Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Sau khi ngồi xuống, tất cả sự chú ý của Vân Thư đều ở trên người Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh.

Bà ngồi ở giữa, Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh thì một trái một phải ngồi ở bên cạnh bà.

“Khuê Khuê, mau ngồi!”

Về phần Nam Khuê, Vân Thư vẫn luôn nhiệt tình, dù sao cũng là vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Về phần Lục Kiến Thành, trực tiếp bị xem nhẹ.

Lục Minh Bác càng thảm hơn, ngay cả một ánh mắt Vân Thư cũng không để lại cho ông.

“Bảo bối, nói cho bà nội biết, các con tên gì.”

“Bà nội, con tên Lục Tư Mục!”

“Bà nội, con tên Lục Niệm Khanh!”

Hai đứa bé đáng yêu trả lời ngay lập tức.

Nghe thấy giọng nói mềm mại của các cậu, Vân Thư chỉ cảm thấy lòng mềm nhũn.

Thật không thể tưởng tượng được!

Trong cuộc đời của bà còn nhận được món quà như này.
Advertisement

Vốn dĩ Khuê Khuê có thể sống sót trở về đã là một niềm vui bất ngờ lớn, bây giờ bà còn có hai đứa cháu trai ngoan ngoãn thông minh đáng yêu như vậy.

Vân Thư bà quả thực là quá thỏa mãn.

“Tư Mục ngoan, Niệm Khanh ngoan, tuy rằng vắng mặt bà nội vài năm, nhưng những ngày tháng sau này, bà nội nhất định sẽ thương các con gấp bội, các con muốn cái gì, thích cái gì, chờ cơm nước xong, bà nội lập tức dẫn hai đứa đi mua.”

“Được ạ, được ạ, cảm ơn bà nội!” Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh cùng nhau nói.

Lục Kiến Thành sợ hai đứa bé được cưng chiều quá mức, nên có chút lo lắng: “Mẹ, con biết mẹ rất vui vẻ, nhưng dù sao cũng là con trai, cũng không thể cưng chiều chúng quá.”

Vân Thư vừa nghe, đôi mắt lạnh lùng ngước lên, ánh mắt bất ngờ bắn tới.

“Con không nói lời nào, làm mẹ quên mất trên bàn còn có con đấy.”

“Chuyện lớn như vậy, sao con không dứt khoát giấu đến khi mẹ xuống mồ, chờ lúc thắp hương rồi nói luôn?”
Advertisement

Biết mình bị tính sổ, Lục Kiến Thành lập tức cầu xin tha thứ: “Mẹ, không phải vì con muốn tạo một bất ngờ cho mẹ sao! Hôm nay là sinh nhật của mẹ.”

“Vậy sao con không sớm nói rõ ràng chút, hại mẹ suýt chút nữa đã đuổi cháu ngoan của mẹ ra khỏi nhà rồi.”

Vân Thư nói xong, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Niệm Khanh và Tư Mục, vô cùng đau lòng.

“Mẹ, được rồi được rồi, chuyện này là con sai rồi, nhưng hai chuyện không thể lẫn lộn, vẫn không nên quá cưng chiều con trai.”

“Con muốn nghiêm khắc thì con nghiêm khắc, con và Khuê Khuê làm cha làm mẹ dạy dỗ hai đứa trẻ, mẹ tuyệt đối không nhúng tay vào, nhưng cuộc đời này, mẹ làm bà nội nhất định phải cưng chiều cháu trai mình.”

“Con cũng đừng trách mẹ quá cưng chiều chúng, cháu trai nhỏ của mẹ mới năm tuổi, còn là lần đầu tiên gặp mặt, mẹ có thể không cưng chiều sao?”

“Tuy nhiên, mẹ vẫn biết điều quan trọng và cùng nguyên tắc.”

Chính là biết mẹ mình quá vui mừng, sợ bà sẽ cưng chiều hai đứa nhỏ quá mức, cho nên Lục Kiến Thành mới nhắc nhở.

Nhưng hiện tại, nghe Vân Thư nói như thế, anh đã yên tâm rất nhiều.

Tất cả đã sẵn sàng, ngay sau đó, bánh sinh nhật đã được đẩy lên.

