Nếu không có em, anh biết sống thế nào? (FULL)

Advertisement
“Em đang ở đâu?”

Quả nhiên, Lục Kiến Thành nói lớn tiếng.

Khóe miệng Phương Thanh Liên nhếch lên một nụ cười đã thực hiện được mục đích, cô ta mỉm cười, không đáp lại, mà trực tiếp cúp điện thoại.

Lục Kiến Thành cầm điện thoại lên chuẩn bị đi ra ngoài, nghĩ đến Nam Khuê, anh lại trở về phòng một lần nữa.

Vài phút sau, Nam Khuê ra khỏi phòng tắm.

Nhìn thấy cô, Lục Kiến Thành lập tức nhét quần áo trong tay cho cô: “Đi thay quần áo đi.”

“A, em sắp đi ngủ rồi, thay bộ quần áo này làm gì?” Nam Khuê tự nhiên khó hiểu.

“Em đi thay trước đi, có chút việc gấp, chúng ta đi ra ngoài một chuyến.”

Chờ hai người ngồi lên xe, Lục Kiến Thành mới nói: “Nam Khuê, có một chuyện anh phải nói cho em biết, Thanh Liên có thể đã xảy ra chuyện.”

“Anh biết em không muốn anh có quan hệ gì với cô ấy nữa, anh không muốn lừa gạt em, quả thật anh không thể nào mặc kệ cô ấy được.”

“Từ sau khi chân cô ấy gặp chuyện không may, nhà họ Phương đã không còn người nào thật lòng quan tâm cô ấy nữa, nếu như anh bỏ mặc cô ấy, cô ấy có thể sẽ không sống nổi, hơn nữa tình hình vừa rồi của cô ấy rất không ổn, anh phải đi một chuyến.”

Lục Kiến Thành nắm tay Nam Khuê, đặt ở trong lòng bàn tay: “Nam Khuê, anh không muốn lừa dối em, cho nên em đi cùng anh được không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Khuê ẩn giấu trong một góc tối tăm trong xe, cho nên Lục Kiến Thành không thấy rõ biểu cảm trên mặt cô.

Đột nhiên truyền đến giọng nói của cô: “Nếu em không muốn đi thì sao?”
Advertisement

“Nếu như em thật sự không muốn đi, vậy thì…”

Lục Kiến Thành còn chưa nói cong, Nam Khuê đột nhiên đưa tay che miệng anh lại, lắc đầu: “Đừng nói, đừng nói nữa, em không muốn nghe câu trả lời của anh.”

Đúng, cô sợ.

Nói cô nhát gan cũng được, nói cô yếu đuối cũng được.

Sau bao lâu, cuối cùng giữa bọn họ thật vất vả mới có được một chút ấm áp, cô không muốn bởi vì chuyện này làm cho quan hệ của hai người lần nữa lâm vào bế tắc, rơi xuống điểm đóng băng mối quan hệ này.

Lúc này, câu trả lời đã không còn quan trọng nữa.

Nam Khuê chỉ biết, cô không muốn đẩy anh cho Phương Thanh Liên, cho nên cô đồng ý đi cùng anh.

“Em đồng ý đi.” Cô ấy mở miệng.
Advertisement

Lục Kiến Thành ôm chặt cô, giọng nói run rẩy: “Cảm ơn em, Nam Khuê.”

“Cảm ơn em đã rộng lượng và hiểu cho anh.”

Thật ra Nam Khuê muốn nói không cần cảm ơn.

Cô không rộng lượng chút nào, đối với người mình yêu, tôi rất keo kiệt, keo kiệt đến mức không muốn chia sẻ một chút gì với bất kỳ người phụ nữ nào.

Cô đồng ý, không phải vì rộng lượng, mà vì quá yêu, quá sợ mất đi.

Hai người rất nhanh đã đến vị trí của Phương Thanh Liên.

Không biết vì sao, lúc đi vào phòng ăn, trong lòng Nam Khuê có dự cảm rất không tốt.

Khi họ đến cửa phòng bao, toàn bộ cửa đều được đóng chặt.

Lục Kiến Thành trực tiếp đẩy cửa đi vào, vừa đi vào đã nhìn thấy Phương Thanh Liên đang nằm trên mặt đất, đau đớn giãy dụa, rên rỉ.

