Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Do dự một lúc, Đông Họa điều chỉnh lại tinh thần rồi đi tới chỗ Chu Tiễn Nam.

“Chu đại ca!” Lúc mở lời, cô ấy đưa chiếc túi trong tay mình qua: “Cảm ơn áo của anh, tôi đã giặt nó sạch sẽ rồi.”

Cô gái đối diện vừa nghe thấy thế thì liền điềm tĩnh lại.

“Hai người? Có quan hệ gì vậy?”

“Như cô thấy đấy, quan hệ bạn trai bạn gái.”

Khi Đông Họa vừa tính mở lời, Chu Tiễn Nam đột nhiên trả lời trước một bước.

Bạn trai bạn gái?

Bọn họ là mối quan hệ đó từ khi nào vậy?

Nhưng rất nhanh, khi nhìn thấy biểu cảm thất vọng trên mặt cô gái, Đông Họa lập tức hoàn hồn lại.

Chắc là Chu đại ca đang muốn lợi dụng quan hệ của hai người để khiến cho cô gái này biết khó mà lui.

Là cô ấy nghĩ quá nhiều rồi.
Advertisement

Nhưng cho dù là giả, nhưng lúc nghe được mấy chữ “Bạn trai bạn gái” phát ra từ miệng của anh ấy, trong lòng cô ấy vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ, đến cả trong không khí của tràn ngập vui sướng.

“Tiễn Nam, anh lừa tôi đúng không?”

Quả nhiên, cô gái kia không thể tin được mà nhìn Chu Tiễn Nam: “Dì ấy nói anh không có bạn gái nên mới giới thiệu cho chúng ta quen nhau mà.”

Chu Tiễn Nam đứng dậy, nhìn về phía Đông Họa rồi vẫy tay với cô ấy.

Lúc đó, Đông Họa cảm thấy mình đã hiểu ý anh ấy rồi.

Anh ấy vẫy tay, cô ấy liền ngoan ngoãn mà đi tới bên cạnh anh ấy.

Một giây sau, trái tim cô ấy liền đập loạn nhịp.

Lúc phản ứng lại thì bàn tay nhỏ bé của cô đã được anh ấy dịu dàng nắm trọn trong lòng bàn tay rồi.
Advertisement

Tay của anh ấy thật sự rất lớn, rất có lực!

Tim cô ấy đập loạn nhịp, Đông Họa cảm thấy không khí xung quanh cũng trở nên loãng hơn, nếu không thì làm sao cô lại cảm thấy hai má nóng bừng lên chứ, hô hấp cũng trở nên gấp gáp hơn!

Bất luận là vì lý do gì, cái nắm tay này cũng đã đủ khiến cho trái tim của cô ấy loạn nhịp, khiến cho cô ghi nhớ cả đời.

Giọng nói dịu dàng ấm áp của Chu Tiễn Nam khẽ bên tai: “Trước đây không có, nhưng bây giờ có rồi.

“Xin lỗi, hôm nay tôi đến đây không phải để xem mắt mà là muốn nói cho cô biết, quỹ đạo cuộc sống của chúng ta hoàn toàn không giống nhau, miễn cưỡng ở bên cạnh nhau cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

“Nếu như tôi nói có chỗ nào không hay thì hi vọng cô thứ lỗi, cuối cùng, tôi thành tâm chúc cô có thể tìm được bạch mã hoàng tử của mình.”

Nghe thấy những lời của Chu Tiễn Nam, cô gái lộ ra chút buồn bã.

Nhưng dù sao cũng là một thiên kim tiểu thư có học thức, khi mọi chuyện đã rõ ràng bày ra trước mắt rồi cô ấy cũng không cưỡng cầu nữa.

Sau khi im lặng được một lúc, cô gái ngẩng đầu lên: “Anh quả nhiên thẳng thắn giống như những gì mọi người nói, không tồi, cô gái xinh đẹp bên cạnh anh, một người ưu tú như anh đã chọn cô ấy thì chắc chắn cô ấy có điểm gì đó đặc biệt ưu tú.”

“Cảm ơn lời chúc của anh, tôi cũng chúc hai người có thể thành công may mắn, hạnh phúc bên nhau.”

Nói xong, cô gái kia cầm lấy chiếc túi hiệu lên, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc mượt mà rồi nho nhã quay người rời đi.

Khi bóng người của cô gái vừa rời khỏi, Chu Tiễn Nam liền lập tức buông tay Đông Họa ra.

