Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Đèn flash sáng lên và nhanh chóng, hình ảnh đã được chụp lại.

Lục Kiến Thành và Nam Khuê đã thắp nến.

Thấy đã chụp ảnh xong, Nam Khuê lập tức gọi: “Mẹ ơi, mau tới đây ước.”

“Được.”

Ước xong, Vân Thư nắm tay Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh cùng nhau cắt bánh ngọt.

Hai miếng bánh ngọt đầu, bà cho Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh.

Miếng bánh thứ ba, bà đưa cho Nam Khuê.

Biết Nam Khuê không ăn phần bánh, Vân Thư cố ý chọn mấy bông hoa đẹp nhất làm từ kem cho cô.

“Cảm ơn mẹ, nhiều năm trôi qua như vậy, không ngờ mẹ vẫn còn nhớ những thứ này.” Trong lòng Nam Khuê cực kỳ cảm động.

“Nói nhảm cái gì vậy, con là vợ Kiến Thành, là người nhà họ Lục chúng ta, mẹ đương nhiên phải nhớ kỹ, nhưng sau này, mẹ không thể chỉ thiên vị một mình con, mẹ muốn trái tim của mẹ dành thêm một chút cho hai đứa cháu ngoan.”

Nam Khuê cười nói: “Mẹ, cái này tất nhiên con sẽ không ghen tị.”

Lại cắt một miếng, Vân Thư tự mình cầm lấy dĩa ăn.

Sau đó, Lục Kiến Thành hoàn toàn bị bỏ quên ở một bên: …
Advertisement

“Mẹ, đãi ngộ chênh lệch này của mẹ cũng làm quá rõ ràng mà, muốn con không phát hiện cũng khó nha!” Lục Kiến khổ sở khóc lóc kể lể.

Vân Thư nhướng mày: “Vốn cũng không muốn giấu, biết là được rồi, cần gì phải nói ra, người khó chịu vẫn là con.”

Lục Kiến Thành:…

Quên đi, anh hiện tại quả thực giống như dư thừa vậy.

Vì thế, người nào đó tức giận bất bình trực tiếp cướp kem trong tay Nam Khuê, sau đó dùng thìa ăn một miếng lớn.

Nam Khuê nhất thời không thể tưởng tượng nổi nhìn anh: “Anh…? Anh bắt đầu ăn kem từ khi nào vậy? Không phải anh chỉ ăn phần bánh thôi sao?”

Bên cạnh, Vân Thư không tránh khỏi đau lòng giải thích: “Từ sau khi con rời đi, mỗi lần sinh nhật con, nó đều tự mình ăn cả cái bánh kem, còn cầu nguyện với cái bánh kem.”

Nghe được điều này, trái tim Nam Khuê vừa cảm động vừa đau lòng.
Advertisement

Cầm lấy thìa, cô tự mình múc một thìa kem cho Lục Kiến Thành ăn: “Không phải nói thích bánh ngọt em làm sao? Sau này khi anh muốn ăn, em sẽ làm cho anh.”

“Được.” . Hã𝗒 𝘵ìm đọc 𝘵rang chính ở ﹎ 𝘵rù m𝘵r𝘂𝗒ện.𝐕n ﹎

Lục Kiến Thành nhìn cô, vẻ mặt thâm tình.

Toàn bộ bữa trưa cuối cùng đã kết thúc trong tiếng cười và tiếng cười.

Nam Khuê nhìn đồng hồ, giống như thường ngày gọi Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh đi ngủ.

Kết quả là hai đứa trẻ có trí nhớ tốt không thể tưởng, vẻ mặt đáng yêu nhìn cô hỏi: “Mẹ, có phải mẹ quên không, bà nói muốn đưa chúng con đến trung tâm mua sắm để mua sắm mà!”

“Các con không nói thì thật sự mẹ quên mất, lúc đi trung tâm thương mại nhất định phải chú ý an toàn đấy.”

“Vâng ạ, mẹ ơi, bái bai mẹ!”

Nói xong, hai đứa nhỏ một trái một phải nắm tay Vân Thư, đi ra ngoài cửa, chỉ tặng cho Nam Khuê một nụ hôn gió.

Cùng lúc đó, Lục Minh Bác cũng đuổi theo.

Thấy Vân Thư đã mang theo hai bảo bối muốn ngồi lên xe, ông lập tức bắt kịp nói: “Tôi đi cùng ba bà cháu được không?”

“Không làm phiền ông, tôi sẽ chăm sóc tốt bọn trẻ.” Vân Thư từ chối.

