Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Truyện còn 30 chương là đến hồi cuối, mọi ngươi ủng hộ truyện nhé ạ.

Ngay lập tức, bà nhanh chóng cầm lấy tập tài liệu trên bàn.

Đôi mắt bà nhìn chằm chằm vào bức ảnh và cái tên trên đó một cách nghiêm túc.

Chu Tiễn Nam thấy biểu hiện trên mặt Mộc Uyển không được tự nhiên, anh liền lập tức cảnh giác.

“Mẹ à.” Anh mở miệng vừa định hỏi mẹ.

Nhưng Mộc Uyển lại mở miệng hỏi anh trước: “Chu Phong? Đây có phải là người mà con đang tìm không?”

Chu Tiễn Nam liền gật đầu.

“Vậy ý của con là, ông ấy là cha của Nam Khuê sao?”

“Phải, đúng vậy.”

“Không phải con vừa nói Nam Khuê có một tấm ảnh chụp chung với cha mẹ của nó sao? Con có tấm ảnh đó không? Mau đưa cho mẹ xem.”

“Vâng, để con tìm cho mẹ.”

Chu Tiễn Nam lật bức ảnh trong album và đưa cho Mộc Uyển xem.

“Mẹ, nhìn biểu hiện của mẹ, lẽ nào mẹ…”
Advertisement

“Trước tiên con đừng nói gì, để mẹ yên tĩnh cái đã.”

Vài phút sau, Mộc Uyển đưa điện thoại cho Chu Tiễn Nam, bà thở dài một hơi, sau đó nở một nụ cười nhẹ nhõm: “Mẹ thật sự không ngờ Chu Phong vẫn còn một đứa con gái sống trên đời này.”

“Thế thì tốt rồi, nếu ông ấy biết chuyện này nhất định sẽ rất hạnh phúc.”

“Mẹ muốn nói, lần đầu tiên nhìn thấy bức hình của mẹ Nam Khuê, mẹ nhìn thấy có chút quen thuộc, nhưng đáng tiếc lúc đó mẹ không nhớ ra.”

Chu Tiễn Nam lập tức ngửi được rất nhiều thứ từ lời nói của Mộc Uyển, vội hỏi: “Mẹ, mẹ có quen biết cha của Nam Khuê không? Mẹ còn biết chuyện gì nữa không?”

“Mẹ tin rằng không chỉ có con, mà Khuê Khuê cũng sẽ thắc mắc nhiều hơn. Con đưa nó tới đây một chuyến. Mẹ sẽ kể cho tụi con tất cả những gì mẹ biết về Chu Phong.”

“Được, con sẽ liên lạc với cô ấy ngay.”

“Ừm.”

Nhưng Chu Tiễn Nam không gọi trực tiếp cho Nam Khuê, mà gọi cho Lục Kiến Thành trước.
Advertisement

“Có tin tức tốt, chắc anh cũng không ngờ rằng mẹ tôi thế mà lại quen biết với cha của Khuê Khuê.”

“Thật sao?” Hiển nhiên, Lục Kiến Thành cũng rất kinh ngạc.

“Mẹ tôi nói rằng bà ấy sẽ đích thân nói với Khuê Khuê về cha của cô ấy, anh mau đưa Khuê Khuê đến đây ngay đi.”

“Được, vậy tôi cúp máy trước.”

Sau đó, Lục Kiến Thành ngay lập tức gọi điện cho Nam Khuê.

“Bà xã à, em mau thay quần áo và trang điểm nhẹ. Có manh mối về cha của em. Anh sẽ về nhà đón em.”

Tim Nam Khuê lập tức đập loạn xạ vì kích động, ngay cả giọng nói cũng run lên: “Được rồi, em sẽ thay đồ ngay.”

“Ừm, nửa tiếng nữa anh sẽ về.”

Lục Kiến Thành về sớm hơn dự tính vài phút, Nam Khuê cũng nhanh chóng lên xe.

Nửa tiếng sau, hai người đã cùng nhau ngồi trên xe chạy thẳng đến nhà Chu Tiễn Nam.

Thấy cô căng thẳng, Lục Kiến Thành liền vươn tay nắm lấy tay cô: “Đừng sợ, anh ở đây, tất cả đã có anh.”

“Ừm.”

Nói thì là nói như vậy, nhưng Nam Khuê vẫn lo lắng vô cùng.

Nhưng đồng thời, trong lòng vẫn có một sự mong đợi mơ hồ.

Khi xe sắp tới, Nam Khuê đột nhiên cảm thấy biệt thự trước mặt có chút quen thuộc.