Đồng thời nói: “Thật ngại quá, vừa nãy làm phiền cô rồi. Cô gái đó là đối tượng xem mắt mà mẹ tôi sắp xếp, nếu như tôi chỉ từ chối thôi thì sau này mẹ tôi có thể sẽ lại sắp xếp cho tôi xem mắt với những cô gái khác nữa.”

“Vừa hay cô nói muốn trả đồ cho tôi, tôi đã nghĩ tới nghĩ lui, đây có thể là cách tốt nhất rồi, làm phiền cô rồi.”

Đông Họa mỉm cười phóng khoáng, che giấu đi sự thất vọng trong lòng.

“Không có gì đâu, tôi biết mà, anh yên tâm, tôi sẽ không hiểu nhầm gì đâu. Nhưng, tôi đã giúp anh một việc lớn vậy rồi, anh có phải cũng có thể đồng ý một yêu cầu nho nhỏ của tôi không!”

“Đương nhiên rồi.”

“Đồng ý nhanh vậy, anh không sợ tôi bảo anh làm chuyện xấu gì sao? Hoặc là thèm muốn thân phận và tài sản của anh?”

“Không đâu, cô không phải loại phụ nữ đó.”

“Được thôi, vậy tôi sẽ giữ lại cơ hội lần này, sau này nếu như tôi cần, anh cũng sẽ đến giúp tôi một lần, thế nào?”

Chu Tiễn Nam gật đầu: “Được.”

Hai người cùng nhau đi đến quán ăn gần đó để dùng bữa, nhưng vừa mới ăn được một nửa thì Chu Tiễn Nam lại nhận được nhiệm vụ.

“Xin lỗi, bác sĩ Đông, tôi có lẽ phải rời đi trước, hi vọng cô đừng để bụng.”

Đông Họa cố ý hỏi ngược lại: “Vậy nếu như tôi để bụng thì sao?”

Chu Tiễn Nam hiển nhiên không nghĩ rằng cô ấy sẽ trả lời như vậy, nên khi nghe thấy thế anh ấy liền đứng nhìn.

Nhìn thấy thế, Đông Họa liền bật cười giải thích: “Chúng ta cũng tính là đã quen biết một khoảng thời gian rồi nhưng anh vẫn luôn gọi tôi là bác sĩ Đông, thật ra, anh có thể gọi tôi là Họa Họa như lúc nãy mà.”

Đông Họa đã phải lấy hết dũng khí để nói ra những lời này.

Nói xong, cô ấy lại thập thỏm, căng thẳng chờ đợi câu trả lời.

Dưới bàn, cô nắm chặt tay lại, cố gắng giả vờ rằng mình không để ý.

Hai phút sau, khi nhìn thấy vẻ mặt khó xử của anh ấy, mãi không nói ra cái tên mà cô ấy mong muốn, Đông Họa liền lập tức gượng cười để che giấu đi sự ngại ngùng trên mặt: “Không”

“Họa Họa, hôm nay thật sự rất cảm ơn cô!”

Nhưng, chính vào lúc này, Chu Tiễn Nam lại đột nhiên mở lời.

Nghe thấy cái tên này, trái tim của Đông Họa liền đập thình thịch.

Chỉ là một điệp từ;

Nhưng hai từ “Họa Họa” nhẹ nhàng phát ra từ trong miệng anh ấy lại có thể gột rửa hết tất cả những điều không vui và phiền muộn của cô.

Ngày hôm nay, bầu trời của Đông Họa tỏa sáng rực rỡ, đến cả không khí cũng phảng phất hương hoa khiến người ta say mê.

Rõ rằng chỉ là hai từ rất bình thường, người từng gọi qua cái tên đó cũng rất nhiều.

Nhưng khi từ đó phát ra từ miệng anh ấy, Đông Họa lại cảm thấy không giống thế.

Thế nên, tình yêu thật sự sẽ khiến cho một người trở nên không thể hiểu nổi.

Rất nhiều năm sau, có người hỏi cô ấy: “Họa Họa, đến bây giờ mình vẫn cảm thấy nghi hoặc, sao cậu lại thích Chu Tiễn Nam chứ? Vì hôm đó, lúc cậu bị ngã anh ta đã đỡ được câu sao? Mình luôn cảm thấy, không phải là cậu đã bị cái tình tiết cẩu huyết đó hấp dẫn rồi đấy chứ!”

Đông Họa cười trả lời: “Ai mà biết chứ?”

“Có thể là vì anh ấy mặc quần áo mà mình thích, có thể là vì hôm đó thời tiết đẹp, cũng có thể là vì thời khắc đó, vừa đúng lúc trái tim mình đập nhanh, mặt mày đỏ bừng.”

