Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Mộc Uyển đau khổ gật đầu: “Được rồi, mẹ biết rồi, con bảo vệ cô gái đó từng ly từng tí như vậy, mẹ làm sao có thể đắc tội với người con thích cơ chứ.”

“Mẹ chỉ đau lòng vì duyên phận giữa hai đứa quá mong manh.”

Chu Tiễn Nam không nói gì nữa, giữa bọn họ quả thực không có duyên phận.

Thực sự, anh đã tự hỏi mình vô số lần, nếu anh gặp Nam Khuê trước, có phải mọi thứ sẽ khác đi chăng!?

Thật không may, trên thế giới này vốn không tồn tại hai chữ “nếu như”.

Vì vậy, bây giờ anh chỉ có thể chúc phúc cho cô.

Nhìn thấy cô hạnh phúc, anh cũng sẽ ổn thôi.

Kể từ lúc Lục Kiến Thành nhắc đến việc sinh em gái, cả hai người bản nhỏ Niệm Khanh và Tư Mặc đều ghi nhớ trong lòng.

Lúc đi tắm, hai cậu bé cứ liên tục kéo lấy anh và hỏi: “Cha, cha có thể tăng tốc hơn một chút không? Cha chậm quá đi, chậm như một con sên vậy. Cha cứ thế này thì đến bao giờ tụi con mới được gặp em gái đây?”
Advertisement

“Đúng vậy nha, chúng con không thể chờ đợi nữa đâu.”

Vì hai bạn nhỏ này cứ gấp gáp mãi, thế là vào buổi tối Lục Kiến Thành liền cố ý kéo Nam Khuê vào phòng tắm.

Không gian ở đây rộng rãi, hiệu quả cách âm lại vô cùng tốt, tuyệt đối không quấy rầy đến hai đứa nhỏ.

Dù đã bị trêu chọc đến mức không nhịn được nữa, nhưng tới thời khắc mấu chốt, Nam Khuê vẫn không quên nhắc nhở anh: “Ông xã, anh mau đeo bao cao su vào đi.”

Lục Kiến Thành nhìn thẳng vào Nam Khuê, đôi mắt đen đặc biệt sâu thẳm, anh thở hổn hển, giọng nói có chút khó khăn: “Khuê Khuê, anh muốn một đứa con gái, có được không em?”

Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu đối với Nam Khuê.
Advertisement

Cả người giống như bị sét đánh trúng, trong lòng đột nhiên nổ tung.

Cô đưa tay nhẹ nhàng đẩy Lục Kiến Thành ra, sau đó túm lấy tóc mình lại: “Em xin lỗi ông xã.”

Nam Khuê lấy tay che hai má lại, mới nói được nửa lời, cô đã nghẹn ngào.

Trong phút chốc, một vài ký ức đau buồn như thủy triều dâng ùn ùn tràn về trong tâm trí cô.

Nhận thấy cô có gì đó không ổn, Lục Kiến Thành lập tức mặc quần áo cho cô, sau đó vươn tay ôm cô vào lòng: “Em làm sao vậy? Nếu có chuyện gì có thể nói cho anh biết, được không?”

Nam Khuê chỉ tiếp tục lắc đầu mà không nói lời nào.

“Khuê Khuê.”

“Bà xã.”

Nhưng mặc cho Lục Kiến Thành năn nỉ thế nào, Nam Khuê vẫn che má và im lặng.

Cuối cùng, anh chỉ có thể xoay người cô lại, dùng sức rút hai tay cô ra.

Khi anh kéo hai tay Nam Khuê ra, trên mặt cô đã thấm đẫm nước mắt, đôi mắt trong veo còn đang ngấn nước, hai mắt đều đỏ au và sưng lên.

Có thể thấy vừa nãy cô đã khóc lóc thương tâm thế nào.

“Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, em phải nói cho anh biết, chúng ta cùng nhau đối mặt, được không?” Lục Kiến Thành lau nước mắt trên mặt cô, nhẹ giọng dỗ dành.

Sau đó Nam Khuê nghẹn ngào nói: “Ông xã à, em chỉ quá sợ hãi mà thôi.”

“Niệm Khanh và Tư Mặc chào đời chưa được bao lâu, em đã phải đưa hai đứa nó ra nước ngoài. Anh có biết trong khoảng thời gian đó em đã suy sụp và bất lực như thế nào không? Ban đầu, em chỉ cảm thấy rất lo lắng, quá để tâm đến bệnh tình của Niệm Khanh.”