“Ông xã, em nhớ tòa nhà này hình như là…”

“Em nhớ ra rồi, là nhà của Tiễn Nam.”

“Chẳng lẽ manh mối nằm trong nhà họ sao?”

Đến lúc này, Lục Kiến Thành cũng không giấu giếm gì nữa, anh thẳng thắn nói ra tất cả.

“Bởi vì anh tra ra được danh tính của cha là một cảnh sát. Về chuyện này, Chu Tiễn Nam có nhiều mối quan hệ hơn anh, vì vậy anh đã nhờ anh ta giúp đỡ.”

“Em có biết anh ta vừa nói gì với anh không?”

Nam Khuê hỏi: “Anh ấy đã nói cái gì?”

“Khuê Khuê, số phận là thứ gì đó thật tuyệt vời, em nhất định sẽ không ngờ mẹ của Chu Tiễn Nam lại thực sự có quen biết với cha em?”

Nghe thấy điều này, Nam Khuê liền lập tức choáng váng.

Trong lúc nhất thời, cô vẫn chưa kịp tiêu hóa chuyện này.

“Ông xã, lời anh nói có thật hay không?”

“Những gì Chu Tiễn Nam nói với riêng anh không thể nào là giả được.”

Lúc này Nam Khuê thực sự cảm thấy bản thân như đang nằm mơ, đi một vòng quanh quẩn, cô tiêu hao nhiều sức lực như vậy, nhưng hóa ra người trong cuộc lại ở ngay cạnh cô.

Khi bước vào cửa, tim Nam Khuê cứ đập thình thịch liên hồi.

Lục Kiến Thành nắm chặt tay cô đi về phía trước.

Trong phòng khách, Mộc Uyển và Chu Tiễn Nam đã ngồi đợi họ tới.

Nam Khuê bước đến gần Mộc Uyển: “Dì Mộc, con xin lỗi đã làm phiền đến dì.”

Mộc Uyển liền nhanh chóng đứng dậy, bà nắm lấy tay Nam Khuê một cách hào hứng, trên mặt còn ẩn hiện nét vừa buồn vừa vui..

“Con nói gì thế, mau lại đây cho dì nhìn kỹ một chút.”

“Con gái, đã nhiều năm trôi qua như vậy thật sự là khổ cho con rồi. Dì thật sự không biết Chu Phong còn có một đứa con gái, nếu không dù phải trải qua bao nhiêu khó khăn dì nhất định vẫn đi tìm con.”

Mộc Uyển nhanh chóng ôm chặt lấy Nam Khuê.

Bà còn vui mừng hơn cả Nam Khuê, vừa khóc vừa cười không ngừng.

Cho tới khi nhìn thấy cái bụng nhô ra của Nam Khuê, Mộc Uyển mới bình tĩnh lại đôi chút, cũng nới vòng tay ra khỏi người cô.

Bà lau nước mắt, nói: “Dì xúc động quá rồi, nhưng dì thật sự rất hạnh phúc.”

“Dì à!” Nam Khuê vẫn còn do dự: “Dì thật sự quen biết cha con sao?”

Mộc Uyển đỡ cô ngồi xuống rồi cũng ngồi ngay bên cạnh cô: “Đương nhiên là quen rồi. Nếu dì sớm biết con là con gái của Chu Phong, dì nhất định sẽ không bỏ mặc con nhiều năm như vậy. Tất cả đều là lỗi của dì. Cũng do dì cả, lần trước nhìn thấy bức ảnh của mẹ con dì đã cảm thấy quen quen rồi.”

“Dì à, dì có thể nói cho con biết về cha của con được không?”

Mộc Uyển gật đầu và chậm rãi nói.

“Cha con tên là Chu Phong, cha của Tiễn Nam tên là Chu Chấn Nguyên. Hồi đó, hai người họ đều cùng tốt nghiệp trong học viện cảnh sát. Họ không chỉ là bạn cùng lớp, mà còn là bạn cùng phòng. Thêm vào đó, hai người họ luôn đối đãi với nhau rất tốt, dần dần liền trở thành anh em thân thiết với nhau.”

“Sau khi rời khỏi học viện cảnh sát, họ cùng nhau đến đồn cảnh sát, quan hệ lúc đó vẫn rất tốt. Họ đã chiến đấu bên cạnh nhau trong vài năm và luôn hỗ trợ cho nhau. Khi đó, dì và Chấn Nguyên có quan hệ tình cảm yêu đương sâu sắc. Với sự đồng ý của cha mẹ hai bên, chúng ta đã đi lĩnh chứng ngay sau khi tốt nghiệp.”