Lục Kiến Thành tự mình đặt một chiếc bánh ngọt rất lớn, quan trọng hơn là hình ảnh trên vừa hay chính là Vân Thư cùng một nhà bốn người.

Về phần Lục Minh Bác, lại không có trên bánh ngọt.

Vân Thư nhìn bức ảnh gia đình kia, trong lòng vừa ấm áp vừa vui vẻ.

Bà của hiện tại, quả thực đã trở thành cuộc sống gia đình, đã có con dâu, hai đứa cháu ngoan cũng có.

Những ngày sau này, bà không mong muốn điều to lớn gì.

Chỉ hy vọng cả gia đình hòa thuận, hạnh phúc.

“Ôi, vì sao trong hình gia đình không có ông nội?” Đột nhiên, Tiểu Niệm Khanh nghi ngờ hỏi.

Lời này vừa nói ra, bầu không khí trên bàn ăn bỗng nhiên trầm xuống một chút.

Lục Minh Bác vội vàng cười giải vây: “Bởi vì ông nội làm sai, nên vắng mặt, lần sau ông nội sẽ cố gắng cùng mọi người xuất hiện trong ảnh gia đình được không?”

“Được ạ, ông nội, vậy ông nhất định phải cố gắng nhé!” Tiểu Niệm Khanh cổ vũ Lục Minh Bác.

Tiểu Tư Mục cũng mở miệng: “Ông nội, mẹ con từng nói, biết sai thì sửa mới là đứa bé ngoan, làm sai chuyện không quan trọng, chỉ cần ông nội chịu sửa chữa, thì vẫn là một người ông tốt.”

Những lời này, thành công làm cho tất cả mọi người cười.

Bầu không khí căng thẳng trên bàn ăn cũng thoáng cái được giảm bớt.

Về phần mũ đội sinh nhật, Vân Thư đội nó lên đầu Tiểu Tư Mục.

Nhìn thấy Tiểu Niệm Khanh thích, Tiểu Tư Mục lập tức lấy xuống đưa cho cậu: “Em trai, cho em nè, em đội đi!”

“Anh trai không đeo sao?”

“Em thích, vậy anh sẽ nhường cho rm, ai bảo em là em trai của anh chứ!” Tiểu Tư Mục rộng lượng nói.

“Cảm ơn anh trai!”

Sau khi đội mũ giấy sinh nhật, Tiểu Niệm Khanh lập tức tự kỷ hỏi: “Ba mẹ, ông bà nội, con đội có đẹp trai không?”

“Đẹp trai!” Mọi người đều mỉm cười trở lại.

Thấy bọn họ vui vẻ như vậy, bác gái Chu tiến lên nói: “Phu nhân, hôm nay là ngày quan trọng như vậy, khó có dịp thiếu gia và thiếu phu nhân có mặt, còn có các tiểu thiếu gia đều ở đây, để tôi bảo người chụp vài tấm ảnh cho mọi người nhé, làm một kỷ niệm!”

Đúng là một ngày rất đáng nhớ, đề nghị này cũng rất hay, cho nên Vân Thư lập tức gật đầu: “Được! ”

“Được, vậy tôi gọi nhiếp ảnh gia vào, cậu ấy đã ở bên ngoài chờ rồi.”

Khi nhiếp ảnh gia bước vào, họ hướng dẫn họ về vị trí đứng.

Rất nhanh, Vân Thư, Nam Khuê và Lục Kiến Thành, Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh đều đã đứng vào vị trí.

Nhưng, Lục Minh Bác vẫn đứng một bên, cũng không đi qua gia nhập cùng bọn họ.

Nhiếp ảnh gia nói, “Ông nội có thể đứng bên cạnh bà nội.”

Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh cũng sốt ruột gọi: “Ông nội, mau lại đây đi!”

Lục Minh Bác vẫn không nhúc nhích, ngước mắt lên, đầu tiên ông nhìn Lục Kiến Thành, cuối cùng đưa mắt nhìn Vân Thư.

Nhìn hai đứa cháu ngoan bên cạnh mình, Vân Thư thản nhiên nói: “Tư Mục và Niệm Khanh đều đang gọi ông, ông còn không chịu tới sao?”