Xe lăn lật ngửa, cô ta ngã trên mặt đất, tóc xõa tung trên mặt đất, cô ta cố gắng duỗi tay, muốn đứng lên, nhưng đều không được.

Dưới người cô ta là một vũng máu tươi sáng.

Trên bụng Phương Thanh Liên hình như bị dao đâm, dao đã rút ra, rơi xuống mặt đất ở bên cạnh, phía trên còn dính mấy giọt máu đỏ tươi.

Trên bụng cô ta là một vết thương thật lớn, máu tươi cứ từ bụng cô ta chảy ra ngoài.

Điên cuồng chảy.

Toàn bộ căn phòng nồng nặc mùi máu.

Nam Khuê nhìn, chỉ cảm thấy giật mình.

Cô vừa định mở miệng, giọng nói còn chưa nói ra, Lục Kiến Thành đã buông tay cô ra, chạy về phía Phương Thanh Liên.

“Thanh Liên, em sao vậy?”

“Đã xảy ra chuyện gì? Sao em lại chảy nhiều máu như vậy?”

Lục Kiến Thành vừa lo lắng hỏi, vừa ôm Phương Thanh Liên vào lòng.

“Mau gọi 120.” Anh nhìn về phía Nam Khuê, nói lớn tiếng.

Nam Khuê bị cảnh tượng trước mắt kích thích, cô đã nghĩ tới rất nhiều cảnh tượng, nhưng thế nào cũng không nghĩ tới lại là như vậy.

Cả người đứng chết lặng một lúc.

Thấy cô cứ đứng bất động, Lục Kiến Thành bỗng nhiên hét lớn: “Còn sững sờ làm gì nữa? Gọi 120 đi!”

“Em…” Nam Khuê nhìn Lục Kiến Thành, ngực nghẹn lại.

Nhưng nhanh chóng trả lời: “Em lập tức gọi ngay.”

Sau khi gọi 120, Nam Khuê buông tay xuống, sững sờ nhìn tất cả mọi thứ trước mắt.

Lục Kiến Thành ôm chặt Phương Thanh Liên, giống như ôm người yêu thân thiết nhất, anh không ngừng nói chuyện, giọng nói dịu dàng đến kỳ lạ.

Tay anh, một tay nắm tay Phương Thanh Liên.

Tay kia nâng mặt cô ta, tỉ mỉ vuốt ve.

Nam Khuê nhìn, nhịn không được nhếch môi cười ngượng.

Nụ cười đó, nhàn nhạt và cô đơn.

Giờ phút này, bọn họ mới là vợ chồng, cô chỉ là người xa lạ, là người ngoài cuộc mà thôi.

Ánh mắt Lục Kiến Thành, tất cả đều rơi vào trên người Phương Thanh Liên, thậm chí ngay cả một chút cũng không cho cô.

Trong mắt anh, chỉ có Phương Thanh Liên, chỉ sợ đã sớm ném cô lên chín tầng mây, quên sạch sẽ rồi.

Về phần vừa rồi, trong mắt anh, cô cũng chỉ là một người có thể giúp gọi “120”, không có gì hơn.

Nam Khuê nhìn bọn họ, yêu thương cỡ nào, dịu dàng triền miên biết bao.

Thậm chí cô còn nhìn thấy Phương Thanh Liên vừa đau đớn rên rỉ, vừa ném ánh mắt đắc ý về hướng cô đầy khiêu khích.

Nói rằng không quan tâm là giả.

Nói không buồn cũng là giả.

Thế nhưng, cô có thể lên cướp Lục Kiến Thành sao?

Trong đầu Nam Khuê đột nhiên hiện lên một suy nghĩ buồn cười, cô thậm chí còn nghĩ, nếu lúc này người bị thương không phải Là Phương Thanh Liên, mà là cô.

Là cô bị thương nặng như vậy, Lục Kiến Thành sẽ giống như bây giờ, dịu dàng như vậy, sợ hãi như vậy sao?

Có thể không?

Cô không biết.

“Kiến Thành, anh, cuối cùng anh cũng đến, anh có biết không? Em tưởng em sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.”

“Thực xin lỗi Kiến Thành, em làm cho anh đau lòng rồi.” Phương Thanh Liên cố hết sức đưa tay sờ mặt Lục Kiến Thành.