“Không lâu sau khi kết hôn, dì đã mang thai Cẩm nhi. Chu Phong luôn ghen tị gia đình dì sống hòa thuận, nhưng ông ấy là người sống nội tâm, ít nói và luôn bận rộn với công việc nên chưa bao giờ có bạn gái.”

“Hai năm sau, dì nghe Chấn Nguyên nói rằng Chu Phong đã có bạn gái, lúc đó dì rất mừng cho ông ấy, bảo ông ấy phải mang người đến cho dì xem, ông ấy đã cho dì xem một bức ảnh và nói rằng sau này sẽ đưa bà ấy đến ăn cơm với chúng ta. ” .

Truyện đề cử: Chiến Thần Ở Rể (Chàng Rể Chiến Thần / Bất Bại Chiến Thần / Ác Ma Chiến Thần)

“Mẹ” Chu Tiễn Nam đúng lúc ngắt lời: “Mẽ đã nhìn qua tấm ảnh mẹ của Khuê Khuê, sao lúc đó mẹ lại không nhận ra?”

“Vì công việc của Chu Phong trong hai năm đó có chút nguy hiểm nên ông ấy không dám mang bức anh đơn của bà ấy bên mình. Ảnh ông ấy đưa cho mẹ xem là ảnh chụp chung, sau đó ông ấy cho mẹ xem ai là bạn gái của ông ấy, mẹ vừa nhìn thấy liền có chút ấn tượng. Nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, mẹ thật sự đã quên đi không ít. ”

“Còn có một lý do khác là một tháng sau đó, sau khi chúng ta ăn tối cùng nhau, Chu Phong đã nói rằng bọn họ đã chia tay nhau, cho nên trong lúc nhất thời mẹ mới không nhớ ra.”

Mộc Uyển dừng lại và nhìn Nam Khuê: “Dì cũng không ngờ rằng cuộc gặp đó lại là cuộc gặp cuối cùng giữa cha của Tiễn Nam, dì và cha của con.”

“Mẹ?” Giọng Chu Tiễn Nam nghẹn ngào.

Trong mấy năm qua, anh đã hỏi mẹ nhiều lần về cái chết của cha mình.

Tuy nhiên, từ trước đến nay mẹ anh vẫn luôn kín miệng.