“Cũng có thể là không có lý do gì cả.”

“Tình yêu ấy, nó chính là như vậy đấy, đến một cách đột ngột và mãnh liệt giống như gió lốc, thậm chí đến một lời giải thích hợp lý chúng ta cũng không thể đưa ra được, nhưng ngay từ giây phút đầu tiên gặp gỡ chúng ta đã khắc sâu hình ảnh của đối phương vào trong xương tủy.”

Sau khi Chu Tiễn Nam rời đi, Đông Họa cũng chỉ ăn đơn giản hai miếng rồi rời đi.

Lúc đi từ trung tâm thương mại xuống, cô ấy nhìn thấy một cái máy rửa ảnh.

Chỉ cần làm theo những bước hướng dẫn của tài khoản Wechat phía trên là có thể rửa miễn phí một tấm ảnh.
eyJpdiI6ImxtRXVyMjZKZjNcLzVUNEVMK2grZFNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjRBb3JqaGNubzZ5THFJTlwvTVM5ZUFVUWJjclRIRDNiK1JhK1FVVWZkS1Zyb1JtbG8wTUowMUFXV2VyY2M4c3FVIiwibWFjIjoiYmVmNjYzMjAzY2MyNTZhNzA1YjgzMWI1MGQ0NmVhNTYzOGMxOWVhNjYwZjBhMmM3ZTk1MDZkN2Y0NmRlNDFkYyJ9
eyJpdiI6Ilo3bXNaOHFvTjFlYm1mNzBLWjB6WEE9PSIsInZhbHVlIjoiazhwV2ExOWlpWGtxMkVzbGZJTEFZK3J2b3U0VmZsRmJKNGJ0ays1M0xqc3FTUTJpczNYYjVEYTU3UkdObUV6SlB5Zk1mNVJGaTBxTU5Sb3VjV0FUVzBxb2I0XC9rQXd1cHdZVXlEamNUc3RXNmNIXC8rN2xRamFhSlpYXC9JYWJcL29RZlNLUmlKUHFybWd0TVl3bEtRNzhBdnpwbk9OOFp1QzNjZzYzNGkwR2QrMUZhZUY1Sk5STjVRUk1oemVZbDJkRSIsIm1hYyI6IjRmNTlmMmI5ZmRkOTMzMGE3NTU1OGQ1ODRhNDFmZjMyZGI2MTIzNGFjZDkzZDgzZmFhZTM2YTk0ZWE0NDc3YzIifQ==
eyJpdiI6Im5rYlVTN3lEd2s5WGZ2T1pUS1I4MUE9PSIsInZhbHVlIjoiR3lnM3pLdVliMVhpUXRRQzdKaTk2ZjhhS2x5dGQ3eWtqNGlZc3U0YkNydjRjUnc5RUoxaHgwb0JDK2xUOWo0QiIsIm1hYyI6IjU0MTI3YjI4NzcyZTQ0Nzc3NDk4NzQ0NjQ4MDNmYmY4ZjkyMDdiMjFjMDI0Y2IyZTY4YjBiNTU5MWM2MTFiZGIifQ==
eyJpdiI6ImltaStuSUJ6MVNJQVB4RHlBK0R5S0E9PSIsInZhbHVlIjoiWndnZEJ6QnlXT3NsQmpqZUVGaHRpeHdIMUtHM3pnK1RJa0tlSDlNUjJZWFBKXC9BMExtUCtEenRPSU5nMUdPZnNBZE1aaVhaNCt0MFM3QmxmR05sa0JCNjAwTEJXY1g5alg4eDVOc2FFcDhpSFhNWE5ta2ZkM0RLTExqU1QzNVlcL1grRmNiTDVkXC84WlF4U1JIOWdyeXo2QTZOOUFSQU9iQ2plakpTdVNZY2JWMHVnRHlleUg1NmZjYmZBbFBrMkJESGlSdzFReWtOMnVBZkxDSHY3RWxaZGdUM01BaU5ab3FqQ1Ztb1U0U0EyMWRwTlNDajVqWjdyZ3o3U3dWXC9UMW9ScmZtOGFJTVl4RlNmWTMxVU9HRXBEZ1cxenBGdnd1M1hZVWpnckFQVDBmN0xiXC9QdVZaelJKeGtCUUx0bnJRdzJydmJZYUljWkxUQ2oyYW1ZcnNIclR4dDZsZ3JEejJDWXE1NjNDZWNXYTRCT2k2NTJXTkVNYkwrcWFhVEM5UlptOFJcLzdnWGZTZ3hRWDlsVFwvUWNsM1E9PSIsIm1hYyI6IjVjZDcxYzllMDBlZTRmMzMwMGJmY2E1N2Q4NmUxY2IwODhlZWU2NjM4NTQyOTVkZGVlMTQ5OWJkYjM2Yjg5ZWEifQ==