Nghe nói như vậy, Lục Minh Bác lập tức lớn tiếng đáp: “Đến ngay đến ngay!”

Dứt lời, ông bước đi nhẹ nhàng, nhanh chóng đi đến đứng bên cạnh Tiểu Tư Mục.

Mấy người chụp liên tiếp mấy tấm.

Cuối cùng, Vân Thư yêu cầu chụp ảnh riêng với hai đứa cháu.

Bà đứng ở chính giữa, Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh mỗi đứa đứng ở hai bên.

Vốn dĩ, đây đã là bức ảnh cuối cùng, đột nhiên, nhiếp ảnh gia nhìn vào máy ảnh: “Ông bà luôn luôn đứng ở hai bên của hai em bé, có thể đứng gần nhau nắm tay hai em bé, chúng ta chụp thêm một tấm nữa.”

“Được nha!”

Tiểu Tư Mục cười gật đầu, nắm tay Lục Minh Bác, đẩy ông đến bên cạnh Vân Thư.

Nhìn vào máy ảnh, nhiếp ảnh gia nói thêm: “Ông nội có thể đưa tay ôm vai bà nôi.”

Lục Minh Bác vừa nghe, tự nhiên có chút do dự.

Đối với ông mà nói, hôm nay có thể tham gia sinh nhật của Vân Thư, có thể chụp ảnh cùng bà, đã là tiến bộ lớn rồi.