Không những thế, bà còn niêm phong toàn bộ đồ đạc của cha, và yêu cầu tất cả mọi người không được nhắc đến.
eyJpdiI6ImRGZWpEZDVSem9VSnNtWUtXeEVkbGc9PSIsInZhbHVlIjoiTWdnNUpDTEhxcUtTQ0wwQTlVRjJ5SXhWOGVnTnU2TXFMcW9EZEdjaHZ5eHFscmZTVGpGdmlyRTFkNE1HNGxCZiIsIm1hYyI6IjZiMDNiNzg2Zjc0MzhkNmZiYjM1ODBlNjBkMmNlYjdkZmMxYzc2YTIxYmU4YTU2YzM3ZmE3OGFkMWY0NGZiNWQifQ==
eyJpdiI6ImplbEtxNTBCYTdHWFpaQ25HSW56XC93PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlM4K0thSjVRXC9mR2czNWxVYzRMSWdEa2hKRTlKbW56amcwTFlNRitMbk83c1VjUkNUcmZVRnFNTjRiQW00QUkycDhyT0diY2pESDl2STFhTndHWHRTR0dMUGhGRys1ditFTVwvNVc0d1piUTdHS0tEa0VoUGRtY3lyS1YzaHF4K2QiLCJtYWMiOiIzMDY4NGJmMzgyYjcyOTZlMzFkZWU3ZTA0MDFkMjAzNDg0OWNkNjAxOThiMTMwMWRjZWYwNTU5Y2RiNTM5ZGIxIn0=
eyJpdiI6IjNzb1JZZkdrWWlcL1A4QnJUTVdRMCt3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlEzemhOWVpqXC8xclZiZEZnajdlRFlLang0ZFJoWEp4RVY5cnV1bG56S0FTNDhHdU5VeDRBZ2FGbjluQWs2UzdxIiwibWFjIjoiZWM2ZThiZjg5YTE3NzJjYjgzM2JjYWUzNjM3YThmMDNmMjM5ZDI3MzExYjNkODg3NThmNTQ4MTVmZGVlYzIxMCJ9
eyJpdiI6ImFRVjVYRDh3d0hzb3NIeThHRHdFYWc9PSIsInZhbHVlIjoiVEwzb3IzeU5ZZ0dpVzhnTUhQcUQzWXdVNHNvRWFPZ0toZDIyQzZCanBLNlAxQkFoN2NRY0NNTFhsZTFwbUE5dlNqc3VFM29rVW1HZkd3SjZaUHFcLzNlTEJHVG9QXC9pa2NJOXBJcmQ4clpqMEpDSFA4aVZleStQOXpSV1l0SHVyVnFleEZXaHQwT1wvS0FlT3lhTGZuc29GNlpWMWpOa08zdDhQV1NxTFNwZjh1eWtSM1ZCZmtZWjlseHB2c3czbkpvNVEzVkxIS0lxMHkzNStOdTRaSXNcL0Y2UDVxcnFOenp0bGlyMkdGdFZVbkxyNWZiemRrN1lXZVJ6bEFKUWlrbHBNVEtJMDNSejIwK3hBWUoxNm5vemtBPT0iLCJtYWMiOiJhNmVhNTk3ZGVkOTEyNGZiYmQ5Y2E0N2I4MzgxNGQ1NzYxZDViZWYyOGYxZGIwNzU4Y2Q5NjNmOTM4YmU0OGEwIn0=
eyJpdiI6InlLRzZaR1wvcCtlNzJ0VVB3cGNoTFdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InBtbndGTXd1Q2ZHUUU3N2Y1VlQ0VzdsblpBU3o5ZU1zQ1FJUGhabG93NnNHM0xESlJtT3FRVTlaZTBzWnBMa1UiLCJtYWMiOiJjZDE5MDIxYmFhOWZlNDgyZmVmN2U3Yzg5NTU3M2U1ODg2MjY0NWUwMDdmN2M2MjFmY2MyYmQwZGUyNmMxNjRjIn0=
eyJpdiI6ImZ6NklZZTM3YnNXbWpOZlV5azcwNlE9PSIsInZhbHVlIjoiSU1ad3hOY2NkdGZFOGI2UzJxRzZ4TmhnZU5PYkpERkczUWU1MXh2SFNmcHh1SnlEWUFyUTk3NHQ5ZlZiRUVlUWtZWEhBZFRDYktFYUFnM0dLRnJLczNTN3Vlcmk4MUh3ODhjeXVXVDBvcm51WFloZjZYT1dnNXhaNzdsVnY4YXAyM29OemJqMVR0MVVMSGkwemIzZWcySVFhQTlxOWJoWkN1RHZOXC9LeUR3bDBTQzBvdDF5bURlTDYrb1VFckd0cWNXZldDMzNxRlcrdEF1SG5PbkpWSUZqU2N1dnlqU1wvanFOUUVoVWVGNGg5ZGRuZUdGQWw1dnNvaFZldlJnOURwIiwibWFjIjoiMDI4ZTUzZjc0Yjc4NjAzNDE2ZDkyNzM3NjQwMGFhMDQ0OWIxOWE4NWNmODZlNWNmZDdmNThiYzY2NTA3NGQ2ZSJ9
eyJpdiI6IkZ6SzRDblpsdllHTFFRdWRibUZNeEE9PSIsInZhbHVlIjoiQ0h2VWRQamVKdWVTdDR1XC81ekV1Zlc4OWZMTUFlbDZPZXJGTmtPTVpGSDNRQkZpME4xMlhLZ0ZBbk5obE12bWIiLCJtYWMiOiJlOTA0YjEwZWYwY2JlY2NmMmE5NWFlZGJiMTJmZGI0YWY1OGU1ZTgwOTMzNTc4NWViNjdmZmYwY2UwNWY5YjM4In0=