eyJpdiI6IktneUFHdUE5Q09nSGwwNXg2YTV0aXc9PSIsInZhbHVlIjoiMVh4azYzYVErXC9aM1JsaTV4MVVCcVR3MTFIT3NrSktDUUt5Y1VGcnNCUTc3akNpVnFrTEYza3RFT3Y3d3Q0K3ciLCJtYWMiOiIyY2RlYzBkY2Y0MTJmZWU5MmE5MjY1OTUyZmJjYWVkZGIyYmE2MDhhMjQxOWQ1MTQxM2RiZDhhZjUzZTQzYzZiIn0=
eyJpdiI6InZ4RTZ5VmsxR1E1SUJXT1V5WkRRRVE9PSIsInZhbHVlIjoiZzhwcGdlWXdveWZrZHY0dG4xTzBJNXBNQ1dtTSs2QnNsdjFVMSt1K3Fjb29ZZWU0OWZUWFVnRE9lWlhybVFjZUlJSDlNNjRCd1dDWldlXC9TdkFMY0lcL3NZUDhqbmdWelJzczhyXC9vemhvMnV3NkZ5OGlOc0cwQ21WNGVPbzZvMFZtYjVQUDJTUVk4bGt6UVJnXC93MTV6cU1FTlpYMmVOWHFmYVRWakllOTJoXC8yZUpQeGJkcWJcL21zZjBPOG95VUVXbUZRXC9GYmNGd3REbXZ2czRTRURRclBRaWE4bkp1Vkt1aFRqcmpuV2V0QU09IiwibWFjIjoiZTIxNTgxYmE3MmUzYzg5NDUwMTQ0Y2NiZWRmZGJhM2I1ZjY5ZWEzNGFkNWY1MTA4YTNmNWE3NWRlMjNmODk3MiJ9
eyJpdiI6IllnbVRxXC9uN09ZXC81aWY1ZEp0REh0UT09IiwidmFsdWUiOiJFRWkyYkw5Z1AwRXFTN2IrdlJ0Y2tPSFA3T1I1eEx2Z1BVempKRjhVUHFXNVZyd1czdUJSemlucmZvUWhSQXdIIiwibWFjIjoiYjUzMzRjM2VhODRiOTZlOWRkNDc3MjdhMmI3YmQ5MGMxNzBmYzBhMjAxNWI5YTRiYTUyNzkxZGIyNDA2NGQ3NSJ9
eyJpdiI6IjRRSnRzd0F4QWlySDMyM2FjeG1Zd3c9PSIsInZhbHVlIjoiVXhIQUdrVVJUXC83Rm1iNGJvVTZSc0RzZnhYY0JVeWJkd2NJcDhOUERHTDJUc2xVc1RONUxpZkFqWFg4MStOQWlpMmFhZU1GczR6S2lWalZ1dm1hRzRGSTZYRjZLQnZocVwvUVFTZ3RWT0NoSURUb3hHS0RUaUtlVXBYZTVOY2xhTmcxT1ROVFwvQ2lmeDhwMThLMHkyeWtiNG01OFIrRXozc3dsbDNGZUgrVVpoR2RVSHp2ZXh6UTIrTnFqVGh4MlR4NU1PRTdHS1wvQnZheThxWTVDREtOV1k1akFwZmZzaGJ4eDdxNFlsd2hSQTQ9IiwibWFjIjoiM2ViMGQxOTY2YTBkMTg4NDg0NTAyMjI5ZmRlNWEyZmRkNzY1NjgwZWFjOWUyN2Q1ZjRjYzE5YTA2OTMxMTVjMSJ9
eyJpdiI6IjhEU29vWk5nbmg3dmEyNmhmRjdkeFE9PSIsInZhbHVlIjoiZlFoWnBHM2lmMkhJZTI5TkRCWFg5aHhyeVwvTWhNKzRhZ1wvemY4QkdYR3krd0dNQlhUdHBrcW1ubStjd1JyXC9yTyIsIm1hYyI6IjZhZDk0MTk3NjFiZDcxZmZiYmFkMWM0ZjM3MGY0NDZlOTFiYzg5ODk5ZTFjZmYyODkyNDFiNjg5MjMxYmQ2MzYifQ==
