PSIsInZhbHVlIjoidHZHejVrS0RTdUVnZk1reTlRQ054WTdweGE3SkFUNElSOStiTjVodjl6NDV3RU1ZZE0wclwvQm9aNVNTcGJ3SGMiLCJtYWMiOiI4OTRiZjU1ZmIyMWNmYzU5NDgwNmI2YjZmY2M0OTBmZWEyZWNhMWEyYTMwNjVmMTVkMzAzYWNlOWYxYTVkODM0In0=
eyJpdiI6Ilc4eWVEVWlqYVFYQ3RLMTBzNWJyM3c9PSIsInZhbHVlIjoibmhMOUQxVzVWUEx6ZEM5SlwvMDBQT1gwZ0tYUUtoRzcwVUFwSXJwQ0xYUzk2NTlJR3NtWTNCMjh2Z0MyeHREQUtVbExNczlueE0rQVg1Vnc1NnJhWTl0VHlxRWl6UjAwcGRZV3ZqWlY3T0U5T09QclZkSDhtTjRCeElHXC81KzNMZGJBK1FGWW9laE81dVlSZ3lMT1hPYkYwWkQ1Q2Z0eG83ODNPVW1VclB5NlpWSjdSRTVtWVRla3N1M3RKWnllaTFtV29Yd2lKbDlIbnFQQ1E5NGxNTFcrRjFyQ1RFV3hqSXNNZDQ4NUV3OU9XV1NSb3g5RUtJbHBNdmF2VWMrNXVXS3Z0a0JpZVg4cEY1UXZKWlNUK29lQT09IiwibWFjIjoiM2I0ODNkYWU5ZTliYjBhYWZlYTUyMDI0YzExNDBlNjM0MGQ3M2U3YzI2YjBkNDhiNmVlNDZmMGQ1ZWI4ZDlmZCJ9
eyJpdiI6IlZTXC9GWUpKQ0o1OEpcL3lMOGNVV3g0dz09IiwidmFsdWUiOiJRMDg1SVBnd1NpUkdGbE8rVHhkMXVIWlF6dGJEd3h3SThSd0R1U3lObCtcL1RNSUZCaWQ1a3QxSXhpOUJNblhyaSIsIm1hYyI6IjQyMzFjMThlMzE5ZjlhMGNlMDY3ZmM3MzUwYjA1YmZlNzc4ODM1MDI2MTBhNjljZjg3YmE3YzYyYWRhNzlkODkifQ==
eyJpdiI6Ildacnh4WDNCK00xSzBzYWEzUlBhbGc9PSIsInZhbHVlIjoiOG01eGN6enY5M2ZMRVdITkJNcnBpZzBpODFrcEtVQ3ViemFTT212QzRSbFh4NitYOVV5eXhHZUhxejljdEFIeW02ZElJRFlQNDNjOUlYK2hWSFNIRmtWNHJIbVBoUytpNDFFdzkzYnVsUVwvc1NFbmJhUXZubjJNNmRNYzdVYkxhM0pvUE5MdDYya0pcLzBkTEs5Njl3Q0ZoQTBHOFJFYkJIbEpkak5sdnRZUnJyaHA5cWlXNGJIV2MzM011VEtyeTA2S2ZOOE5JUnV6ZnAybnVVakJ0NkNHaURxa3JhalY5SGJBejdaVUJLZHM0RTFzNW1TXC9xT3JPQnlyZ0VocGpXNyIsIm1hYyI6IjVlZjE0N2QzNTQ0NzlhNDJhNDgwMzQ4YzQwOWM5ZjNlMGUyMzNmMTVmOTU3YWUwZDBjYzA4NTZlMGVmZjg4ZjEifQ==
eyJpdiI6ImFzaWNua00rajFteFlcL1doT0VxTmxnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlZGQ3I4U3MwQXMxeXM5a0NhMGVUQ1RxaW1UTmdsTlFOR0diR2haUmRyTjFvakNraE9xM2l4bnpcL2NoOWZzVStRIiwibWFjIjoiNTRiNzQxMGExNjlkYmEyN2M5NmM0NzE2M2EwNmY0ODQxMDY2NjU3OTk0MzEyNDE5NmY1MDhjODIyYzVlZjIxNCJ9