Nhưng mà, có thể ôm bà, đây là thứ ông nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
eyJpdiI6IkVPUFNITHNqc0FieVhkRU9scHJjMEE9PSIsInZhbHVlIjoiaHo4eGFHYThoanVFeDdHSG9UWHhyWjlDQUZuTnptd2hVOWgwR3ExcFwvZDZLVWQwOHl0XC9LdDg1S0RBN0FTWTVOIiwibWFjIjoiYzIwMjFhZTcwMjk1ODRkM2U1MzkxMjBhOGNjYTgxZGFiMzljYjM1ZGMwZTlkOWExNDFmMmRmZDYxMTgxYTA1OCJ9
eyJpdiI6Imx0bW5rQ1FVUktqRmdYZ2Y0YWVqZ1E9PSIsInZhbHVlIjoidmhWWSs0S3RWcE9MbU82VDM4U2VZUldWdEptNU1td1dwcHJ5UjZtS0kzTUpPeGRoXC9XTzFjZzJHcjQzYzRuQ3B6YXBNWGhuc2FYZ3B2NUFDeFFUQ0xQM1pKXC8yV1RmRXBlSU9UZWVhNXdBVGJhdHhucWRaOXpuVCsycmZnS1JKUk5hWGdtWjFLMmdFTjFmZVF0SlNHV0E9PSIsIm1hYyI6IjEyM2ViMTUxZGZhNTBiNzgyY2I3ZWRiYjY5NTA4YzZiODgxNWEwOTZjMTE2YTVjMzllZTY4OWY1YTM5ODUxNzIifQ==
eyJpdiI6IlY0UEFkNmEyWXJOakg2WDN3Ukp6WkE9PSIsInZhbHVlIjoiYW1keHJ3VGlsdkxEMEl5UHplSWRtWVRTcXFTRGo3Qk1mdExoUnJXdHU2YitEQ3JmT05FY0pLVkp2Smx5M2hESiIsIm1hYyI6IjUyNzQyYzI0ZTkyYjU4YzhhNjhkNzAwMmIzNDRiOTQ3M2Y4ZTUwYjVjODIzYTc5MmNmYmM0MTNmYzczOWEyZDUifQ==
eyJpdiI6IjJDNENjZ1pxMFU3K1oxRmhwZEdEQmc9PSIsInZhbHVlIjoicSthVjFlNlVzRGVzUUV3b2NvNDhLZUFqUlNtcTNiS1pFdEFBN1pGWEgzVlhzQ3RtdkRMaEpvdW5XM2RPVGEyVEE4WFh0ZCs2OGlUT3JNY3JpOFhUQ2t6UmNiaDhFQlwvcW85NHFwNUlnTFpXY0hPRmROM3pXTllFQk1HXC82SHh5WSIsIm1hYyI6IjFhYjg5ODZlNmE1Zjg5MzU4NjBlZTliMTAzYjZkNGQ5OTkxNjRjOTBiZGEyYTNmNTdjMzk4NDVmM2Q0ODEyODkifQ==
eyJpdiI6IlFYU0lCY3hNZ1lUXC8walZcL0hTb3pidz09IiwidmFsdWUiOiJ4RklqK1draVZCcFlDYXBWOFJwS0tTYlZkXC8rc1JBSWpMZzNncjlXWTFYSzdiVnUxR0dOY2dcL2RobURjbDRMd2UiLCJtYWMiOiJlZGFlYTRmYWM0MTg1NDdhNWQ2ZmE4ZTQ5MmU1M2Q4NTg4MmU5ZDRlNTlmMWFlNWZmZDdmZWFkYzYyYzViMThhIn0=
eyJpdiI6IjhUTm5cL0NKVDNaUzJpTW5JdmViR2d3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Inl4d0RwaFNpYzZWaXFmMWhrQVAyVDd5dEFzM2V5R3FqSzEySWR2U2RRdFprYnM4UkJVdXIxQVZNN1ZrbGpCenNzOThHYnhjXC9UNFN3SjlZaWhJQkJxUklLM1BmVnRKemlDTnBDck92VFZxK1l3VEsyOE44YmdTYTZJU3MreGRuaSIsIm1hYyI6IjYyNDFmNzZiMjU0OTA0MGYwMTMxYTM5ZWRlMTk3YjllNGQ3MjBiM2NkMDI0Nzk4MTczN2YwMzcwOGNmZTk3YWQifQ==
eyJpdiI6ImNoR2w5SStVeG9ycXkrMTl4eCs0WlE9PSIsInZhbHVlIjoiejBaU01lemF4RzJPYXl1RTBwbnJvSnhiXC96dEVKT1BqZTVWNTF6RGZiNUtobVZXNjhldE43MEQ1T09Fd1Q0QVUiLCJtYWMiOiIwYjdlOTRjOTFiOTM1YzlmZGQ2MjlhMjVhM2EwZjA2NDUzYzkzOGU2NzhmMTQ0YzBkNTg4MjUyNGY2ZTdjNjA1In0=