“Tôi biết bà nhất định sẽ chăm sóc bọn trẻ rất tốt, nhưng dù sao Niệm Khanh và Tư Mục vẫn còn nhỏ, đi một lúc mệt, tôi sợ một mình bà ôm không nổi.”

Không thể không nói, lý do của Lục Minh Bác nói rất thuyết phục.

Cho nên, Vân Thư cũng chần chờ một chút.

Sau một lúc, Tiểu Niệm Khanh đã chạy tới nắm tay Lục Minh Bác: “Vậy ông nội đi cùng chúng con đi, không thể để bà nội một mình quá vất vả.”

Tiểu Tư Mục cũng mở miệng: “Đúng vậy, bà nội, ông nội đi có thể giúp chúng con xách đồ nữa, con và em trai còn quá nhỏ, có chút không xách được, bà nội muốn nắm tay chúng con, cũng không xách được mà! ”

Không thể không nói, Tiểu Tư Mục và Tiểu Niệm Khanh anh một câu em một câu, Vân Thư nhất thời không có lý do để mà từ chối.

Nhìn về phía Lục Minh Bác, bà hỏi: “Ông có đồng ý đi xách đồ cho chúng tôi không?”

“Đồng ý, đương nhiên đồng ý.” Lục Minh Bác liên tục gật đầu.

“Vậy thì được rồi!”

Sau khi bọn họ rời đi, Nam Khuê duỗi thắt lưng, rồi lên lầu hai.

Liên tiếp ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, hơn nữa còn chênh lệch thời gian, thật ra cô đã rất mệt.

Trái lại hai đứa nhóc kia, thích ứng rất tốt, không mệt mỏi chút nào, tinh thần phấn chấn gấp trăm lần.

Bởi vì ngồi trên máy bay quá lâu, nhiệt độ lại quá nóng, trên người cô có chút dính dính, cho nên quyết định tắm rửa xong rồi đi ngủ.

Tìm xong bộ đồ ngủ, Nam Khuê vừa cởi áo khoác trên người, đang muốn đi vào nhà tắm.

Đột nhiên, cánh cửa phòng ngủ được mở ra.

Ngay sau đó, Lục Kiến Thành đẩy cửa vào.

Nhìn thấy Nam Khuê, anh trực tiếp đi tới ôm lấy cô: “Áo khoác đã cởi ra, chuẩn bị làm gì?”

“Có chút không thoải mái, em tắm rửa một chút.”

Lục Kiến Thành nghe thế, giọng nói trầm thấp gợi cảm nở nụ cười.

Cằm cọ cọ vào vai Nam Khuê, giọng nói mang theo ý cười: “Vừa hay, tôi cùng nghĩ đến việc đi tắm.”

“Anh cũng muốn tắm sao?” Nam Khuê hỏi.

“Ừm!”

“Vậy anh ra phòng tắm bên ngoài tắm, cần em lấy quần áo cho anh không?”

“Không cần.”

“Vậy anh tự lấy nhé, nước trong phòng tràn rồi, anh buông em ra, em đi tắm trước.” Nghe trong phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào, Nam Khuê nói.

Hai tay Lục Kiến Thành vẫn ôm chặt lấy cô, không hề có ý định buông ra.

“Này, mau buông em ra đi, còn đang xả nước bên trong, như vậy thì quá lãng phí nước.”

Thấy anh không buông ra, Nam Khuê có chút đáng yêu làm nũng nói.

Khóe miệng Lục Kiến Thành lại tràn ra một tiếng cười gợi cảm: “Hai người chúng ta cùng nhau tắm có phải là không lãng phí hay không?”

“……”

Sửng sốt một chút, hiểu được ý thật sự trong lời nói của anh, Nam Khuê xấu hổ dúi choanh một cái.

“Anh đừng làm bậy, bây giờ đanglà ban ngày ban mặt đấy!”

“Ban ngày thì sợ cái gì, cửa phòng ngủ của chúng ta đóng chặt, rèm cửa phòng cũng kéo rồi, ai có thể trèo đến cửa sổ nhà chúng ta?” Lục Kiến Thành thẳng thắn.

Nam Khuê nhìn qua cửa sổ, lúc này mới phát hiện rèm cửa sổ lúc cô đi vào còn mở ra đã không biết từ lúc nào đã kéo lại.

“Vậy cũng không được, ban ngày sáng như vậy, hơn nữa em…”

“Tóm lại, ban ngày không được.”

Mặc dù rèm cửa đã được kéo lại, căn phòng vẫn còn sáng.