“Nhưng sau này, em phát hiện ra mình không hạnh phúc chút nào, thậm chí không thể nào cười nổi, cho dù Niệm Khanh và Tư Mặc có dễ thương nhìn em thế nào, có cười tươi rói với em thế nào, em cũng không thể nào cười nổi, vừa nhìn thấy tụi nhỏ em chỉ muốn khóc.”

“Mỗi khi trời mưa to, Tư Mặc sẽ nằm trên giường khóc lớn, em đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, thậm chí còn kích động đến mức muốn bỏ nó đi. Còn Niệm Khanh ngủ rất sâu, lúc ôm nó ngồi trên cửa sổ, cửa sổ mở ra, ngay lúc đó, em nhận ra rằng mình thực sự muốn nhảy xuống chết cho rồi.”

“Còn một lần nữa, em phải dùng một tay đẩy xe Tư Mặc, tay kia ôm lấy Niệm Khanh, lúc đó đang đi đường lại vô tình vượt đèn đỏ, người tài xế kia thắng xe rất gấp. Sau khi xe dừng lại, anh ta lao xuống mắng mỏ em, em điếng người giữa đường, chợt nhận ra nếu có bị đâm chết cũng chẳng sao cả.”

“Sau khi xảy ra nhiều chuyện, em mới nhận ra có điều gì đó không đúng, em cảm thấy tâm lý của em rất bất ổn, thế là em đã đi khám. Bác sĩ nói em bị trầm cảm, em không tin, em có hai đứa bé đáng yêu thế này, sao có thể bị trầm cảm được chứ?”

“Tuy nhiên, sau khi đến khám liên tiếp ở một số bệnh viện khác, khi tất cả hồ sơ khám bệnh đều ở trước mặt em, em bắt buộc phải tin vào điều đó.”

“Khi em đang bị bệnh, để bản thân không làm tổn thương đến Niệm Khanh và Tư Mặc, em đã thuê hai người trông trẻ để trông chừng hai đứa nó. Sau đó, được sự giúp đỡ của bác sĩ, em đã uống thuốc đều đặn và tập luyện phục hồi chức năng, tình trạng của em cũng dần dần ổn định. ”

Sau khi nói điều này, Nam Khuê đã khóc lóc không ngừng.

Cô luôn nghĩ mình đã sống sót qua những biến cố trong quá khứ nên không bao giờ dám nhắc đến chuyện đó với ai.

Nhưng khi Lục Kiến Thành đề xuất ý tưởng muốn có em gái, Nam Khuê mới biết bản thân vẫn chưa vượt qua được.

Cô vẫn sợ hãi, sợ hãi muốn chết đi được.

Cô sợ mình sẽ mắc hội chứng trầm cảm sau sinh, sợ bản thân sẽ u uất, càng sợ sẽ làm tổn thương đến đứa trẻ.

Nếu cô thực sự mất trí mà làm tổn thương đứa bé thì cả đời này cô sẽ không bao giờ tha thứ cho mình.

Lục Kiến Thành ôm chặt lấy Nam Khuê: “Anh xin lỗi bà xã, anh không trách em. Em không làm sai gì cả. Nhiều bà bầu sau khi sinh thường bị trầm cảm, là do anh sai, là anh đã không ở cạnh em, không thể bảo vệ tốt cho em.”

“Được rồi, không sinh nữa, chúng ta sẽ không sinh nữa.”

“Em đã sinh cho anh Niệm Khanh và Tư Mặc, trong lòng anh đã cảm thấy mãn nguyện rồi.”

Khóc lóc một hồi lâu, Nam Khuê đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều sau khi kể ra những chuyện đó.

Cuối cùng, Lục Kiến Thành không ngừng ôm cô vào lòng dỗ dành, cô mới dần dần chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ do hôm qua khóc lóc quá nhiều nên đã lả đi lúc nào không biết, sáng sớm nay lúc bọn họ tỉnh dậy, Nam Khuê thậm chí còn không nhớ ra chuyện hôm qua.

Không có ai trong phòng khách, có lẽ Lục Kiến Thành đã đưa bọn nhóc đi tập thể dục trong phòng tập.

Ngay khi bữa sáng đã chuẩn bị xong, Nam Khuê định gọi họ vào ăn sáng.

Vừa đến gần, cô định bước vào thì đột nhiên vang lên giọng nói của Tiểu Niệm Khanh từ bên trong: “Cha, cha nói bây giờ trong bụng mẹ có một em gái sao?”

