Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Sau đó, tin nhắn tiếp theo cũng nhảy lên trước mắt Lục Kiến Thành.

Nam Khuê: “Còn có bàn thức ăn kia, hai người đàn ông các anh ăn có phải quá nữ tính hay không, các món tráng đều là hình trái tim tình yêu.”

Hiểu lầm là rất lớn.

Lục Kiến Thành lập tức gõ chữ, nhanh chóng gửi lại.

“Còn cười? Thật vất vả mới đặt được nhà hàng cặp đôi, tính ngày hôm nay cùng vợ đến nếm thử, kết quả người nào đó vô tình ném anh lại rồi bỏ chạy. ”

“Không ăn thì lãng phí, nếu không anh sẽ cho Phong Hàng được lợi chứ?”

Nam Khuê lúc này mới gửi lại mấy cái khuôn mặt tươi cười bịt miệng cười trộm.

Lục Kiến Thành tiếp tục: “Có mấy món ăn đều gọi cho em, anh nếm thử trước, mùi vị tốt thì lần sau dẫn em tới, mùi vị không tốt thì chúng ta sẽ đổi một nhà khác.”

“Được, vậy anh nếm thử cho tốt nhé, đồ ăn của em và Tư Vũ cũng lên rồi, chuẩn bị ăn cơm đây.”

Đặt điện thoại xuống, Lục Kiến Thành nghiêm túc nếm thử mấy món tráng miệng trong nhà hàng, mùi vị không tệ, cho nên anh gật đầu.

Bên cạnh, vẻ mặt Phong Hàng giật mình nhìn anh: “Anh, anh thích ăn đồ ngọt sao?”
Advertisement

“Không thích, ăn rất ít, nhưng mà chị dâu cậu thích.”

Nói xong, anh lại nhìn một bàn thức ăn lớn, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Phong Hàng nghiêm túc nói: “Tôi là thay chị dâu cậu nếm thử mùi vị, nếu không cậu cho rằng tôi gọi như vậy đều là cho cậu ăn à?”

Phong Hàng: “…”

Không làm gì cả, chỉ bị nhét một miệng cơm chó.

Trước khi rời đi, Lục Kiến Thành lại nhìn nhà hàng cặp đôi vừa rồi.

“Mùi vị không tệ, hôm nay mời cậu đến dùng hết lần cơ hội, lần sau cậu nhớ trả tôi một lần, tôi cùng chị dâu cậu muốn tới.”

Phong Hàng: “Ồ! ”

Một hồi lúc sau, trước khi hai người tách ra, anh ấy đột nhiên nhìn về phía Lục Kiến Thành hỏi: “Anh, anh nói nếu em đưa Tư Vũ tới nơi này, cô ấy sẽ thích không?”
Advertisement

Lục Kiến Thành nhìn về phía anh ấy, có một loại vui mừng: “Cuối cùng cậu cũng thông suốt rồi.”

Lần này, Phong Hàng lập tức hiểu ra: “Cảm ơn anh!”

“Con gái đều thích những thứ có cảm giác nghi thức này, cậu chuẩn bị lãng mạn một chút.” Lục Kiến Thành dặn dò.

Sau đó lập tức xuất phát đón Nam Khuê.

Phong Hàng lúc này cũng điên cuồng đuổi theo: “Anh, anh đi đón chị dâu sao? Vậy cho em đi cùng anh đi đón Tư Vũ nữa.”

Ừm, lần này lĩnh ngộ không tệ.

Trên xe, Phong Hàng gửi wechat cho Lâm Tư Vũ: “Lát nữa tôi sẽ đến đón em.”

Khoảnh khắc Lâm Tư Vũ nhìn ảnh đại diện và tin nhắn của anh, ánh mắt đã nhịn không được đỏ lên.

Lại nhìn thấy lịch sử trò chuyện của hai người ngày hôm qua, càng cảm thấy ấm ức.

Lúc ấy hai người đều tức giận, lời nói tất nhiên sẽ không dễ nghe.

Nhưng anh ấy thật sự có một số lời rất đả thương người khác, hơn nữa chính là trai thẳng, căn bản cũng không biết làm sao dỗ dành con gái vui vẻ?

Vành mắt lại đỏ lên, Lâm Tư Vũ khó chịu nghiêng người.

Đồng thời trả lời tin nhắn: “Không cần anh đón, tôi tự lái xe!”

Thật ra nói xong cô ấy lập tức hối hận, nhưng đã gửi đi, lòng tự trọng của cô ấy mạnh mẽ, lại ngại rút lại.