eyJpdiI6ImM3dnFBWUZrXC8walhSdDhSNGxxSHBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijc4NHUwOENEYTVRR1prNENSaFUycmZLVzNTZHg1RXhPeWtXQ0FZWGQ0Wk9OOHJwVlJXNWZmK0NoYUw0SGlBN0czY0I4elRxRW1nMlNVTjZ4eVRVQUZzYStDakF3WXZNdXoxRk16bEdsS2crT01oMGFYUHNXYVVGVXBFYXYzMFdkdGFtKzl4VVlMaUVjQlJrZ2hkbGd4ekNMOEhKVnRTVmdwZ3FITjh0K1FCa0NnbVIrbjZ6alluODRNYWtHQXZHMmJ0ZjZTTGhhb2lkM0p1MXQrbCtPYnJVTEVoTTd6VFR5alVGOURIV3NMZlY3Qyt6dDIxdW4wbU9lZnBUazdDWEVLdzFkOEUyb1NSQmxqRXBCRVh4cFwvNHkzUm8rNEpVUTZxY2MzY3drRVdMSUxRUlVqajVabTB2MFVySm00WCt0QSIsIm1hYyI6ImFiNDlkNThkOTM2OGQ1ZWJlN2UyYWExYzg4Yzg0NGRiM2Y3MzY1ZTAzZjliMmZiOGExYmQzNjNhOTNhMzJlOGEifQ==
eyJpdiI6Imxnd2NiaCswNytwMlliQ3ZTQkN5b2c9PSIsInZhbHVlIjoiOVE1T0xqV3lkcjhIREp3SnlrRjduN0NtSzZxV0JOSUZJZ2FJcDN4ZHU4QUZMQWo4K0VTcXRjZXROY01CRVdaTiIsIm1hYyI6ImI1YTAzZmM4ZWUyOGQ2YmNiNTcxMDM5MzBkZGU5NTczNTQ4ZWVhOGU5MjgyYzJkMTU3OWNlZGU3MDJjN2Y0MTAifQ==
eyJpdiI6IldQRFNkVkhDMG9LYjVtZkJkTGZ6cWc9PSIsInZhbHVlIjoieWVYOFF2Z2xNNGN0Mk8weUhVSDNPbVwvRGM1WlN6U1E2MTd0SHp6cjdQQmlcL3V1dCtsUlNjd2VJbCtPTzVFQ053YnF4N29ZekJicWFvQlwvTlhMNm4wa2xoSVNmXC83NURndmEzdU44NkxERjc4RmFkSTczYTZneFRmTGF2K1hQK21xdWZpVEl6eDdXeGpLclhSR1UycDJiQjlXWGU4UWo5N0RRNEZkcGVVV2VKYz0iLCJtYWMiOiI5NzIyZTY1OWYxNmU5MTE0MzU3MDk3ZDBlZDRhMTM1M2U4Y2FhNjg0OTI2YzBlMWMwNmRhYjBhNTM4NjgxZWUyIn0=
eyJpdiI6Im9oQm12dWViREhhc3A1R2RHMmhzQkE9PSIsInZhbHVlIjoiSHUwK2hWUWs3T2pZcjZoS2RQYStBcWJmSDl2cGpSbE9OUnc1OXZTRkRtbGFtTFwvemlsdmhjS1Q2ZFpySkhxOCsiLCJtYWMiOiIyNDA2ZWM1ZDA5MzFjMGViN2E0MTJhNDY1MTM5ZTJjNTM1NDNkOWRjYzk4ODI2MjMzNWIxYTBiNTUwOThjODliIn0=
eyJpdiI6ImNtdkhqQ3lYRGVvd1E3Q1c2V1lxRmc9PSIsInZhbHVlIjoiWDFhbmswemtEXC9xNGkrZ3Blb3pZYm9hY2hHenJvbzNoR1hLTkJPM0xMTXBzMmZlSmVZVjJPZms1MWxJK1IwYm1nVFJLR3NmMjRcL3M1U1RpR0dzM2pTQm5pa1JLRGNOMEVLempramN1eVR4dz0iLCJtYWMiOiIwMGZhMmE4OTA1NzYwMzEzMjE4OGIzNTUyMDcwYTQxNjdhMjVkYTA4MDMxN2UxMjIxYTdjZmJkZWUxMDhlZjY2In0=
eyJpdiI6IkgrdW0xSTZVeUhVeUVMUUh3SG9BeGc9PSIsInZhbHVlIjoiRWJyWmw0RU94R1gyZmc2bWZTU0VEZm94ak1Wa1AxZ0l6bm9zNVUrdzl1cTREQWxaT3J2dXU5Nkd2Z1pzMGdcL0oiLCJtYWMiOiJlMjU3OGJmNjkzM2VmMDM3ZTkxYjA5Y2I3OWI5M2NjZmI5NWQyN2I0MTI3MTFmM2EyNmNjOGUzNTZhNjc3MjE3In0=
eyJpdiI6ImNFRUhYdHJiM2wzMlBmWXdYV2ZFa3c9PSIsInZhbHVlIjoiWkRYUk1Ta1BIaUpwNGtzTkpPS3FnN2dkNHNNVGFZXC9JYWYreEFvM0pUa1d3VGlUWklWb2F3V0lHRVBhWmZPYlJLMFR4bStNZW55WFlUTlFtT3o0Tmlqc0FldFY1bWY3VzlzXC9CMHZQZG9LSTFQa3YyRHFoQmlDdnNOdVJKcWVVclZ1Z21Oc2VsaXRBeldvUzdpMWtZOVE9PSIsIm1hYyI6IjhkNDliMTA3MjI4ZjdkZTVlYzE5MzIxMzA4MTZlYzE4OWVmYjcwNWFiYjJlZTE4ZmM1Y2RjMzc2OWIzMzdlZDUifQ==

Cuối cùng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Vân Thư.
Advertisement
';
Advertisement