Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
Nhìn thấy điện thoại của Lục Kiến Thành, Nam Khuê nghĩ cũng không nghĩ nhiều trực tiếp cúp máy.

“Sao lại không nghe?” Lâm Niệm Sơ hỏi.

“Không muốn nghe, nghe rồi ngược lại ảnh hưởng đến cảm xúc của tớ.”

Lâm Niệm Sơ gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Tớ cũng thấy vậy.”

Bên kia, trong lòng Lục Kiến Thành đang đầy một bụng tức, đặc biệt là sau khi bị Nam Khuê cúp điện thoại. Anh lại gọi lại lần thứ hai, lần thứ ba.

Kết quả đều không khác gì, tất cả đều bị Nam Khuê không chút lưu tình nào mà tắt máy.

Đợi đến khi Lục Kiến Thành lại gọi lần nữa thì phát hiện mình bị Nam Khuê block rồi. Anh lập tức gửi một tin wechat: “Kéo anh ra.”

Nam Khuê cố ý giả vờ không hiểu: “Kéo cái gì?”

“Kéo ra khỏi danh sách đen.”

Hoá ra anh biết à, thế thì càng tốt, hiện giờ tâm tình của cô đang rất không vui, thế nên vẫn mặc kệ anh ngồi trong danh sách đen. Đợi tới khi nào cô vui vẻ rồi, lúc đó sẽ kéo anh ra sau.
Advertisement

Uống trà sữa xong, hai người tiếp tục đi mua sắm.

Ngay lối vào là một cửa hàng rất lớn, bên trong treo đầy các loại váy vóc xinh đẹp, hơn nữa kiểu dáng cũng rất mới lạ.

Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ nhìn qua đều rất thích, hai người kích động bước vào.

Rất nhanh Nam Khuê đã chọn được một chiếc váy vải tuyn màu be. Chất vải của chiếc váy cực kì nhẹ, mặc vào tạo cảm giác rất thoải mái, Nam Khuê vừa nhìn đã cảm thấy rất thích.

Càng quan trọng hơn là phần bụng của chiếc váy này được thiết kế cực kỳ hoàn hảo, hoàn toàn không lộ bụng, thực sự rất hợp với cô.

Nam Khuê thay váy dưới sự giúp đỡ của nhân viên, khi vừa bước ra cô lập tức gọi to: “Niệm Niệm, cậu xem thế nào? Có đẹp không?”
Advertisement

“…”

Ngoài ý muốn không thấy ai trả lời.

“Niệm Niệm?” Nam Khuê lại gọi thêm lần nữa, lại phát hiện Lâm Niệm Sơ không ở bên cạnh.

Cô mặc chiếc váy đi tìm một vòng, không ngờ lại tìm thấy Lâm Niệm Sơ đang ở khu vực đồ nam. Khi Nam Khuê bước tới, Lâm Niệm Sơ đang nghiêm túc xem một bộ đồ tây màu xanh, cô ấy khẽ nhíu mày lại, qua một lúc trên mặt lại giãn ra tràn ngập ý cười.

Có thể vì quá tập trung thế nên ngay cả khi Nam Khuê đứng ở bên cạnh, Lâm Niệm Sơ vẫn không phát hiện ra.

Tới lúc Lâm Niệm Sơ xem xong, nhân viên mới lập tức nở nụ cười bước tới: “Tiểu thư, mắt nhìn của cô thật tốt, bộ đồ tây này chúng tôi vừa lấy về hôm nay, là hàng giới hạn trên toàn quốc đó ạ, dù là chất liệu hay đường may…”

Cô nhân viên mới nói được một nửa, Lâm Niệm Sơ đã xua tay tỏ ý: “Được rồi, tôi biết rồi, không cần giới thiệu nữa.”

“Vậy tiểu thư muốn mua một bộ hay sao ạ?” Cô nhân viên nhiệt tình hỏi.

“Không cần nữa.” Lâm Niệm Sơ nói rồi đeo kính râm lên.

Khi quay người đi mới phát hiện Nam Khuê đang đứng ở bên cạnh, hơn nữa còn thay quần áo xong rồi.

Lâm Niệm Sơ ngạc nhiên hô lên: “Wao, Khuê Khuê, bộ này đẹp như tiên nữ vậy, mua bộ này đi.”

“Đẹp thật không?” Nam Khuê có chút không tin tưởng.

Có lẽ vì kết hôn nên dù chỉ đang đi học nhưng cô luôn cảm thấy bản thân đã là vợ người ta rồi, mỗi lần chọn quần áo đều cố gắng chọn những bộ đồ trưởng thành một chút.