Buông điện thoại xuống, cô ấy lau khóe mắt, đồng thời nhìn một bàn thức ăn ngon đầy đủ màu sắc mở miệng: “Chị dâu, ăn nhanh đi, em còn chưa chúc mừng chị trở về đâu!”

“Ly này, em kính chị!”

Thấy Lâm Tư Vũ nâng ly lên, Nam Khuê cũng nâng ly lên: “Cảm ơn!”

Vừa dứt lời, cô mới nhấp một ngụm nhỏ, Lâm Tư Vũ đã trực tiếp ngửa đầu uống hết một ly rượu vang đỏ.

Tiếp theo, cô ấy lại nhanh chóng rót cho mình ly thứ hai: “Chị dâu, biết chị còn sống rất tốt, hơn nữa anh ấy đã tìm lại được chị, em thật sự rất vui, chị không biết, mấy năm nay anh ấy quá khổ, rất nhiều lần em đi tìm anh ấy, thì thấy anh ấy ôm ảnh của chị một mình lặng lẽ, cũng không nói lời nào, cũng không hút thuốc, chỉ một mình yên lặng ngồi ở chỗ đó.”

“Giữ mãi một tư thế, vừa ngồi là ngồi cả buổi chiều hoặc ngồi cả đêm.”

“Khoảng thời gian đó, thật ra em đặc biệt sợ, sợ anh ấy sẽ trầm cảm!”

Tuy rằng những chuyện này đều đã qua, nhưng nghe Lâm Tư Vũ nói đến những chuyện này, Nam Khuê vẫn cảm thấy cực kỳ đau lòng.

Cô không biết mình rời đi lại mang đến thương tổn nặng nề như vậy cho Kiến Thành.

Nếu như không có hiểu lầm lúc trước, nếu như Niệm Khanh không có sinh bệnh, thì bất kể như thế nào cô cũng sẽ không rời khỏi nơi này.

“Năm năm nay, chị ở nước ngoài cũng ngày đêm nghĩ đến anh ấy, chính là bởi vì đã từng mất đi, cho nên bọn chị càng thêm quý trọng lẫn nhau.”

“Thật tốt, chị dâu, chị và anh ấy cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi, em chúc hai người đầu bạc giang lông, vĩnh viễn kết đồng tâm.”

Dứt lời, Lâm Tư Vũ lại ngửa đầu uống hết.

Chẳng bao lâu, cô ấy rót ly thứ ba.

Tiếp tục nâng ly: “Chị dâu, ly này, em chúc mừng chị có được một đôi song sinh đáng yêu như Tiểu Niệm Khanh và Tiểu Tư Mục, đây thật sự là may mắn mà người khác cầu cũng không cầu được.”

Lâm Tư Vũ lại muốn uống một hơi cạn sạch, Nam Khuê đứng dậy, giành lấy ly của cô ấy.

“Tửu lượng của em cũng không tốt, uống rượu vui thôi, uống nhiều sẽ say.”

Nói xong, Nam Khuê cầm ly rượu của cô ấy đặt sang một bên.

Lâm Tư Vũ lại cúi đầu, nửa ngày không nói gì.

Một lát sau, cô ấy đột nhiên ngẩng đầu, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia đã dàn dụa đầy nước mắt, giọng nói ra khỏi miệng cũng cực kỳ buồn bã.

“Chính là phải say, say mới tốt.”

“Say thì em sẽ không khó chịu như vậy.”

Biết cô ấy có rất nhiều chuyện muốn nói, Nam Khuê lập tức ngồi xuống bên cạnh cô ấy, đồng thời nắm lấy tay cô ấy.

“Nếu em tin chị, có gì cứ nói với chị?”

“Chị dâu…” Kết quả vừa mới gọi ra xưng hô này, Lâm Tư Vũ đã không khống chế được, oà khóc lên: “Tên khốn kiếp Phong Hàng kia, anh ta vậy mà lại muốn ly hôn với em.”

“Ly hôn là ai chủ động đề cập đến? Em hay cậu ấy?” Nam Khuê cẩn thận hỏi.

Phụ nữ nếu đề nghị ly hôn, hơn phân nửa là muốn được cứu vớt lại, dỗ dành một chút là tốt rồi.

Nếu đàn ông chủ động đề nghị ly hôn, tình hình đó sẽ khác, hơn phân nửa chính là hạ quyết tâm.