eyJpdiI6IjdPWEV3M3dVN1V4Ykc4K29HUElSeVE9PSIsInZhbHVlIjoiR1o1ODlINmNDYVZuRDZWYW1JTDQwNXJcL1pjRUpCb3lNaXVUZlVJUE9cL0FaVlRablBGd0h0bXFobmJXQUJrdmh5NXg2cjFCTVpLUUlDcUwyOTQrXC9LYnZ4ZkVXUnRmVEpKZStPaHZrYUtCN2lRUk50MG03QytWMnVHUG9acDREb0doUzJ2a1VtRExjb1FaTGJTOFpuMEQrcXNNaE43aE9FSDhsVHd4cm1va3BaQWNvZytlYWdsVFNmNDFOT3UzaWxxXC9kVEZNZ3JrY3lyVUVaOUx0VmpWQkxkaTNxUGhsS3YzYnIrMUtSclhzN3UzOFwvTGpCVkxXd2pWNlB2V0sxUjhRUEl2RXEySEdDODlKXC9sTkpLcGtaSDN4bmxTV3dtcTAzbHByWXh5QVp3c3l4M1NHQmVmM3o0d2Frckc1Y0loUHlvc2ZKNTZUY2RUbER1U2NsSXJFM1dhTnZvU2xmTlI5cUxCREQ5VzNJNTlIT0swYkdPaUFzNE1yUzhZaDRmZUhIIiwibWFjIjoiNmYxZGVjZTJlMDlkMmRlMTk1ZGM4MzNkMjBmZjJiNzJiMzY4ODNmOWY4YjEyNzhkYjY4YjRjZDE0NDA3ODY2MiJ9
eyJpdiI6ImhpenFQaHBmMEhwMHhZVUFYUTltbHc9PSIsInZhbHVlIjoiQkcrSnJuWEEzK1JYOU1LaXFsMnZEeHczSFFRbGpzY0NHdDhrMmhRSENpYlMzT0wwY1kxd0JFaU5uUlYyUjVIdyIsIm1hYyI6IjI3MzdjNGQ2YjExZGY4ODg5YWRmYjBhYjliZTgwNzQ2N2MwZmU0MDQ0NmQ2M2I2OWZjMmJkYjU5N2IwZmRlN2UifQ==
eyJpdiI6IkM2NXNzR2xyajhNbVVHbk9FREl0SHc9PSIsInZhbHVlIjoiRTNObHdsVkNYRHV5YXdXbWdCQUFtaTh3UnBBXC9RcmJWMndcL1JvVkwzeXFZSnJJREJSVDJmdWRQb1B1WFM0YTl2ZEhsT2RFSXF4VDAzS21OQlB1d1B1VTFweWlXSHdkZmxYQUkzTklcL1VzcXprZ0hvRzVJejdWWFpWeDdzYWhhcnczalNodXArR3ZmVWtja1wveFFaUGVHZz09IiwibWFjIjoiNTE4ZDJjYWY5MTE2N2Q4ZDQ5MjA0MjMyMmM4MjhjZTM2YjBiZjI0Zjc5NGE1MjgxMGVjZGMxYzc5OGVlYTY1NiJ9
eyJpdiI6InNqR2w2TXdid2ZOditLQzJzTkdSNUE9PSIsInZhbHVlIjoiRFJaRmxZaUdpd0U4aXZjajN2R1YrdkdHOVBtN1JzUHVpWGRWZStRcjhOVmNMQ0NvZjNyTWh5OG0wdmZPU1ZDOSIsIm1hYyI6IjA5Mjc5Y2JjNzg0YmU5YTA1NDQwZjRhYTc0ZDJlZmJhMzljYzgzZTEwZWM2Y2YwZTdiOGI4NjVkNTQxNzJmZTYifQ==