Nghĩ đến muốn ở trong hoàn cảnh sáng trưng như vậy, ban ngày cùng anh nhốt trong phòng làm loại chuyện này, cô lập tức cảm thấy cực kỳ xấu hổ.

Cằm Lục Kiến Thành lại cọ cọ vào vai Nam Khuê, giọng nói ra khỏi miệng cực kỳ dịu dàng.

Đặc biệt là loại ngữ điệu này, quả thực giống như đang làm nũng với cô vậy.
eyJpdiI6InJhTUZpVGs4UXdJbmZoaVd3KytDV1E9PSIsInZhbHVlIjoiVWgwY0ozYUlYbDZPSkVLbloxSWtOeVF4N09lZm13bTF4MTViMnBOckxSckg5bEErOTBocE5kUWQ0WUdXWWJqWCIsIm1hYyI6IjBiYjcyYmQ5ZWViM2E3NGMzNDBhMTAyNTExZmQ1NTg3ZWZlMmU0NTgyYTQ3NWM1NzMwZjBhYTFlNWY2YmUyZTUifQ==
eyJpdiI6Imk5YjZ1U0U2NVhEdTY5Rnkrd3pBakE9PSIsInZhbHVlIjoiVE1FY0dwclFEXC9seHZ6dXZFT0VVVVBmMExhUVNDRkJzem5iZGQ1d2M0WVRkZHRnS2NLYVo1WjY4MnlDTDd4dzZJTVdReXNKcHFvZk8wRHIwaWdrR3pLaysrODhLRERxMXR4NjBJXC96bWdYbmV5QWhMVWFwT0lvN1kxSm1OQlU1NzJ4MEFCYTd6bEl6bCt0K2tMYzBHQ2FuemhMeUdaWmQ4MVg0NVV0ckdzUUt6Vmp3eDlPYitRUXRZZTc5OTB6ZFhrSG5sTFZYN2w4cGRuc0FXMkRTVkhUbFpTMEZaTkthUERMbks1cDhqalwvcz0iLCJtYWMiOiIyYWU2MDNlOGRhMzQ5MjFlOWY2Y2Q3NTMyZTc1OTQ4YzA5NzExZDc2NTdmYmVkNjc0NmY5MmY3ODc5NzAzMDdmIn0=
eyJpdiI6Ik1NdmNWdzA5UEIzV0hpbVVOZmk3d2c9PSIsInZhbHVlIjoiQ1pnT2ZBU3lXaFJ0RGF5SStiQW5BUENlaDcyR3Z4VVlHb3R4eThaMnh5bEd5Rkhuc3liY293YWdWTGhCRTl4YyIsIm1hYyI6IjAxMDVkOGI3MTYxMDAxMDc3ZTdkMGU0MDJjMWQ5YWY1NWQ5MTlkZmI0M2U4YmFmNmJjMzc1OTc5MjIxNDg1ZmMifQ==
eyJpdiI6ImljamxNa21raFJUU1pjR2tDdEVkNVE9PSIsInZhbHVlIjoibUlvbjZCRWszRHFpWW9Nc2NTM3pFb2ZPR2xtbDBCSlBYQWVLUzJ3OTBSbVBZOE41UU51U1JpOXhiSE82U2h1bHlsQXNUYmRtOFJSUjBmRlkwbjdyNnRBZGRhRnl6MWNQUStzWWNHaXFDK0RwMStUdzBNYUJnV3d6emRPRVwvTzZHN2xsbVhGTFIwTVhcL2RTaHNIcW1zSzR4Mmo1dnpacnYwZ1Jib0ZIdXp5dVZQdmJ6TVNTcXdcL0dCWkc1dGpqNXRLWHIySVl0ZFpTR1Jua2Y4Y3hSWGxJNU9qcDNuT2ZJWlNibVNiWW9RdmhZMzRCRXZFK2R4V1M2TmV1UXkyMWhMZzNjeUdvY285d3JNcVk0WVROdUZIXC9CNkhPNWxUYnE2S2pxY2wyZ29hck5sbXV2bjJ3NjVRNFhMRkJsRjVPaFN6dGg0K29WTThlWXJGTXRuZGhNWDVmY2l4Nmw1MjRRMGEwdUoxdjh1cFJOTkdqQ3NwTHpYamFmVERSTWRhb2ZcL1d0eWtkQStqVEZCSmdFZ25Mc3lsdVFCM09NamcrMDdoZUdyVnNSVW9oSXA4eVJxZFdlUStEc1wvN0wwdDgyRVFjXC96VXE1Q0IzSXUxRXBaN29XXC9adHVqQT09IiwibWFjIjoiNzZhZDcxZmYwMTkxNDE0YzJiNDVlNzI0YTE3ODIyMzRiYTExYTEyYTY0YTFmOTU1MzUzNjBmNGE3ZjE5OTBhYyJ9