Ngừng nức nở, Lâm Tư Vũ trả lời: “em đề cập đến, nhưng em chỉ tùy tiện nói, em chỉ là muốn anh ta chịu thua, dỗ dành em một chút, em cũng không phải thật sự muốn ly hôn.”

“Kết quả anh ta không chút nghĩ ngợi đã đồng ý, nhất định là anh ta đã sớm muốn ly hôn với em rồi, nếu không sao có thể đồng ý dứt khoát như vậy chứ?”

Càng nói Lâm Tư Vũ càng cảm thấy đau lòng.

Nam Khuê vỗ vỗ tay cô ấy, kiên nhẫn khuyên nhủ: “chị thấy dáng vẻ vừa rồi của Phong Hàng không thật sự muốn ly hôn với em đâu, hình như cũng rất tức giận, giống như em vậy, có lẽ lúc đó cậu ấy cũng tức giận nên mới đồng ý, em không nên để ở trong lòng.”
eyJpdiI6IjRXUWdOVkttcFJQMTFWV3VkUEJQb1E9PSIsInZhbHVlIjoianNcLzJMbGlsNlcrcnJIN3pGcW1od3UrNmZYSEdKdGVOdVRvYTVaZTE4dlFtYWQ2UytRZ25uS251a0VvbjY3OUciLCJtYWMiOiI0OWRmYTI5MDBiM2JkN2VjODcwYWU0MDJlOGQ0ZWM3MGYwYTQxOTQ4MGY0MmM0NjZiYWE1OTJlMzhlZTBmMjU1In0=
eyJpdiI6Ik5tYklcL3dWWVJ1VTQrcTVCQkRXY29nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBRTlI1QlF2eGlNY3BDWVdza2NyKzNEMVF5Zjk3VkhhSldqa3hSTG4yVXpheFVUVm10d05sUWxpUzZFbnI4V0hzSyszdmpJVUFPeVFoZVVBUDhqTjJrOW5zeUFNdzhPTk5zMzVxTHN0YUtUbDJoekVtNHB5Nm04T041aEhrZ3g3dUluMDUxKzg1ME5nRStGaEdQaWJqMDdJNFpzXC9VYVg2NDBKTExGK0NkejgwcWxoSFk1Y1wvbEU4UStCNStVTmFrR2tZZGhiYlZSMXNCd2dYNjlJTVN1SGI5RUVLZUdJY3N6ZWJQY0N0eW03NzJrWWFwXC9rNjI4TUhUYXlQUnh4djBPUXp2dmlhdEwxT0plY201TmFnZ1hSVk56NHhYUFp2WWlwXC9hUHNPaWxxOTVzbzJ0Q0tsb3h0SzZWMjRuYTc3bTFncmVEUmkwYkFmekFVUkV2bjhsK2NhdHJlTng4MW9LN2dmNlRBUUxcL3ZJNGx0SmV1SkZoQVBYQlByWjBMUlZOWG9CRDJLTDhJUzdcL1YrXC9JQWIxUWUzbmYzU05ZSmcyQk9vSTFGMkEwVkk0PSIsIm1hYyI6IjgwYzU0YmJhMGMxZTIzZmYyZjNkZmUwNmJiNTg2YzkzNDE1OTJmYjcwZjE0ZThlM2U4MGM2ZThiZTIzMGU5NTAifQ==
eyJpdiI6InhOSmJCUWdxdmdcL3RkY2FOeWRYRURRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InZOcnBDUk1iNmtnXC9mazVFK28zSjJiVGIxVjY2eHVtcUc1S0hsdGVudlJwNGxwYlM0QTd5d3lVNzgwaFdzcWs0IiwibWFjIjoiZjVkY2FiNWNjY2E2ZDhlN2NhYWRiNmVmNGRmN2NlNDFiNWFkNzFkMjBkOGEzZDQ0MGZiZTRlNDcxMzc1ZjJmZCJ9