Nhưng mà, ngay lúc vừa muốn sờ lên, tay cô ta đột nhiên rũ xuống.

Lục Kiến Thành lập tức nắm lấy tay cô ta, vuốt ve mặt mình: “Đồ ngốc, đừng nói nữa, có anh ở đây, em sẽ không có chuyện gì đâu.”

“Thật sao? Kiến Thành, anh nói xem em có phải sẽ… hay không…”

Lời trong miệng Phương Thanh Liên còn chưa dứt, Lục Kiến Thành lập tức nghiêm túc ngăn lại: “Thanh Liên, anh không cho em nói chữ kia.”

Ngay lúc này “120” đến.

Lục Kiến Thành lập tức ôm Lấy Phương Thanh Liên xông ra ngoài.

Cả trái tim Nam Khuê trống rỗng, hoàn toàn không ý thức được cô đang đứng ở cửa.

Lúc Lục Kiến Thành xông tới, thấy cô chặn đường, lập tức lớn tiếng quát: “Tránh ra, mau tránh ra.”

Nam Khuê ngơ ngác tránh ra, trơ mắt nhìn Lục Kiến Thành ôm Phương Thanh Liên lao ra ngoài.

Đương nhiên anh sẽ không biết, bởi vì tốc độ anh xông tới quá nhanh, cô bất ngờ bị anh đụng ngã trên mặt đất, đầu gối đập thẳng vào góc bàn.