Lục Kiến Thành bước tới ôm lấy Niệm Khanh, đồng thời nhìn về phía Tư Mặc: “Cha xin lỗi, cha phải nhận lỗi với các con. Mẹ sẽ không có em gái trong bụng, cha không thể giữ lời hứa với các con rồi.”
eyJpdiI6IlVCa0dXcFlvcE1HOHBuR1dWM1duR0E9PSIsInZhbHVlIjoiREtSbXlzTXZmVmdxMWdpS2J6SDh1V3hRVDdENGtRMVdETTQ2MlN1bEpHWEs5aDhZcW5VZUZPRUJSYUpFcmc2aSIsIm1hYyI6ImI2M2Q1ZDBkZDVkZDEwMmU3MmQyOTU3ZDY5NmMwNGNhZTNjZjVlM2Q4NTc0ZjZhM2IyN2ZhYzk5MzRiNTgzOGUifQ==
eyJpdiI6IjB2VlwvSXQ5WE5KN29xWVFTcVdrbXl3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImJqb054YnYzOEdBXC9SYnFJNk90d09qSE5Sa1F2SGpXN2x1aFlhT25qeHVHYnY1dmQxZUJ5dWFvRUVKVHNTOXJ0UWNmTm9aSkU5a3N5a3RCeTBESEU1ZkJnSFRnY3V3ZmlWd0lGd0d0WUE4WT0iLCJtYWMiOiJhMzMyZmY4ODRjMzM5NjE1Zjk2MzkyNzAwMjNhN2U0NjA5ZWFjYjlkN2QxYjMxOTg5NDY2NTllMDNiM2RjNzU1In0=
eyJpdiI6ImFyeEdKNnRyZEhaVk93eVUrbU9nN1E9PSIsInZhbHVlIjoiQnhxSE1HSitDYWdpMlwvZjNxOXE3cVhKdW1ZN3JwSFh3RXNBNklUeXRaODhyRmRSNkZuNXdRTGIwSTQyQUlRN0siLCJtYWMiOiJjYTNlNjdhODM1MTAxZTE1N2M5MTFkYjlkYWNiYjY1YTQzNzQ4Yjc3NTE5OTQ0NmI0ZDNlZGMxN2NkZGM4MGJiIn0=
eyJpdiI6Imo3N1Y5aG40OFFWelVNN3piZUt2b1E9PSIsInZhbHVlIjoiR1RlZGZkZjB1VVwvYlBVRjhxQ0QxcVwvTXR1SHVEbE02TVhLTWx3NVp2K0FPWG0wbktzQ3VFSUptT1lScUUrenhQd1VEU0Q2VGZHTlhJNGFOaDdPVklSMVd0SkhreHpEZENaVmgxSHNHcVZHa1pBaG9vVTAzRXMwV0xhRktVb2kwTkx3M0ZuSXBhYjZSMWljVVAxTXhtRWJ6Vm05ZFlsUVZzZ1wvM1pQVzFMY1luVW1qZG9VeEpqdG9jXC9ORm11Vm5DV25IMXQ3RmdQUEFxT3JNVTFzaDZMU1QxME9ERkJNcER6Qlo5dXVOZTZkVG89IiwibWFjIjoiMWFiYTMwMTQyOWIzOTAyNGI2N2Q1NmQ5YjI3MmU0ZjUxMzRjOWRhNzM2MDgxNDQ1YjU4NDJjOTk5YjdlYWM2YSJ9
eyJpdiI6IkxkUW5ZVGM0TFd3cGhIY0Nvclp5d2c9PSIsInZhbHVlIjoiT3R0Z01xbXM0U2NOZmhwUEVvVXNhdkVaYm9lRHh0aHVKU3VNQjYzeFE3b3pxYlo1TlJZaTgzR2NHSFhLNDAwcyIsIm1hYyI6IjBiOTA4ZmY4YzE3OWMyODQ5MDJlODFjODAxZWVkY2Y3ZjY0NWQxOTQ2ZjE5OWY5ZTI3ZGU1MTU5NzVlZGMzNDYifQ==