Nhưng bộ đồ này hoàn toàn mang cảm giác thiếu nữ, lộ ra vẻ đầy hoạt bát của thanh xuân, nhìn vừa tươi tắn vừa dễ thương.

“Đấy là tất nhiên rồi, Khuê Khuê của chúng ta lớn lên xinh đẹp như thế này, da dẻ trắng mịn, mặt trái xoan môi anh đào, mặc cái gì cũng đẹp.” Lâm Niệm Sơ lập tức nói.

Nam Khuê bị cô nịnh hót tới mất tự nhiên: “Cảm ơn Niệm Niệm, tuy biết là còn xa mới bằng cậu nhưng tớ vẫn rất vui.”

“Tớ không nói bừa đâu nhé, Khuê Khuê của chúng ta rất xinh đẹp, tớ ấy mà, chỉ đúng lúc may mắn trở thành minh tinh mà thôi, ai nói minh tinh là đẹp nhất chứ, thực ra còn nhiều người xinh đẹp hơn minh tinh nữa, Khuê Khuê chính là một trong số đó.”

“Hơn nữa…” Lâm Niệm Sơ vuốt mái tóc uốn sóng nước, nhìn tâm gương nở nụ cười quyến rũ. “Phong cách của hai chúng ta hoàn toàn không giống nhau, cậu là kiểu lịch sự tươi mới, xinh kiểu đáng yêu, còn tớ…”

Đột nhiên trong đầu Lâm Niệm Sơ lởn vởn những lời Hoắc Ti Yến nói với cô, anh ta cắn nhẹ vào dái tai cô, nặng nề thở ra: “Niệm Niệm, em đúng là rất giỏi mê hoặc người khác, tôi chưa từng gặp qua người phụ nữ nào quyến rũ hơn em, có biết không? Tôi thật sự hận không thể chết trên người em.”

Thu lại suy nghĩ, nụ cười Lâm Niệm Sơ càng đậm hơn, cô nói tiếp: “Sắc đẹp của tớ có lẽ là loại mê hoặc câu hồn người khác đó.”

Nam Khuê nhìn Lâm Niệm Sơ, đồng ý gật đầu: “Ừm, tớ cũng thấy thế.”

“Nhưng mà Niệm Niệm của chúng ta không chỉ quyến rũ, phong cách nào cũng đều đẹp hết.”

“Ừm, lời này tớ thích nghe, Khuê Khuê, cậu đứng yên đó, bày ra vài dáng xinh đẹp đi, tớ muốn chụp cho cậu vài bức ảnh.” Lâm Niệm Sơ nói.

Vừa nghe muốn chụp ảnh, Nam Khuê liền lập tức phối hợp hết sức.

Nam Khuê nhìn rất xinh, tuỳ tiện bày ra vài động tác nho nhỏ cũng đều rất ăn ảnh, ảnh chụp tấm nào cũng đẹp. Thế nên nhấn bừa vài cái Lâm Niệm Sơ đã chụp xong rồi.

“Niệm Niệm, tớ đi thay đồ trước đã.”

“Được.” Lâm Niệm Sơ vẫy vẫy tay với Nam Khuê, sau đó bấm điện thoại gửi mấy tấm ảnh của Nam Khuê vào nhóm của cô.

Rồi lại gửi một tin voice chat: “Nghe rõ nè các bạn thân yêu, dù bây giờ đang bận chuyện gì cũng dừng lại một chút, sửa lại mấy tấm hình tôi vừa gửi vào một chút đi.”

“Niệm Niệm, cô gái này đáng yêu đó nha, da trắng mềm mịn, đúng là tuyệt vời, sao tôi lại chưa gặp qua vậy, đây là ai đấy?” người đầu tiên trả lời.

Lâm Niệm Sơ biết thừa tâm tư trong lòng cô ấy, lập tức từ chối: “Chị Đồng, dù không thể tiết lộ được nhiều, dù sao chỉ có một câu, chị đừng nghĩ nhiều nữa, cô ấy không thể gia nhập giới giải trí được.”

“Àiii, thôi được, đáng tiếc ghê.”

Tiếp theo là tin nhắn của một thợ sửa ảnh: “Niệm Niệm, cô gái này rất xinh rồi, cô muốn sửa như thế nào?”

“Đương nhiên là, càng xinh đẹp càng tốt, nhất định phải xinh đẹp bất khả chiến bại, là kiểu khiến đàn ông vừa nhìn liền trực tiếp bị mù mắt chó mới được.”

“OK, Niệm Niệm, đơn giản, cứ giao cho tôi.”