eyJpdiI6ImFyYWFndFpxamp0dnA0OFJRNCtBeUE9PSIsInZhbHVlIjoia3B0V3RiRktRYXZSVGRmQ0l0TCs2cHcxamd5V1RDSkdsMDRVTTZJZGU5WnpEZSswYjUzMWFLWE5QZEtrQlozU1ZpRUpCeHNBZnFpbVBZOEFvazZWNkFNa0tvMWNwYlJVeTdZZUt0QUlYdlIzZ2c3V1hTeWE2VEpvclppM1FjOFp1TVlJYlhQUForOXdrN0d4ajl1cjM3R3RPcVwvZDJZRnNXaWJYSVwvSXZHUllFd1ZJcm9cL2hXUDBlYU5SQlFaQkpQVUtTeGNMNUlCdHd4bVhac3RCRFJDT0laOGttWll0SFZObVg3bEl1TmN4MnB0d2tydXU1R3hpNlhTY0tBNlA4ZUxQVTdWQ2VtXC9HYnJ0SFdHYWhoQ3d3PT0iLCJtYWMiOiJkMzVhNzgwNTE2ODA3ZjBlMjM1MzBmYmExOTUzNjZkZWZlYWVhNWQ2YTc1MjQ3ZTExNzA4MjhhNzZlMTA4MzRmIn0=
eyJpdiI6InFsckZWUThXRXhhTVJGaGxNdVpJY3c9PSIsInZhbHVlIjoibGZSNDFHeVwveCtibmFKVTNIc1RCdThXRjhCUmlkcTB2MG1TSys5Q3RJdFJSRTgxTG01eW1WdllsZVZmTGtkN3oiLCJtYWMiOiJhN2IyNDk0MGQzNTZmNGIwZDUxYjUxYzI2NjczYWZmYmJmNTU2OGUzMTU3MTc1N2M1N2MxMjI1NjUzMGRjOWJiIn0=
eyJpdiI6Ik5KRXRwWFh3WERzSDhNeGR3VWxoMnc9PSIsInZhbHVlIjoiWFErekp4a0MwamlCVHYwZnNwOTU3VUZ3Y1JzQkFTSXRwcm5RSWs1Tjg3RFJRWElEMTE2bXRcLzhjMWd2NUxOeWx0RmFcL1BqQTZ0Y3h3bFRuendGM090SnFPUW5cL2pwT3dwTTNrWTEwaG5sajN3ZTJSZmw5U0lya1BkbVpSUFFnSmpYdU1QVEZmeHV3RmkyTytBanViWnVrenB4c2RXM3NiMGxJUXBzaW9ENHRxQjZCVmQrN0gzT2k3YXNsSVlLNW5uMDVjc2pXbWpNeXFFS2VZbDJ2RTdack9aT3dOU1VOSnlLUHVYWXNIVnpZdW04OFwvRFpGc0FaT2Y4bngyM01PSFpOb2dPeVVFSnRPV2UzcFdQaStibmlqd28yeVRZV2ZmVTRhK0tTSUw3clZzNTk4WTRtNTYwZDdqTm5vUGUyQWJqTzcyU3BVUk9JYmx5emhyQlVOelpSdz09IiwibWFjIjoiN2JlNmY3MWM0ZTk3NmIwNWY1NTI2MTZkOTJkZWQ3ZDMwYWQ0YmU4Yjg2ZTFkYmI3ZDczODM3Njc2NDE2MzdhYSJ9
eyJpdiI6ImVUMllqUFhHZ1dzYVpHOXNhTmVCc3c9PSIsInZhbHVlIjoiSnNiSFJBc29IS1BvQzNQeXM0a2g1Sk0wYWxZTzBEaHROeUFuc1ZEbDVxSWNBWVNqelwvOStLYXlOTUtyUjY4TXciLCJtYWMiOiJlZjA2ZDFjOWNkNjkwNjM2MjQ4Mzg0Zjk1NjZhNmQ3YTZlODJmMmE2Yzc3YzMzMmRjYTE2OGY5NzJhZWU0ZjhiIn0=
eyJpdiI6IkcrUXJ0UEk0Y1creFdRWTZLMHVENWc9PSIsInZhbHVlIjoiVFJSQmlCZHhUc2ljY1wveW9WZ2hjYUxaYVlwUlwvMkJyb0puXC9cL0VNdDc1XC9cLzJoTVwvUGlEanZvcFk2K0gxMklWOXFpZjBwMHVVcGxGVWN6bXBEUjJhZDhlbmlTRTcyQ2pNQkIzelB1eGNWcVp3ckNSQUNzbVYrZUFRT2JjTHdrOXVQIiwibWFjIjoiMDc0NWQ5MGM5Y2JkMzI2YzgyNWYxNDRlNjcxMjRkOWQyMjYzNzIwNGJhYTg4NGQzNGRhOTE3MGNjMzNlMTZiYyJ9