eyJpdiI6Ik5memk0N2kwK0VEUW9JZzJ4RnArbGc9PSIsInZhbHVlIjoiNDBlSjN1Y2xsRXVEOEdCM05YaUFUdkNaWkZRZFZTaHhwVjlDSld2TDlGRlJZdERRTWZzTGxveUJuY3ZGanM4REFRV0p6ZE1zZUF2UmRyRW9HeHk5bG02K3RwXC9QNUMzTmxZK0JvcER4bzFUSk9hcFZpZHhGWFc5SHp0eUFoNnN2bHMwRnVNc00rVzg5T0IyenRqTG5yNDVwTlJlSDNGNUZCbGdjdFdpcWo5c0N5SnBucFlIdDdJRU5XZVF2NUlzUStUeFAyNzh0M1Vrb1pmckcxTHRMU25CdE9zNnZiMFE4QjI0SGxjOHNmcXRRZnVrODczTEhOc0t2ZXh5NjlUeE1NdGlnUHgyY0gxZzI4blh2bncwRElwYlczS3BjOVBmaGJcL2VSYUJPUU85WGVuSG9iT2ozbmxvUjd4UFVQczg0bVhBSE5FYjlWQkZIVGIwbHIrNVlZV3pSeDNsUnJOcTByeEoyZ3JlMVBKR2RMc1dMMUpBNW1mWU9TOG93XC9GdVhIZFBPQXBQeW5XTE1TTll0MDZpWGpSWVRVODJFbFZlVzdVRkl6OHZ4dFNoRTIzRzRuTFFXQ0ROQ3g4em1jXC9hMDIiLCJtYWMiOiI5ZDY2YjU3YjUzNDRkMTk2NTE4MDYyMjU2ZjJjYTJmZTllNTIwY2U5ZTUyYjIzMGJlNDZmOGQyMWZjYTI0N2RjIn0=
eyJpdiI6ImgzK0hJdGxBSkhScjJyaXVSUmNLemc9PSIsInZhbHVlIjoidWxUb0YxRWpnT0xSS1NrUFhRODlkb3VuT3loZUZVTmhHc2RBSmNYVjdiaml5Und0eHJpaU96SndcL3NBbEthVFAiLCJtYWMiOiI1NTgxNGRkZWMxMGVkN2Q5M2ZhN2Q5ODQyNzAwOWYwZmM3ZmFlMDc5OTJjMGFjMGZlMTA2YjdiODY3ZWNhMWEzIn0=
eyJpdiI6ImtsT09EYmwzbEd3XC9vOFg5cmRBS3Z3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjFzeFd1bVBIMVc0cDR0UjZLYnpvMlBQS3FUMVVmb2hmK3BrM3ZTeEQ1V0JTUlNPM1B3Uk5Uc2xzWXR3K2c1cjFReFwvNVI2eG0zYVJPNjhKUzMyaTZTSVRIYUkzbW1LcWVvMmhuTTlzVnZKYUlGTDJGbVF4SHBpNDRNVnkxN0c5UnNQSm5CQ0lzU0xBYlJxRnVYOFNKRk9vYTZvdUVDbEVJSTV3S3BxY2RKR0RacllJaEdVRFwvV1J4STlWN2tuKzlxZlMwck83UzUxZmdVMXB6YWpXNVdVQ21CRXNld1BPNElYRjdjNDZDd3RJSHMyY2ZKSXp1SldiNWxWYm04TGJ2aVhMVktpR25KR2tWbHM2R0x1RElraWtMOWs2dHF4aGVsb2hJUERYVHhVUjJNKytsNmc4b3lLeG1pbzF4KytMc2ciLCJtYWMiOiJiNmU1NjRiNGZmZDFmY2Y0ZGVhMDg4MTliMDBlZjE2ZTVmYzlhZTIzMDhlN2JjMGU4ZTFkM2QyZDhlMjQxNzUxIn0=
eyJpdiI6IjU0NWs1ZlBuUE82WHhNMWIwdHk2ZGc9PSIsInZhbHVlIjoibTdsanZHdDRGVjYyblFJSUlHZkQyOXBZWDVxUzdlZVRCTnR5a0hITTJuWGFkV3BKWGdBN3dvWDk3bnpUSXhxTiIsIm1hYyI6ImM5MjJhNGI1NWNhMDhhM2MyOGNiY2I1ZTM4MDgxODljMzEwZDdmNDk4MDg4ZDM1YzI3YzRhNjM0ZGZiZWY0MTgifQ==
eyJpdiI6IlV1dG1DZ1RkNG9CU0xcLzl5VitJNkZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IngyMGxzQVpMY0czSElmVU9HN3lncnVpSkpKME5lWHM5akJ4N0xkYVZJVVhHZ3BYNGxLanRNUlZlZ3MydHpGR2pmdWgwbno4endOd3ptTlFhbXA2ZlVvZmV3Uno1eXN0bG1Uc0UwaDJrdFwvTmxVTDlTbTBXaDNCZVNxOHlyZUNGZUdrd2swQUtVYytMZWdXWkNHbmlLRE5vKys3NzFrdjdFWU9VT25LeU5LNFdLVm5ZVm5IRGlcL1hYKzR5dHllbThPdjlkdDlzNkxFMlJhUWpXb1wvanczY1NOZndDbGZcL2ZVazFad21uUlB3SFA2SnFKY2IxdW9mWmhldUwwaXFYR0JHcDhaMzRxWmZtNTg1MStEOCt0eE5mSmFONTdmU2JWcXpRXC95VFpEM0VCcUdVTTJCa1VTWjVxcHlTcmszTGhuT2QiLCJtYWMiOiJkNzBiYmE2ZTI5MDg2ZDAzMTc4ZjJhOGY0ZWZkYWVhYmI5NzczMmJkYTFjZTI4MjFlMGRhMTEyYWNhNGU2NzY3In0=