eyJpdiI6Ikdyc1RcL0FuZDRsbmR1aHZhZFgwS1wvdz09IiwidmFsdWUiOiJwa2x0Um04eWlzMkVsRStWalQ1SlA0UXpZTGU2Q2ZPYkQyMjhuQWk3QkxLUHQ5SUFhYVRYRzRrTHRubXI0ZklJTDcxenpwdzRFUk5ERUlDb2lIK3l3K2twNjVodzFkR3NSSHdmK3pSdzBscDRVc3RuRkpxdTVMOG5Hb0htR1M5cnRoZkRvSzR4eHJuVHZ0VlU0elNyZGVFRVwvTjNpSk04emZJenVrcUlPZ2pmOWRXUjZJRDZYbVVSKzdrMW0yYU9iRTlrVDBRS2tjdVBXWjE1RzA0S1RpMEtGNkJhVUIrK3RZWkNZQTU1NGtYaz0iLCJtYWMiOiJlMjBhZWFiMjViZTM3ZTU3OTI2YjZiMDYxNzE0ZDBmNzhkZjkxY2UzMGVjOGUyYzg0NjZlMWYxMzBmMDNlYmZiIn0=
eyJpdiI6InpJRmhMaUkxbHVVMzZwN3UwNVV4d3c9PSIsInZhbHVlIjoiNVpCcVI0TFUzd3JNamJhNUNoaE9SRHE2bVpGZDQzWHdWU2lkeTF0R3Bnc0VUbHR0RG1zd0hXTXhpdDRSSDdkVSIsIm1hYyI6IjBjMDZkZjVkMzQ5ZmNhZTY2NWJhZDg5YTY0OTU5NTk2YjhhNjEzOWU4NWY1NzFhOWFlNjEwMmQwZWRhYzdjNzkifQ==
eyJpdiI6IkNHdTRwZDlVSlhnNkhRYWJTRnhvVEE9PSIsInZhbHVlIjoiampOOHZ2UkpEdkg0UjF4ckQ1QUIxUGdLYTd6ajFoTExKR21YSWo2NUxTeTd3SEVwMXkzMDhHQU5sQWU5YmtvUmFDSEk1VFNxelZ0MjFNYzdrY0JXNWJIdnMwbm1GdWtjeFl1eDhKbE1UaWJ0MGw4ZUQ0bTRVUnZ3MmJVdGRjRWp0UHNXcVwvUlVmR01KV0kxdkVqRTZvcklucUFEbFBwMzJQVkZWWFcydkV5RGFZXC95NTJRSnJjYTRPME9BUFU4b0QiLCJtYWMiOiI5M2I5Nzk2ZjA1ODJlZjlmMTJlZjg2ZmU4MGRlZmIxNzQ4MzQ2MjgxOGZmMDZhMzJhY2NlZTg2NTY4MTFiNGQzIn0=
eyJpdiI6IlRJNHhIRGxCaTE4enhqbit1Y01VWWc9PSIsInZhbHVlIjoiRUc4UlB0SWxGcmh4MWI5OUlTNmY3elhUOEd1TDZKVUlkU0ErSm5cLzFRNktHZmtmSVl2R3B6blFTQVRVS05nTm8iLCJtYWMiOiJiZmI0N2ZiY2YxZmNiOGNmZDA1NjJkYjZhYzQ3MWE1ZjRmMWRlMjE4NzI3MGFmZDAyOWQyNjRiMmE5NmI4NWEyIn0=
eyJpdiI6IkF2MkQyZm5XNUc5Tkhka3k3VVc0XC93PT0iLCJ2YWx1ZSI6IktSYlVJeW1wVk9yTXBHd2xlVk1QSGJ5N1Nndk9OREVpQzlqR0J4bWk0eHFIRkROeGsxQVhYSjNUeGRCWUtiV2xJMndZWWVIZWZ3M0Q1WUoyVnV4VU02eU5zNUprWXBaa1lBWHBMRDFZUDlYMDVxWHFIaXNNWitxc20zd2toVTM2IiwibWFjIjoiZjQ1N2YyY2M4NjczMmJmZDZiOWMwNTNmYzY1YjgwYjkxZmRlZjVmNGYyYWQ2NmQwMGQ5NmVjN2MxZWY1MzlkOCJ9
eyJpdiI6Iko0K3JhVll0b2h1REJcL0xQUkN0R1d3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhUbHJrQWU4S2Nvd2x3dWxsdStSZTNcLzRkV0dsQjhvUVdLVFdqb3UrK2JYQkcxSGc5TWl6cktuTWR4dUQ0VXJ3IiwibWFjIjoiZWNkZmQ5MDdmZDUwZDc4YTdlMTM0MDIzZDQ2ZGU2NDBjZWZiMTkyODVlNDgxZjFkOTVjM2I0NmVjYWI5MzA0YiJ9
eyJpdiI6IjdcL2pIZ0VRRzlaakZHMWI3ZUJ1T2NnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InlocVJPSWpLODEzZDRRWllKVkR4VjdJc3p3ejNnMkNKVHRZcVduNlNDUzlRb1MyTVg1NFI1MnIrVyt1aGdvQ3pJN3BQM0NVeUxQTXp3eDNVQ3dcL0xhTG9DVEZEelJDaEtJaTE1YURPQ09WTm13RmJ1RXNKSm5BSitLZlJuelhlcythXC9GdVlnZ0VsNVlNeW12WjI3aFFRPT0iLCJtYWMiOiIwMGZlYWNjZDQ1ZDI3ZDljNjY5ZTRkOGU0MjNjNTY5NmEzZWI4MDc3ZWFlZGIzZjJlYWY3NzZiZGE4MDFlMzUwIn0=

“Mẹ, tại sao khi ấy lại là lần cuối cùng gặp mặt? Rốt cuộc cha và chú Chu Phong đã mất như thế nào?”
Advertisement
';
Advertisement