Khi Nam Khuê thử quần áo xong nhìn thấy Lâm Niệm Sơ đang nhìn điện thoại cười.

Cô bước tới: “Có chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

“Ừm, tạm thời bí mật, một lát nữa rồi nói cho cậu.”
eyJpdiI6IlFObUFQNG5aNTRXdHBiVXlNYTZQVnc9PSIsInZhbHVlIjoiSzFENEtHYjd0aStFdFNzVXhsUEZ2ZWZxSXJlNldSV3pUM2EybnBidlM3TG5OSFVPaXB6YVlwU2t2NDFJaWMwSCIsIm1hYyI6IjhjZjA4YzJmNGViMGNkOTljMzJjM2FiZDg4ZjBhYzU2NTU0MThhMzg0ZmExMzU3ZDFiMzhjZDQyZjE5NGQxYzAifQ==
eyJpdiI6InZMSzl0YmNtSHIrTWVzcFlka0VSeGc9PSIsInZhbHVlIjoiajVXNDMrQVRLdHNxVDJ1a2g0ek9vZHgzU3J0czI3djV2R2p5VUZBSGRTb0o1TisrNDVtUFNocDQyeUxEMkc5a0VZamN5NkxZZUlCSDQrVUFUakxEeW96U2xHVGNOQjJPcDlWOHFaSHlKOXJSQTNGdFRneTF3Z3pHM3BcL0doUGdNZFM2TkJyQXQ3WTR2VUZUUnpETkk1YWdCZVdBVGJCd2FSME5MZzYyT0k2WXo2Vk9FUmtYZnE2SFgwOExrM1ArXC9ERUg2SkZsclRhTytFd0N2clFQNXRMbXZ0SUJUVG5JbGV4Sm9FNTdGaWpcLzc1Y0E0MVhJa3BuMXluNDdmbEs1S0duZ2kwUnFvQmlQR2FJdTF5SmlheTRUVlUreTF5U3M1OHBXVjB6NkVURHlBektIZmZZM2l5VEpINVhpOCtCNmsiLCJtYWMiOiJmZTNmNDE1OTYyMzcyZjA4M2Q2MDI1NjkwMzQ5ODk3NWFmOGFlZjcxZWVhYWQyMzhiNGU2NTEwYzE2ZmEyMWU2In0=
eyJpdiI6IkRrUXE0V2M0NmEyR1lQcGhNOHlEQkE9PSIsInZhbHVlIjoiMm1sMk9oNmREUExpcnBQb0RLeGNaU3N4UExoNUpmd3pkTnM3Mno4YldHY1F2RnQ0Sm5jNlcxZFZTSEVcL2FuZ2giLCJtYWMiOiJiNGM0MjkwZDNkYmU1NDA2MjRjM2RhOTFhNGVmODdiYWM0MzA0NTllMWM4YzM1ZDZlMGQyODQ4ZjIyM2UxN2E3In0=
eyJpdiI6IkVPQ2pjYk5EOEQ3MlhjWTFhYzV4RkE9PSIsInZhbHVlIjoibWpHNVFNQUQ2aFczejJyR0l6WjJJSWtHZ3hEWGxna3o4TVlWalBtbllnVkdhWk9CMXdYUm91YzQ5ajFnQVIwdlRYVDloU3NTNjRuU0JqdkRlWFprSFdoQ0N5NkNhUlBKcXY2emZ0ckZVWEFrM3ljM281b1ZFZlc3Z0prTnBFSTdGc2l3Qlhna0FLbUpjMFhHVFR3dEhoSk9hYUpYSXlWQklqWm84eHpNclJTZTdRaUtudUVudXJBNlZVNmFWRnFZTmJCdHNudklzQ2hIN3RRSWdzYkpYaTlTT1VENUJVWFlLQTVINllwTHVvWjFxSXFDXC82K2hBc0g1c3ZcL29oNFwveG1YMW9tbDRGMlZwZlltYmNEdzZwTnVjelhKU3dVSVJlaFB0ZkVcL1ArV3FUZGJcL3JQNDB5VjRXeVlXM2tjNTFNWEZGNWtzQWdpV2xpMG5ld1B3VVIyTzVtTzJSeGxmN0hKUnNiWXRueWoyKzA9IiwibWFjIjoiOWZhZWZjMmE0MDYyNjg0ZWRlNWViZGVjMTNhOGZlMzZhMjZmMGNjZTZkMDUyMWRiMDc1NmY4NzQyYzU4MmJiYiJ9