eyJpdiI6IlwvSXA4cnBEWTNBdHNcL3gzZXFVM0IyQT09IiwidmFsdWUiOiJYQVpndDd0UzNFU0RFWEpNVG1oUDlvSG5tRkFZK1wvSE9GZ0lcL1dod3M5RVJhdGFINnVIcnNTTmlMRmZyZ3JodTgiLCJtYWMiOiJlNWNhYTZkODhmNWIyNmM1NTE4ZDhiNDFlMTY2OTgxZjI2MTMxZDE1ZmUwYjA1YjI4ODNlNjVjOGYxMjMzNWVlIn0=
eyJpdiI6IlJWdkNaamhieVJ6UlBHT0VYN0JcL1pnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlFwXC95YzR5OHE2Y3g4VXVvcGV5ZWU0eFpaMFNtYXFzeU9KdGdsdlwvMU5ndkhvd1kzdWtRN3NkMFlNSTQ5bXpRUWYrUDFZQkJoMUc0NWlsNWszaU55Q1V5bTBzUWpFMk0rU2s1Yk9qXC9lOEcyTDZrWlBDV0hQXC8yeTBWSGRLQU84d2lHeklUS1pjQlR2UStOekNQWUNwaHNPaUpsOWgzQTVjTXFYRlNhY0RUZWZCZkc2MHRUNE04M3g0VlN2b25HOTYiLCJtYWMiOiIyYjA5YTJhN2VlNWE1YzkxODFhMWZiMWJjMWEzMjc1ZTkxMzQxMWM3OWExNDhjYTRiOThmMWNlMmZkMjQzMzYyIn0=
eyJpdiI6Ikk3T0haaEl1S1RhUU9BeGExSEFzcXc9PSIsInZhbHVlIjoiSThXeW5Hd0kwY3ZhRDdpTXpqMXZDUFpRMzk2d0ZyMFJSdWgyUm5mbVNmcjhPXC9JcDJNRERzd3ZGTmdcL2VYV2dHIiwibWFjIjoiMGYyYzZjMzI1M2I5YmI3M2QxNjFiNzYyYTVhYWM2NTJkMTRmZDIzMmEyN2QyNzgyOTJmNzViMDNlNWY0NjRmYiJ9
eyJpdiI6ImVkTzcrZWVqM2syYmxHXC9abnJ3V1RnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjQ1eFFrZHZBaVpwOURYT3E5V1RKb2Znb2hqN3Ruc0wxQmxCaGZMY1ltdG4zMUhUU21BWGFYZlNHVDNSXC9UOFN6TThJaWdCXC9wUEgzcFdYQlliSU15UG12OUVBRytScGdEZVwvb2o4bzJPUlBETVpVUWdPdWZYbVZVQ0UwaEd2U3lHIiwibWFjIjoiMWQ4ZTJiNmY1ODJhNGMxZjkxZWVhOTc1ZDA2OGZiOWE1NTEzM2VkNWQxOWExZDQ2ZWEyZmU1MjEwNjcyZmQ0YSJ9
eyJpdiI6IjlwRkZHNDVBUSs1Tk9sV0pVYW9aV3c9PSIsInZhbHVlIjoiUTJHUWFLZkRQUjhoaUNrMHI4K1dCSDVicmZFeGZRcVNJMmhqSFpDS2pCcWppc3V5VWFcL0d6cEpcL1RFRmNlc3lhIiwibWFjIjoiZjQ2N2NlZDg0YjlhZGM3YjlkMGJhZGYwYmFiMjA3MDU2MWIxMDIyOGJhMWM2NTBmNTU5MzdlMWMyM2I0NWEzNSJ9
eyJpdiI6IjloMDVXVmU1UytkSWJQb0ErNmpSd0E9PSIsInZhbHVlIjoiUGZBTWVIa09FR3VDa0VmQk5xK3JZK1wva1JZQk5aVGhyZnFnQlh1cFZ5S1FcL1M4bnlwdXlhZDZJQzVnZFY3NUhsOEp1WkRMNWZMNjNKVmtJY3hsRzNEU095Z3RBQk5kZm5xVVhNMlQ4a0puMmx3NG9qQnRxQzRTT0d4NVJjU05SRnVMRkw1RFZzR2RPZHE3Um9cL0lDUHNRPT0iLCJtYWMiOiI4ODdhYjM0YmU5MTYyNDM2YmI0YTIwMGYxZTZmNWNiYjFkNjRjZDgxNDlhMjI0NmZjODExNjU1MmFlNGM3ZDJmIn0=

Nhìn thấy Lâm Tư Vũ, Phong Hàng trực tiếp đi tới, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng: “Tôi đến đón em về nhà!”
Advertisement
';
Advertisement