Ngay lập tức, cơn đau như kim châm muối xát từ xương cốt truyền đến toàn thân.
eyJpdiI6ImlIXC95SCtQVzE0bktOc1NnVktVSWZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZTMFdFZ1ZjTFpjVHQwb2lJTmZ0Z0t0SDZnZDRiRllzZmtWZnR2aG4xcGtzb0VnbEtmSkc0OFJtbTFsVWhBeWMiLCJtYWMiOiJjY2FhOTAwNzMwYmRhNzk3NGZjNmVjMmM4MjI1MDc5NDlmOGRmZmQ2NmQ0NDMzZWJmOTQxNjI0OTJlMDNkYjA5In0=
eyJpdiI6IjR5dnpPaVdEbGZXcXlwRXF4T3ZndEE9PSIsInZhbHVlIjoiNHVxaThJSm5ZOHk0WWNSZW5oQzlxcWRXMDM5Z3RyM2hCaXhcL1NKTnczMEJFRzVtNGx2d0NJQjRleUUxXC9zMUtKT2s4eWxESTYydFZhTksxRUZhTzRCQWwxdTRzNTQrV1RmZ0JZdFwvR3JCemlZMlY1Uno1OGhYZDNpQ0x2UFIwZ0pTSytrdWZvaDlRNk5cL0VFbXAyZTBPUUNRQ0h5TklmRGdGMTF0cXpKd1Nmb0FZdjdlRjQ1NmhhZWtYSWdvcVF0ZkZhK1V5YklrNTBRTVExWE9mTnppR0E9PSIsIm1hYyI6IjkwMWU0NDk4YzA3ZmRiNWIzNzU0ZmFhNGExMGIwYTc2ZDhlMTU1YTA4ODlmNjk1ZjgzZjZlNDE3NmFiZWQyYzUifQ==
eyJpdiI6IjlHNzdvSW5XSFBKMFdEdHR0WndnMlE9PSIsInZhbHVlIjoiRW45TlpBMDA1UTM3Y2dMQjhHMXZxZmFRTW9zSjZ0aUdad0xzZ2lHaU95bUtNU2wzbWZBYUdOM0xBUVwvNW5MVlQiLCJtYWMiOiI2OTM3ZjgwZTY3YTNmMDIzMjM2MTlkMzk0ZWVlOGYxNGM2NTE4ZDYzNDE3NzZkYjZjYTg2MTcxMDE4MTlmYzA1In0=
eyJpdiI6ImdDSUdFYUpNSW05cEhQTE1Fa1huRWc9PSIsInZhbHVlIjoiUm9ZOE5jQUJJNGN3R3R1OE4rNjdqbnVMN3liUXhNWHdjZnNzVUNoandsOUMyb1RxVzQ3NTRqbW83Z2VsREFhMDZkWEhvSWs0T2d3RGpUUHZCTmRNWEtURnFkRVBHZVB6ZG9TSHJWYTM4dExKTUh2Q2NMY3RpaXZtN0toMVhON0l3aWZkaUJiYk1UWTRNcWZYeUE0QUozalwvdk5ESjFhMTlrQ3l5UlY3cDZGaUpEVFRWQVE2RklKRU5pUzhZTm5cL0MiLCJtYWMiOiIzMzRlYWU1ZjQ2ZjQxOTk5OTRkZTQ2OWNlMWYyNjk1ZDJjNDYyY2NiYmM1ZWE4ZGE0NTM2MTdiNDgyNWI3YTNkIn0=
eyJpdiI6IjkxNHR5RGtkRUlGV1VIVGljM1FVdkE9PSIsInZhbHVlIjoiOTIybXlGR1pNcFlOUmJYbUhZN1RTZHhKUVIyTFpvU2FCZjRDbEFidkJLTk9nRDE3cGdMUjcxRW52Qk40RkdvSiIsIm1hYyI6ImM5ZDI1ZDJmYTdhODMzYjE3NGY5ZDA0Nzc0MDA2ZmViMzc2YzAxMjg0MTMyNDhmZDllZDFkNGViMmYwZmU3N2IifQ==
eyJpdiI6IlwvSnB1dlBXQ2h6c2hHaWZNNWN3dW5BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlI3ZDRkRG1iMjNlWkJFK2FqRUh1RDRUdW9WYTBITGR6aERiajlmRk5xRTI4TmdcL0JRbFEyekhWd3lBbjVWWkQ2aDRpZjVnMFcwVzNaXC82bXhuRWhnaWJrSVhMOEIyVGtndFdqQnUxZjRGUzh1NlRxNGtkR0FvWjhGaW9ONkk0akVKN2NiQW8xMllPdFNLMXFxK2RmM0gxYzVNSW1iYlFKRGhqT0lha29MdFI1cHdtcFEwTHA3ZFdRQVd1b1FhTEV0IiwibWFjIjoiOTRmY2Y4ZTYzZmQzZGRhMmMyNTI5MzcyYWRjZjdhMTExNTM5M2I1NTk4YjNlNzI2ZGJiYjQwNGI1YjhlMzMzOSJ9
eyJpdiI6ImhEVUFuTzVHRjBwVmNKWmdMeFRmd0E9PSIsInZhbHVlIjoiM0Y0aE4xM0pnbkh6WGthZFZRQlpTSWh4NFRcL21jdFduSlBpK2g5Q2VKQ0hVbDJ3Y3ZYMFZtcDBxaDFTQ0w1UFwvIiwibWFjIjoiYWVjNGE4ZjVlMjM2MTNjODVjOGJlNWE5ZWRlMTY5MWE4MzZjNjg0YTJjMTg4NTM5MDllYWM5YWExMWU1YTBmNSJ9