eyJpdiI6IjRzVG5RR0Z3SThPN3U4eER6ZFdTSXc9PSIsInZhbHVlIjoiQUdnemprTG44NDRVelcrVGJJQ3VQQTdyNllDdXFNaHQrM3QyXC9KTzIzZlppT2xwZTVXWlB5TGpqKzFIV3lVakoiLCJtYWMiOiI3ODdmNDRhZGQwODgzMTBlYzMzNGZlYjc4MzU0OGZmYzA0YjcwZDc4ZDhmZWRhZjRjZTZiNGUyZGZkYTNiY2EyIn0=
eyJpdiI6Im5vdXpEcldiODgya2ppQ1hXbGxRT1E9PSIsInZhbHVlIjoiRTBQNWpLeXFQdjNrM1BINEFPVTNONVNDQU5JRm1VNUZvWGhON1hcL2pReUJaQkJ3dEplQlN3U1gwdzdLRXErdGpCOGxEbkVjY0RSYXRtaktFZmY4blo3OVpmb3o2Q243QzR3R2d1N2piVjIyeVNqQ3NYTWhOVzBtU01pbEZnemxsRjAxd05BR09JWG1ranlCVHFKZk9odzhtZTJHckR0RWl6T0orTUZPbTZ1ZWttQmdWWHhaZUxxNFh2TW1LeDlZMnBmZW9ZM0xyYndlbTU3eGpwOG1mODFKN2Y1YVlkbE0zSnJDcWtsbnMyTHBrVkJLOGU0Q3FUOTN3anBLaURkUzcxSXhNRFVVazBqZEhtMmNla2hLK1VtTStSQUpPWVZsZWdQeGtKYWRrdnQ0N05WWGd4djlnZ3F0ZjdoNWt3aFFBQkJOaHIweXBYZm9EYlJNSEhudHJWZz09IiwibWFjIjoiNDA5MjZjY2U5ZTUyOGE5MDcxOTM5MDk4YTM0MGFjYTg4NDJmNWZiZjFkOWQzMDk2MjZmZmVkOGUwNmE5OWIxNCJ9
eyJpdiI6IjJRTDNBZU0wMjdoY2oyRjI4N2JrUGc9PSIsInZhbHVlIjoiRlwvRXBsallvWWFCcVZoMythaHF6U2FzcXhlanZnTmlrNkRXaVV6N3BlTG5rd1BNdGQweHYzenRnTmRLeXo3ZTUiLCJtYWMiOiI3YzNhMDE1OGUxN2E3OWFkMjQyNTU5YjdlOWNkZGQxNzdjMTNhYWIxYWNkMWNjZjNiMTE4NjlhYjExNzYzMzYyIn0=
eyJpdiI6Ikpidmc5TUZtdHJCVG1qQzRYclZNSVE9PSIsInZhbHVlIjoiazRpd3pJUFBRRHFEcFlPRkFsXC84RENjM2liWWloem5YQ0IzSWx3YWduZWR3TFRaTGNsOUZKd1VvNW9KRUFmejg4cXJrV1BnK2xqUjROMkcwdWtRWjRnPT0iLCJtYWMiOiJiZjVlMGYyMWZhZTI2N2Q3NzBkNGIxOTZjYTdhZmQwODdlY2I1MDA2YzNkZDU2ZjdkZTFhOTBlN2I0ZGQ2ZTI1In0=
eyJpdiI6InFLK2t5Z1d0MERuMjErc1pvNEIxVUE9PSIsInZhbHVlIjoiZm5aRWNnZnhWejA3dU05aHJXZnZmMHZMR0dBbWhJOXRUMlFcLzdvUGtYeHZqNVE2Q1lYNFZNbzNaSmlIdVwveDlYIiwibWFjIjoiMGU0MGQ0M2VjMDg4MDUyZTE5MTI3NDBmZGJmMGI2ODUyODBjNGQwNDAyNmZlMWJkMTUwY2U2NTM0OWM3NjRmOCJ9