eyJpdiI6Ikw3cjFQQldnUlBZQkE4aXpUYk5Lamc9PSIsInZhbHVlIjoiZnVwWTNWYUNaR0pSV3YzQ1dzWEhiR29tYjJaOExRRVdvNTQyZFhUbWN3MllLeWpEWWp3cjAzdXYraHB1aUUxdCIsIm1hYyI6IjgxOWI1YzgxZThmNjM2ZjRmMzU5NTM5YmNkOTMzY2RhM2M4Y2E4YzZiOWVhODg2MDM1NjhjMjAzNjgyNzhiNjQifQ==
eyJpdiI6InlZNTdNdzFGVElRXC9tRGJcLzRWQlJpZz09IiwidmFsdWUiOiJNdnBHS1Q1a0d0MDhiZkZyekVLUDBvZzVRWFlBa1BhckRSUnBLNWFNNkZWejR4NE9oYkVqRnhJeFlWQzIrOUgySFlWVms4aytxMWk4ZTFtZlwvaXg4anBxZU5lZjRcL2VwTnpzamxhcWFxTFo1UXo3ZHJtVUV3MkdMMDdObFVtM0I2UmNNeDF6bXpXNDhuaVVZR3R5NHd2aXNHVldoSjNEViswVlwvUExWWjFERFBYdjN6b1NNWGJFT0lraE5cL2RqUGs2TENXbzViZjBOekNqMTg5TFRjcUNoc1FaK3U3TEZ3WFMxNzRLWncrTEl4QmhrTlJpQjBkbmZLRVJVUDNjNzcxRk1GbDg0Zk9iem9tcEtnTHgza0RocDFtMUFrbzBua2pQZUpIVjNqRFhmOUJVTGFQSjBibFZHazVEbUMzNDRrcm4iLCJtYWMiOiIzNzUxNGYxNGJlNGFlNWJhNzExMmM1M2U5ZjdiOGI3NjMyNjFhNDEwNjVjODU2MmEyYzgwYmFiMjZlNThkN2RhIn0=
eyJpdiI6IjZBNzRLanRTYU1XVHFzXC9XbFhTbVFBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InY2YThnTks3RWtSb0JqUThMbDRVWmd2RFwvVERGUzhEYllSWkhoZ0I2Q0VsTU04RzBWa1U5bUJFekt3a21hNDR1IiwibWFjIjoiZmI1M2RjYTQ1ZTIzZWIwZmVlYjg5YjRkMTdjY2FlZTk0NWFlNDc2NDgwY2M5M2Q5Y2Q1ZmNmYjQ3OTk3MDVkMSJ9
eyJpdiI6Ink1Q1I5WktaalRRZmRQQmQ5V1B0M3c9PSIsInZhbHVlIjoiVUFMcmtZRktCV1UyNDRTV2RrQjdGdE9JS1lQMXdBdnJwSURYWjRkN1Q5dVlCUTBmT2kwcWFDUlVYaFVYbXZYQ2J6YmhWTzZuRkxDVkVrbDZibXRTVnFHNmtsXC9CTEIyb2tnSU12UUlFYW9QSHFCcnh6S2x4SlhjUHZrWWFBdUNMYWtcL3FHcnphcTJQMStWRkpCMkxcL0FTUnVLN1Fqa1VaUlRoQVRpcTVMc3VhRDBRVWQ1a2VDQ3Z5ZGljb0I0RmVwRW9RcjFtakZiVkx1UGhOQjBxTVpDdz09IiwibWFjIjoiZTMwYTJmNjcxOTlmOGEzMWM2ZDU4Mzk4NDQ4NGRhMzJkNGRiNjM4NTY1NTc2ZjFkNjliNDcxNDFkMzQyMzljYyJ9

“Có một chút thôi, nhưng mẹ là quan trọng nhất. Nếu có em gái sẽ khiến mẹ khổ và vất vả, vậy thì chúng con không cần em gái nữa. Chúng con chỉ muốn làm mami vui vẻ và hạnh phúc.”
Advertisement
';
Advertisement