eyJpdiI6IkszdzZob1FIc3BIU1F5ZkQ2c3plR3c9PSIsInZhbHVlIjoiYTZ1VjhIcThMaUVsTThsTGtYUUxIYzRKZncxUTh0K3ZDQjBQRDJQUWlrdHBJVXJsSmVGYThlaDRSZGM3TmdPbGVybkR0SnQ4NjhaZ1EycVJEUzF2RnNRNVA3MDJ3U082SVIxSGhTTll0MzJSaW9zbzBTSUxtQXZnWE5rXC95OTc4bmNpXC91d2FSQ3FCOFdNbjZ0NnZQQmt6ZXhhSUhLYWFXck8yb2RtZkhwd1U9IiwibWFjIjoiOGQyNmY4OTE5ZmM1OTUxYmIzMDEyYTgwM2M5NTkyYWRjNjUzMmJiNjU4MzQ0ZDYzOTJkMTk4MjVkYTJlODY4OCJ9
eyJpdiI6IlwvM1FidmN1RVg2R3JkMG1tV3l5d2RnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkNCeURNWEhPakZMVXFQWkdBMFpwS2R2dW1aK0xKTGk4TnpzUEtJK2lDMjQ4c0x2Umc1WnY5a1JHRlhyanVQekEiLCJtYWMiOiI4MmQ3NTY0NjM2ODhhM2E5ZmExYzg2YzQ5ZjhiYTQyZmY4NmYzZGZkYWZlNjJkMjNiOTg3YWI5OTVmNzBhNDY2In0=
eyJpdiI6Ild5OWtyb2Y0YnFXNitZeWJ1eTFyU2c9PSIsInZhbHVlIjoic3ZjRW9HdDI3OTBxVUx6OGRsWWRrT3VKREYyQTBaNUc2cld5ZUorZUdcL1h0dzZRVVoyTjdxaUV2RGlBNld6bE80ZkEwMlN6dkE0dEFYQ0xoQ1ZaSWthUm00YkpWTDI0cis2cnJSMTFSQVNNRzNWc2FaQmF3SFJRdndFZ2Z1eE5ObmowSkx1WnBYUEhHNmdzMnZvZjJNZzlXRVpVQmV4YWhrZndFR0U1bFBvTFhmMWE4blIzaVwvcGVVdDZuN1wvSzVpOFc3Rys5a2hMdmx5dkJ2VWNvWG9LcTZET2Q0MUo5cStzU3RVd0ZETTV4cz0iLCJtYWMiOiJlOWNmNmY3NWVlNWEyZWQ3MDkxODgxNTUyZTkzYzk2MDFiNjZmNDU1Njc3OTlkMzY1NDIyZWE2MWRiOTJiMmNjIn0=
eyJpdiI6ImRvS0xwSFNla1N6aVV4U01jK1B3cXc9PSIsInZhbHVlIjoiRFBMTUlCTER5cnlmY1NRblR0UXVjTHNDXC8yTVIweDhvVzVDODRMZDBwRDFFM0N4a0lEc1FSWEVnZVwvRHp3NUFDIiwibWFjIjoiY2MzOWZkMzdiMmVjMGZmZTYxNDY3MzE4NjNjZTE0NTk3OThhODAxZmM3NTRhYmE2YzYwNzE2Njc2NTNmMTVmYiJ9
eyJpdiI6Iml2c2ZtTktyNW84YWtVMkdkZ3Y0MlE9PSIsInZhbHVlIjoiRnZiN3ZYbWtwRjBBTHp3d3Q0TkRLVW9xcmVxUWRHWFBPWlN1N2xUMEZPUVZKZmt5cG1BaHkrWnc0N0pHNWp6WWZZTzFwYUhrblZQMm1BTmpWNXh1T1FtbGFodlllaUFTWnZwaWVpdlU2SFdTNXh1VEdJejdjb0NrYXFiRGMwZXFLZE9SS0QwaHl3SmZOejM1MlZZQ1NBPT0iLCJtYWMiOiJjNzU1MmI3NzE1YTMzMzg5N2QzNGQ5NmY0OWVlYzgzMzZlYjQzMjc2MzRkNDczZDQxMThhNWJhNjc0YmYyMTU2In0=
eyJpdiI6ImUrTzNWQUtveFlTeGdqWW5XSzFObkE9PSIsInZhbHVlIjoiNUZvREUzTkhTT2V3dXFZeTIwZmxMMUhYQVRCVFYzd3pKbmNNQlYwRzhXN1J5Z3VtY3o3Z3ZlOWdraTFZVDZxYiIsIm1hYyI6ImVkYjc0OGY2OTZjMGFkNDdmMTFjMDQ0MWM2NDllZjJiZDNhMzZhNzQxODViYmE0ODYyYjA1ZjI2YTMwYmIyZWYifQ==
eyJpdiI6ImMzYWFjNmtEMHlER1VXaE1tV2lobXc9PSIsInZhbHVlIjoiOVpBVURRd0JCY0I1OWJXang0blVIdWZzbU5NbjRSMlVRZU02V29qVmNUZnpvZE1BSCtyOGtlZG52amRBS0ZVakk5ODZnN04rejkwOHVzY3d1WWZcL1ZnPT0iLCJtYWMiOiJlMWRmNjMwOGM1OGVlYzJmNTU4MmU5ZjFhOWRlZThlZDJkM2EwMDEwMmZkMTJlYzU2ZTA3ODI5MGJjNzdkN2U1In0=

Anh có thể không?
Advertisement
';
Advertisement