eyJpdiI6IllwQUgrdzRIN0psc2IrSFdCZ1M1RWc9PSIsInZhbHVlIjoiMGZLSGlqNm1GTGlqTk9xdit1WDAyZGZpdERJUUViK3ZrdTN0Zk00TXRRM1RlSDM0RDNuNU83dE45Y0F2NlFUVWJVcm5XcHhUM0xsYmRuOHlDRDZpV1NUa292aURYcElhdmR3UkozanNzazVnU2NtVGpjMUY3RE9Bb0V0TVNDd1VwVGpjY0EwRGFFSllvK2NFNlwvUEZiOG5laktjbHNQK0xUUWN1QWtlYWI0dW5jazRVbXN4R3RtNExkSnJTZVNoWlNTVFllbUdtYUJ3cXIwOHZNQjg0a2c9PSIsIm1hYyI6IjIyNjhlMGViYzMwNjk3NDE0MTk2N2ZlMGU3YmNlZGEyMDJlYjgyYmE4ZmM2YzI4Zjg4ODNkMTc0ODk1N2E4NWEifQ==
eyJpdiI6IjA2QmtKQnFySnhiaWJJdTRoSU54eGc9PSIsInZhbHVlIjoibFRkU241U2tIVVd3S1JOR0RITnBRUjNrM1lkYnkxTXU3Nis1Q3JaSFFja0NzcUtrOGZ0VjIwZURrS0FFMzlreCIsIm1hYyI6ImE0NjJkZDM0MjZiODg4MGQ2ODIxZjI4ZTQ4ZTRjNGVlZDYzYjM5OTEzZjdjMTdhZjdmODA0ZmM1Y2IxY2I4N2YifQ==
eyJpdiI6ImZnUFhmenBHS3F4SGl5Mm0ybWJCXC9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImJtSU5tZG1UM2J5STUyNklJZXRaSDVtN1J6S0V2K1lRQXc0Rlp1NzVXZ1VMbVwvRUJETjFaZENWMjlmblNXa0l3S0xWcE5yS0hKaVY1RDkwQjBzaWZKV2pEWkJHZWFmTm5LUWlFc1A2Nk9jcHVuUWUrQ2F4TlRUZXdZZjJoNFVqQkhrYUEyOERKQWpKU1Uzb2d4bWlTS3EwVm4wZWZ1bVo3aXgzK1wvN3FZWk9wNlM2Tm9sRWZhZGk1N3pSUStMZzU4IiwibWFjIjoiODZlNjZmMzUxMWY5ZmU4Y2UzYTA3NTI0ZTVkNDY3NmVhYmFlNzA3YzZhYmE2ODFhNzA0YjQ5MjZlNjRiZGQ1NSJ9
eyJpdiI6IlwvNUpZNGFqYnE2dEVyUDRcL0xXYjZ5UT09IiwidmFsdWUiOiJjYmJyV0VHQkRRTWtZbFdWQWVkdWdyeFpaTGtXNmFQTDFFUVJYWDhaRnhCMGFzSGVvUEg2aTlzRk1QeGNsQkdlIiwibWFjIjoiNWQzZTA2NDRkMTI4OTg4ZjU5MDFhNTMzY2Q5ZjRjYWU5ODYwNmY4MzU1NDczNmJjYTUzOGE2OThmZmM0ODNjNSJ9
eyJpdiI6ImNkOTdmMmI4N0srckpkRUFGSVoxZ2c9PSIsInZhbHVlIjoiczhxVStEOStrRFwvMUlWZk16SlRsNkNKR290Q29FVE5XeU96emZtcTYxR1RPajc0eGZ6aFZTZ2lRNXVOVE1VcWhpMm9DNzM3cHBKRWcyWDhzYVRrS0FMOWpVVkMrbTVjRE5KOHVOd01LQjljQkNlbG85V1FVWDd3cThFU1FxeitmelwvMWVwRjF6WTV6WFRsQ1hEMjlKY0lEM0w0cGUrNGlwNFFhRndZY1JtUFhLbmJUNUduU0NcL2FWbDZYWTZobTVjZjVXTU1qTU4xb3FPS2x5UXJkbVhTNVpscitKOVwvOEpaVnRYZnFYamV4OHk2ZFpTb2E3UFRjR0pcL0o4OWl6M284cTJranpNY0NUemZGMFMyT3JlV0xRQT09IiwibWFjIjoiMzRkNDdjOTE2ZWM4YTM1YThlZTE3ZjcwNTY3NzdjZTE5NDlkNzhkYmNjYjE0NDQzMzA2YTNmNTA4ZTgzNzJiNCJ9

Những lời còn lại còn chưa dứt, đã bị Lục Kiến Thành nóng lòng nuốt vào miệng.
Advertisement
';
Advertisement