eyJpdiI6IkloemVieWt2OFh0MTlaY0R4bzI1WVE9PSIsInZhbHVlIjoibEYxZDV5eEp1NUpCS0h6V2ViS1wvaEViSldSM3g4ZVJtMXFEbVhFTW84OE93Nm0wM0JJS1B5MHIxR0lEZnM4ZjFuYkl0UkNHalwvM3R4WVlXeXZ2Q2Q1VzBYdDlMU1FBME1CakpoczVrMWlhdkJrbGQyRHFhdlhuUVpcL2ZGeTlvbk42ZjlybXZ5ZFpGUHVJcEZpdm9tYmdBPT0iLCJtYWMiOiJmZDVhODllZDhlNDljOWUwMGVkODJmMTY2NDgzMDQ0YmZlYTFkZDQyZDAxOWYwN2FiMTRjNDUxMjJiMDE4ZWEyIn0=
eyJpdiI6Ikd5K2hMdEFOTVQ3bE1OeGk4SmxZXC9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6InluZVNDMmkwK0FlWkplU095ZEluaFFsMDdNSFJjQ0E0ZkUwdE5nTlwvblNFUmFYMXJnTFdnUkttVzlaUkV3ZTY5IiwibWFjIjoiNTM2OTA2MDcxZWI4YTExNDAwMzNhNWM2M2RkYWIwM2JlMzllZGY2NTUwZTY1NDc4YzM3ZjdlODZiZmYyYTVjZCJ9
eyJpdiI6IjNKYTdEdjhjNmZQVVwvQ3QzMlVKRXdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ind0K2F0SDBKMTJoekVwNWhcL1wvT1FqeEpXKzExYVR2VHIraHJKc3FKdDVpZDhhS0VZbUdaRG9JdFFDSEorNFl2cUZvUnp2YWZlcXJZVHA2YldvcDZMSE0rNFQyUGVBd0xCN1ltU2RxOFEreEU3d1E0TXlYTVdFUEY3ZmFrRjVrRnZMTlVOWGVaMFBVYWx2NGR2c3JwNGJ4cFRva2N0Zk5lOEZkbmluMUZHdnd1eDNRV3FcL1Z4K2J4RWpseW9UaTN6SkkzckR3ajJ5RzhXckNGdm42b1VnOGFiV2FUNHhxVFwvVmIyemFyb0lZSjNIUWRzZzN5eVhhOUNUVGdlZkd3Q2JiUFRYdk5NUnkzbFJkT1I1cWtJV1JhUT09IiwibWFjIjoiNzJhMDAxOWQ4MWMwNjQxYzI4YzYzNmU4MWZiMzhhZDRlY2UyMTdlODE4NGYxOGZiNmM3MzYxZjg5ZGMzOTFiMiJ9
eyJpdiI6InFPMXhmY3FtRXlDNmozTis3RnBoZHc9PSIsInZhbHVlIjoiN04xUXo5eVJhbVZlRVN4Q1wvcHEybGtkbStGY1REa0t0UmhhSXBXd3A4RXljUG9IRlpLNXU1TGtOS0FtSUIzb0YiLCJtYWMiOiIxMWZiZDdiMzA1ZDFiYjc4YzgxMDY2NGQ4ODhiMzUwM2Q3NTY2MmNiZGNiNTEzNmI3ZjZiMDM5YzRkZTZmMjJmIn0=
eyJpdiI6ImYzVVc0Q3RMWGU3XC9TSWMyeEF1NjZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InJYRVVOSTNiYmtKVU82YzhJQW5JTTl6bGhDaXFtRTBCM043OEFVYXNGeVB3QzE1QkFucGJnNEw4QXhjQXM0QzJhTHBFbng2UGtXVStuMG5YRXd3dGpEdEdKYTNuWWdoVUVYUWZjQzFVWGNwRExYQlpXXC84U3JTdTExamN0UFUweWpnVDlTcEVwS1ZnK25uU3ZhcnQ3SmFMaU9aUDFBa3FpZ1gxUDR6M21UVk09IiwibWFjIjoiNzJjMDVmMWU3MDA5YjQ3M2NhYTkxYTgzMGY3ODMyOGI2ZjAxM2Q0YzcwN2RkZGM5ODkzNzViM2E5OWNmNWExZCJ9

Về đến nhà, ánh mắt của cô ấy nhìn vào ban công, trên chiếc áo khoác của Chu Tiễn Nam.
Advertisement
';
Advertisement