eyJpdiI6InVJdkdCYXc4S0tqd09GZm5PUW1EUXc9PSIsInZhbHVlIjoieGdMa1hac1Q4eGl3eDIwTWtFdVcrTmZXMFh1bzNRMkNUeFhVWlBKSHdNOXd5Qkw2NGZyeTN5d0tTd21uWGFySyIsIm1hYyI6ImMwMGE3ZGRhOGUwZTYwMTIwZGI1OTU2YzJjMjYxMTliNjEzYzFiZDJjMzZkMDFhOGE2ZmFkZmE2YzhmZWY0YzkifQ==
eyJpdiI6IjFNWHREblwvbE8zVXkyb2RPXC9PR0FUUT09IiwidmFsdWUiOiJFeXozbVwveTVrZnlRSlNRMkpqeXQ0NFZFdG1NZGs0OTcwaTQwXC93enJGR2VEb0R6cng5MjhcL3VkNWdaXC9WcEVPWDNNaXVsSUJ0VXNFY0tkNUtHaHdZcVRCcjRWNGp5SVwvSkl5dU5NUGlvSzRmSXVkd2ZXMlp2WklVV1d4WFwvSFc5M2hadjhLMGJWMFwvN2t0NENibXkwNVV1eCs3dys1MFhncnQ2SlNzcDFrcXpUTFFpUlhpNkpET1RvSlJsR3dTa3FqIiwibWFjIjoiZDY1MDk1NmEzMzUzMTJiZWU1YWI4YTA3N2Y1ZjAxZDI4M2M3YTA3ZmVmYTAzNGU5M2E5ODU4NDcxOGMwYzQxMiJ9
eyJpdiI6ImJ3elJaaGVDbHhqQmp2VkxwV1wvV0RRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im9WQ295K3hHeFwvbE5BQVg4bXJRa3QxOTk5SFo2ZHgwdnF1dHI1RWdWbWcwY3lSM0JISndXSU9DUm5FWHJETVF1IiwibWFjIjoiODM2OGYyYTY0NzNhYTdiOGQ3OWEwYjAwMTc4NmU3NjI5YmEyODRhNWNiNmI4MTFlNTUzYWQ5YjYwMGEwNTFmYyJ9
eyJpdiI6Im5rcXViS1Q3Nkx3dDZCQ0luR0k3eGc9PSIsInZhbHVlIjoiVDNVdnh3b2p0RzVhS3g4cFwvelwvMUxIdDhEcnUyaGNtbmRYa1B4VEc4Mk4yY1hsdEtTTVdEeThIREU1YVNMR1ZwaSt2SDhNNFY2UHowUFUydmdhYnhwVUNOb2lHdm0wRytOVEt3OXJZeEIxdTE0R3V3ZTVJQ2JsQlhWSTk2RnZNMEk3WWRBT25MK0oxbDJhNlFzSExYQ1E9PSIsIm1hYyI6IjIyZjk0ZDY2MDZjNTU3MGZiYWM2YjQ1OGIyYzQyMmU1YmVmNDY0ZjJhZjAyYjczZDUyY2U2OTRjNTI3OGFjYzQifQ==
eyJpdiI6IldUT1lleWo5NjJpdHEzWHlQME5zaHc9PSIsInZhbHVlIjoiWHRUeE53VTQrNzBueFhnXC9vZE82dDJqTVJRU2o5djBBOW5NSDNsUGpQZkRZbHFrZjJCZ0FrUDB5TlQwdVRLTSsiLCJtYWMiOiJjNGY3MjFlMWU4NzkwZTFkNjM1MWY0NzIzZmZmMzEwZTQ0OTEwYjM1ZDIxZmIzZDAzOWY1YjUyMmJiOTMxZjhmIn0=
eyJpdiI6InNCRm52TUZBVVwvTVFxZVpIT0hUTnpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Imh2WXlRSDBsNE5keTE3eUNzazEwN3kzdkwzMTZ3TEJWTzJnQUp5XC9seWFCd2pGVUZHS2x4TGtLcVRuV1NpMVwvQzh5cnVNN1dpd0g5VlZ1ZElCTWVFSVwvcHYyRWFEQklFeTQzbk1hSDdXMFpjc2tncmdCXC83cXZOWUVTcXZhNzY1WUJINHNsdkFnNGplUkdTaCt4bVhLSkx4TklncGJwU2dtZHhtNkhldDhMb3c9IiwibWFjIjoiYTE0NDIxMTUwMmVkMWQyMjAzOGE4M2YyNTVkMTU4OWE2YTZjMzAwMTljYTYzMTdiODllOTJjZTU4YWU4MTAyMSJ9