eyJpdiI6InBUR1pMeGdDOEI1Snk0Q0JRMFNPZUE9PSIsInZhbHVlIjoielpEMFZYN2wxOWZ4N2xCUzdUOGRjcW1nSm8yeHBvZmhCcnJzVnVzMVpDRmF4aWI1Y0pnZGRJdVBRVEQ0VUxBNDZmbEZmS1Npc3Y4ZkpwRlhxTFZGUGc0bDFLSklHM0lKXC92TGtSVkQ1ZWxPMGZSM05obzAxYldRSmpDU2pwN1pxRkZPOFJabVR0cEFTbmY4WVU4UTBoTW14VzVQbGNwTnJLVVJiSkk3S3FcLzNvZENLTXRybzdZQU03QkpqZ2ZHQlhrcEptZ1huVEU0SHRqWmgxeklma0JScFowN0ZodkZmaVR1RHBSbjc4M2F6VlBwa1p6S0xJVUJMMHQ3alYwNEFnS3ZPNVlHcEE0K1pnVWFuTTExa2luQT09IiwibWFjIjoiYWJmNTM0MzY4MDdkNjQ0MTg0NDJhMTlkOTUzOTUxZWRjMWEwZTA1MWU1ZGRlOTE1MWRiN2M1ZDE5M2RmODA1ZiJ9
eyJpdiI6IkFXdVBcL0I0anJjQk8xbVQybjFnRHhBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkozdEhvU1ZNcVlrNjFCTmdKQVwvRXh5RDBIOFhraWNRN21kdWp2YVg0R1czcmdMbTFQRUlhS3V0Y3Ezc2tHRUZLIiwibWFjIjoiOWIyZGM4ZDAwYmUwOTEzMGViYjkyZmEzZTZjNzg2YzI3MjdlMmZjZGZhNGJmNDdmMmEyZWUzMWJkZWJlM2JhMyJ9
eyJpdiI6IjdzZDNkT3VDOUZOOGVsUkJjUFN4R3c9PSIsInZhbHVlIjoiZDJcLzVGamxHY3EzXC94MjlVdGlORnlzRXA5b3lDR0FZNklDOTJVTFBvSmpPZ2RaUlorOHY1OG9sR2Qrb1g0ZEY2aGE2WUE5dmZnS3lWc2lZbUgwMVJhS2J1VGhudGNjUWJXbEVnTmdjd3pORkRFVXljYTVIK1NUUjRndzlJWmlqSSIsIm1hYyI6IjBlOGY4MmQ2ZGQ3NWEyZTBjMzkwMzc2OTI4YjI0NjIzOTFiNzA4NGE5OTczMDViMGRlNjEzZDhiNjQwZTU4ZTEifQ==
eyJpdiI6IkVcL3ZtdjFzMFArTkpcLzVrWXd6OUFUUT09IiwidmFsdWUiOiJVajg1aGp0MEVvbG1EMUNNRzZJXC9VUlhDVlBtUmNrTllzeTdhNzhDQlwvVENBU05MZW5DUEtRQStLQWRBcUtVQ3kiLCJtYWMiOiIxZjAzNjUxMGU4YTQxYmU2MjcwOWM0YmFmOWZkMDQ0NTliYjdhNTIxZDM3MmRjZjZmN2IxNDA5ZjczZjhiOTc4In0=
eyJpdiI6InhhZm5aeVJ0c2JjbjFENDFNNHI3Vnc9PSIsInZhbHVlIjoiT1JvN2RCak1MMHBqcWtaTEZMV1pQdFZHdWx1a0ZNY3hweDlRT0VRZ2FcL25iR3Nla25KY0NDOCsxWVwvWmZPNlExdFwvV0I5MlIwN1BKU2VsY2llekJUN0NsTnZtTFc0YVN3MTNreVZVRXVNYyttNzJjSkF6bmJXMmx5dXd2TDBnWWVObTBsT2pKOHYxK1I5dXo1amVKVXVRPT0iLCJtYWMiOiJlNTYzMzBhODcyZDY0ZTdjN2Y1OTFiZGQ3ZTFhYWFlYzZiYjdiNmFkMTBhZWYxMzA2ZjU2Zjk5NjVlNzI4NDI2In0=

Lục Kiến Thành đi qua, ôm Niệm Khanh vào trong ngực mình: “Niệm Khanh, cha mẹ vừa mới đi gặp bác sĩ nhận được một tin tức tốt, con có muốn nghe một chút không?”
Advertisement
';
Advertisement