eyJpdiI6IklUc09laW5xd2VNd1ZkTXZHMDJkZ0E9PSIsInZhbHVlIjoiVmRiZjVmSmFocDFsUVV3dFpaVUI1UmFObk5Xa1N6U29nNzl4K2wrS0tvOW5WVW1FT3ZIMUVcL3NMXC9jdVF1Vk5TIiwibWFjIjoiYzc1YWEwMjU1NjJjODU0NGNmZmIyZGY0NTc3OWE3OTFhYmZkM2YyOTI0ZmFjYzgwNjY0N2Y1ZDczZGM4MDNmMiJ9
eyJpdiI6IjJMcnd3NmdEVjlkUkNHeXBNb0k4c1E9PSIsInZhbHVlIjoiTXhnM0FNd3VkUEF4bHZzNlRIck5QSEZmTUdDb09cL1A4R0dyZUJiM295VUozR0x5UGJOcDhmTXkwaUM5bjdDaFEwMlEzcDd3a1wvNTdURk1xSklPRzZvZ1lFckxrK250cVIySE1GVXFyU1lPemlxYUVqbnljdGJNWVpmU21KczlMTHJyREl3NEswVklJTk1uVDVGMEVsd1JVSzlLQWV0T3BZXC9sMllhcjhTbFk2dlhoXC9HNlVyNnM4Zlg1VWNXXC91eVlpRXZpRWx6cE5UanZKOXJRUTg1a0tlOUlpVHZ4QmUwTFlSK0ZzYXg5SkdQVExxVHJyd3dmdUlQMUdxQXhmRm5NdmVaREdudVNHUW1DbUVkSGQrMUZLZnVXTmxzbndoVG9vRzR2TUVTN2ppRjVhVHpKaGRhS1lHY1FzamZrUnNtR1wvOUlLK0pNMWFObU5EN2lJSldFV1wvMzNYUXRcL1wvQXlNNHBTYlwvMEVzNXJNazB6YWtKQXdha1hZcno3aENmTk9odFFsZmxEU0N1UXk4ZEZzTFVhelk0TkR6cGE0ZXF0QVR2ZUpleGtOR1VOQ2NsZW5XNkRGWnU4WG5xUmg2SEV3eTA2ZU13TFBjWFJha0crM3ZmOEx6K0lIaWUrellVeHBLZ0NzTkRaWmYxWkczZDNOWGpDQk9rZTlWaGVUVkJHXC9kaSIsIm1hYyI6ImE4YWNmODI1MDJmYjQ5Mjc0Mjc1YzFjZjRlMmQwMjliMWFiZjAwM2Q0MjE0YzZkNTE4YzRmODAyNGIyOGYwZjEifQ==
eyJpdiI6InpQTjdcL0I0M3RoMkd2U2I2bE9NTklRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVHNXA1YkhJZVgwOFQwYUY1YVVjYktIZ1dxbjIzeVlXdldCakwwYUNZdldYU1V5WXlNREpiZVFXcXR4dUsxQ3kiLCJtYWMiOiJjMDFlMTRlNDk2NjgzNDRlYmUzZjRiYzFkM2YzYzFjYThhMGI0MDQ3NjAxYzQ1MTFjOTNmNjlmMWRmZjBiNDQzIn0=
eyJpdiI6IlpTOTMrMWVja29TRHBCRFNNM0tFa3c9PSIsInZhbHVlIjoiQzhDRDc4SVorVzhFNzZBNXk3Umd3UXlnUUh2K0JaakxIendRbzhKM3FmWUNWeWg0amFhYllMK1lqUjJZZ05kc2VaRVVPc3cyUnhweVhxSWFyRVlHMGk5MStmK2NkOXI4c2tKREFjdGYwTUJUZ05peDFcL1gycXBMd1YyNUFEUXk0alRhSURiZXVYQlBxYzBLM2I1cXFOekM4clRRVVpBVXY5eFRLSjg2ZmJOMUV2b3dpdWVTYjVabXpPaEYxSW90S0RCVnBSckd5dk1NSGpxckE0Z3d4a3p0ZFlJeFVBSjNKalltZ2hVV2F4dDhZRzk4MlgrVmIza1hkNkJmekdnUXkiLCJtYWMiOiI1OTdjNWY1ZTYyMzFmMjE3YTJiODVmMWMzNzgyYTcyZDQ5NmY3OThlZmFhNDYxMmY5NzE3YzA2ZThiNmFlYzViIn0=

“Tặng quà? Tặng cho ai?” Lâm Niệm Sơ hỏi lại ngay.
Advertisement
';
Advertisement